|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
dịu dàng lau nước mắt cho nó. Cậu ôm nó vào lòng, vỗ nhẹ vai nó:
– Nhớ giữ sức khỏe. Đừng làm những gì quá sức mình. Và hứa với tớ, hãy thật mạnh mẽ. Được không?
Nước mắt nó thấm ướt vai áo Quân. Tại sao nó nói lời chia tay đầy tàn nhẫn như vậy, cậu vẫn đối xử ân cần với nó vậy?
– Tớ… hứa…
– Tạm biệt.
Nó nhìn theo dáng người cao lớn của Quân lầm lũi bước đi phía trước.
Nước mắt đầm đìa trên mặt, bóng dáng của cậu ngày càng nhòe đi trong mắt nó.
Nó dùng tay áo vội quẹt nước mắt trên mặt.
“Tớ xin lỗi. Có lẽ tớ không đủ can đảm. Tớ chỉ có thể thầm lặng dõi theo cậu thôi. Nhưng hãy tin tớ, tình yêu tớ dành cho cậu mãi mãi không thay đổi, Quân ạ!”
***
Chờ nókhóc thỏa thuê anh Hùng mới nhẹ nhàng hỏi:
– Có chuyện gì nào?
– Hức… Em… chia tay rồi… Hức… – Nó vừa nói vừa nấc, gương mặt chuyển sang màu đỏ vì khóc nhiều.
Anh Hùng định hỏi vì sao nhưng lại sợ động vào tuyến nước mắt của nó nên lại thôi. Anh xoa đầu nó:
– Cố gắng lên. Đừng để bản thân rơi vào tuyệt vọng. Anh đã từng trải qua cảm giác này. Đừng tự mình gặm nhấm nỗi buồn. Hãy cảm nhận cuộc sống xung quanh để hòa tan nỗi đau. Và… – Anh Hùng véo mũi nó. – Đừng có khóc nữa, xấu gái đủ rồi. Thị Nở sắp thành người xấu thứ hai sau mày rồi đấy.
– Em có biết là dạo này em lạ lắm không? – Minh Hà vừa lật một trang sách vừa cất giọng hỏi, phong thái rất tao nhã.
– Vậy sao? – Dương hờ hững trả lời, mắt con bé đang dán chặt vào màn hình điện thoại.
– Tại sao lại không hòa vào “cuộc vui”? – Minh Hà đặt quyển sách xuống bàn, nghiêm túc nói với Dương.
– Vô vị. Em chán rồi.
– Chị Dương. Tại sao lại thế? Chẳng phải chị là người dẫn đầu bọn em đánh nó sao? Nó đánh chị nhiều như thế, chị không định trả thù à? Chị nói nhất định phải rạch nát mặt nó cơ mà. – Đám con gái dãy nảy lên.
– Ồn quá đấy. – Dương lia cái điện thoại lên bàn rồi lười biếng nằm ra ghế sofa.
Minh Hà nhíu mày nhìn Dương. Dương luôn nghe lời cô vô điều kiện. Thậm chí khi chưa có lệnh của cô, con bé đã tự kéo đàn đến dằn mặt Phương. Vậy mà bây giờ lại tỏ thái độ không quan tâm đến chuyện làm loạn này nữa. Dương trở nên khó hiểu từ khi nào vậy?
– Thôi được. Đấy là sự lựa chọn của em. – Minh Hà quay sang năm đứa con gái đang tỏ vẻ bất mãn kia. – Chị có tin vui đây. Từ giờ mấy đứa có thể tự do “làm việc” rồi đấy. Anh Quân đã chấm dứt mối quan hệ với nó rồi. Mấy đứa muốn làm gì thì làm. Nhưng nhớ là đừng để ồn ào. Chị không muốn gây sự chú ý đâu. Và không để cho anh Quân biết là được.
– Hay quá. Cơ hội trả thù của bọn em. – Chúng nó vỗ tay bôm bốp.
– Nhưng mà nỡ nó nổi điên lên như lần trước thì sao? – Một đứa ái ngại.
– Yên tâm. Nó là loại con gái nhu nhược yếu đuối. Vả lại chúng ta sẽ không chơi đánh trực diện. Phải để cho cả trường coi nó như một vết nhơ. Sau đó ép nó phải chuyển trường. – Một đứa khác búng tay như vừa phát hiện ra một điều thú vị.
– Cách này hay.
– Mấy đứa nhan hiểm thật. – Minh Hà giả bộ gật gù vỗ tay khiến chúng nó cười phá lên.
– Còn nữa, liệu anh Quân có phát hiện ra không? Mấy chuyện lần trước chúng ta giấu kĩ như vậy mà anh ấy vẫn biết.
– Chị sẽ lo chuyện này. Anh Quân đang bận việc ở công ty. Thời gian anh ấy đến trường không nhiều đâu.
– Vậy là tốt rồi. Đảm bảo ngày mai sẽ có trò vui.
– Chị Dương không tham gia à?
– Chưa biết. – Dương cử động người quay lưng về phía chúng nó, ý bảo đừng làm phiền.
– Chị mong em sẽ “góp vui”. – Minh Hà mỉm cười gật đầu. Tuy rằng có vẻ dịu dàng như đôi mắt kia đang hiện rõ những tia nhìn sắc sảo và nguy hiểm. Đủ để thấy rằng chủ nhân của chúng không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. – Vì lời hứa năm ấy…
Câu nói lấp lửng của Minh Hà khiến cho mấy đứa con gái kia tò mò. Còn cái Dương thì im lặng chẳng nói gì, cũng chẳng ai thấy được biểu cảm của con bé vì con bé đang nằm quay lưng lại với mọi người.
Minh Hà quay sang cười với năm đứa em:
– Hôm nay về nhà nghỉ ngơi dưỡng sức đi, mai chúng ta sẽ đi bar bù cho hôm nay.
– Ok chị.
Năm đứa con gái lục đục đứng dậy tíu tít đi ra khỏi cửa.
Minh Hà mở quyển sách ra, tiếp tục nghiền ngẫm.
– Hôm nay em ngủ ở đây. Ở nhà ngột ngạt.
– Hai bác lại cãi nhau à?
– Ừm.
– Vậy cứ ở đây đến khi nào bình yên thì về. Chị ở một mình cũng buồn.
– Chúng ta là hai con người cô đơn. – Dương cười khẩy.
Và Minh Hà cũng cười, tiếng cười chua chát và bất cần.
____________________________________
…………………………….Khoc.biz………………………………
Truyện Teen, Truyện Teen Full, Đọc Truyện Teen
____________________________________
Hôm nay là một ngày kì lạ. Mọi người nhìn thấy nó là lại chỉ chỏ rồi thì thầm bàn tán. Nó như cái nam châm thu hút tất cả ánh mắt của mọi người. Tuy rằng việc này diễn ra thường ngày và nó đã quen rồi nhưng rõ ràng những ánh mắt đấy rất khác, trong đấy không chỉ ẩn chứa sự tò mò tọc mạch như mọi khi mà còn có cả khinh bỉ và coi thường.
Điều khác thường ấy bắt nguồn từ tòa nhà tổ chức dạ tiệc của trường.
Nó bước chân vào trong tòa nhà. Bảng điện tử lớn ở chính giữa đang chạy những dòng chữ màu đỏ lớn. Nó sững người khi đọc những dòng chữ ấy.
“Để tôi kể cho các bạn nghe một câu chuyện.
Ngày xửa ngày xưa có một cô gái tự nhận mình là Lọ Lem.
Cô ta luôn đóng kịch với vai diễn là một con người đáng thương và yếu đuối để gợi lòng thương cảm của mọi người.
Cô có một cuộc sống rất nhàn hạ, ngày ngày đều có những con người hảo tâm vì tin vào những câu chuyện bi đát cô dựng lên mà đến nhà cô giúp đỡ.
Một ngày nọ, cô ta nhìn thấy chàng bạch mã hoàng tử trên quảng trường từ một góc khuất của thị trấn.
Cô ta bắt đầu nuôi dưỡng một tham vọng: trở thành vợ của hoàng tử để hưởng nhờ quyền lực cũng như của cải châu báu từ ngai vị kia.
Cô ta dùng khả năng diễn kịch kiệt xuất của mình để tiếp cận với chàng hoàng tử tuấn tú kia.
Nhưng có một chuyện mà cô ta không ngờ đến, đó là chàng hoàng tử nọ đã có hôn ước từ nhỏ với một vị công chúa ở nước láng giềng. Đặc biệt hơn là tình cảm giữa bọn họ đang rất tốt và ngày một lớn hơn.
Cô ta dùng đủ mưu hèn kế bẩn để chia rẽ bọn họ. Cô ta tiếp cận nàng công chúa tốt bụng và vị tha, làm gì thì chắc hẳn các bạn cũng hiểu.
Như một điều tất yếu, hoàng tử phát hiện ra dã tâm thâm độc ấy, cô ta bị gạt ra khỏi cuộc sống của chàng. May mắn rằng cô ta không bị trừng phạt bởi do nàng công chúa tốt bụng kia đã xin tha tội giúp.
Và tôi sẽ chẳng phải kể cho các bạn kết thúc của câu chuyện đâu nhỉ, tất nhiên là công chúa và hoàng tử sống hạnh phúc mãi mãi với nhau.
Nhưng các bạn của tôi ơi, hãy cho tôi biết cuộc sống sau này của kẻ lừa bịp, chuyên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




