|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
nhiệm, con không phải lo.
Quân nhíu mày nhìn ông Lãm. Biết là chẳng bao giờ thắng được ông bố uy quyền, cậu bất lực thả người xuống ghế. Cậu không hiểu bố mình nghĩ gì nữa. Nếu là bắt cậu về nhà để gặp cái con người giả tạo kia, đừng hòng. Tuy rằng chưa bao giờ thắng, nhưng Quân thề, cậu sẽ không thua trong việc này.
– Nghỉ ngơi đi. Đừng có tự hành hạ mình nữa. – Ông Lãm đứng dậy bước đến cửa, trước đó không quên dặn thư kí Bảo. – Cậu trông chừng nó cho tôi.
Quân khá bất ngờ. Cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý chống đối nếu ông Lãm bắt cậu về nhà. Nhưng chẳng có mệnh lệnh nào được đưa ra cả. Đơn giản chỉ là “nghỉ ngơi”.
– Bố muốn gì? Không phải bố chờ con ngủ rồi bắt con về nhà chứ? Con thề, không bao giờ con về nếu cô ta ở đấy. Con sẽ không bao giờ chấp nhận cô ta.
– Nếu muốn bắt con về nhà, bố đã không để cho con trốn ở đây hai ngày nay. Làm cho cái đầu minh mẫn hơn đi, Minh Hà là cô gái tốt, đừng để đến khi mất tất cả rồi mới hối tiếc.
– Bố… Cuối cùng thì bố cũng không hiểu gì.
Quân thở dài. Còn một người con gái tốt hơn, một người con gái không thể xoá nhoà.
Ông Lãm đã đi khỏi căn phòng. Quân bất lực ngồi xuống. Thật bực mình.
Ừ thì nghỉ ngơi. Lý trí còn vững vàng lắm nhưng sức lực đã cạn kiệt từ lúc nào không hay.
Quân đổ gục xuống bàn và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Giấc ngủ mà cậu chưa hề có trong hai ngày qua.
Thư kí Bảo thở dài. “Ngủ thì cũng ra ghế kia ngủ, có phải êm ái dễ chịu hơn không. ” Anh lắc đầu ngao ngán trước vị Giám đốc tương lai ngang bướng. Nếu đã muốn ngủ ở bàn thì ít ra cái bàn kia cũng phải gọn gàng thông thoáng chứ. Anh bước đến dọn dẹp đống giấy tờ tài liệu cao ngất kia. May mắn là Quân có thói xấu là khi ngủ thì không biết trời đâu đất đâu, chứ nếu không tiếng động do thư kí Bảo gây ra khiến cậu thức giấc, và hậu quả mà thư kí Bảo phải gánh chịu… Thật không dám tưởng tượng.
Đang quay lưng dọn dẹp thì có tiếng mở cửa, thư kí Bảo vội vã quay lại. Chẳng phải đã Quân đã có lệnh không ai được bén mảng đến phòng giám đốc sao?
– Chào tiểu thư. – Người vừa bước vào cánh cửa giải đáp mọi thắc mắc của thư kí Bảo. Cô em họ coi trời bằng vung này thì anh còn lạ gì, anh em họ thân thiết đến nỗi chẳng trao cho nhau tý lịch sự nào cả.
Huyền không đi một mình, bên cạnh cô là một cô bé lạ mặt, thư kí Bảo chưa gặp bao giờ. Cô bé với gương mặt bầu bĩnh, nước da trắng hồng, rất thánh thiện. Cô bé đang buồn. Nỗi buồn bao trùm lấy gương mặt bầu bĩnh kia. Cô bé khá ngoan, còn cúi chào rất lễ phép với thư kí Bảo nữa. Ngay từ lần gặp đầu tiên anh đã có thiện cảm với cô bé rồi.
Ngoài chào anh ra, cô bé không nói một câu nào. Cô bé chỉ hướng đôi mắt buồn kia đến nơi mà vị Giám đốc tương lai đang gục xuống kia.
Cô bé tiến đến bàn làm việc, đôi bàn tay thon thả khẽ chạm lên gương mặt Quân. Thư kí Bảo định chạy đến ngăn lại. Nếu Quân mà tỉnh dậy sẽ rất phiền. Cậu sẽ giận dữ mà đuổi hết những người ở trong phòng này ra ngoài mất. Nhưng Huyền đã ngăn thư kí Bảo lại. Anh đưa ánh nhìn khó hiểu với Huyền nhưng cô chỉ ra hiệu cho anh đứng yên.
Anh đành phải nhìn theo cô bé kì lạ kia, trong lòng thầm cầu nguyện cho vị Giám đốc tương lai kia không tỉnh giấc.
Cô bé chỉ đứng lặng lẽ nhìn Quân. Điều khiến anh ngạc nhiên là đôi mắt buồn kia làm cho anh có cảm giác, cô bé sẽ khóc, khóc rất nhiều, nhưng cô bé lại không hề rơi một giọt nước mắt nào. Cô bé không giỏi che dấu cảm xúc, có bao nhiêu đều hiện rõ trên mặt. Nhưng anh lại thấy cô bé đang gồng mình mà kìm nén chúng lại.
Đây không phải là cảnh gặp lại người yêu sau một thời gian dài xa cách đấy chứ? Thư kí Bảo vuốt mặt. Đúng là thiếu gia của anh đã từng có người yêu trước khi biết có hôn ước, nhưng chẳng phải tiểu thư Minh Hà đã nói với anh là họ đã chia tay vì cô gái kia đã lợi dụng tình cảm của Quân để “đào mỏ”, sau khi tìm được “mỏ vàng” lớn hơn, cô gái đó lập tức bỏ Quân. Chính vì thế anh mới hăng hái trong việc tác thành Quân với tiểu thư Minh Hà, vì xét thấy tiểu thư Minh Hà hội tụ đủ các yếu tố để làm vợ Quân.
Chắc đây chỉ là một cô bé thầm thương trộm nhớ Quân thôi. Một con người cáo già chuyên đi đào mỏ các quý tử nhà giàu không thể thánh thiện như thế kia, hơn nữa cũng không thể có những cảm xúc như vậy. Ít ra cô ta cũng phải gào khóc thảm thiết. Chắc chắn không phải.
Thư kí Bảo giật mình thoát khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn bởi hành động của cô gái nhỏ. Cô bé nhẹ nhàng cúi người xuống, đặt nụ hôn nhẹ lên môi Quân.
Lần này không thể đứng yên được. Thư kí Bảo vội đi đến. Thiếu gia của anh là người đã có vợ, các cô gái khác không thể tuỳ tiện động vào. Vả lại Minh Hà đã nhờ anh trông chừng Quân.
Lại bị giữ chặt. Thư kí Bảo quay lại. Huyền đang bấu chặt tay anh. Khá đau. Huyền lắc đầu không cho anh đến đó ngăn cản. Anh cảm thấy khó hiểu. Rốt cục là họ có phải anh em không vậy? Mà đợi đã, tại sao mắt Huyền lại đỏ hoe thế kia?
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Ai có thể giải thích cho anh được không?
***
– Cậu ổn chứ? – Huyền vừa lau nước mắt vừa hỏi. Cô và Phương đang bước ra khỏi trụ sở phía Nam của tập đoàn Luxury.
– Tớ phải hỏi cậu câu đấy chứ, mắt cậu đỏ hoe kìa.
Nó mỉm cười. Nếu là nó của ngày trước thì không ổn chút nào, nhưng là nó của ngày hôm nay thì đã biết bình tâm trở lại. Nó vẫn không ổn, nhưng nó sẽ không làm cho người khác biết điều đó.
Đứng sau cánh cửa kia, nó đã nghe thấy hết. Ông Lãm và thư kí Bảo không nhìn thấy nó bởi Huyền đã nhanh trí kéo nó trốn vào trong căn phòng đối diện.
Nó thấy đau. Nhưng nó có thể làm gì hơn khi giữa nó và Quân đã không còn gì.
Quân gầy, cậu ấy không ăn không ngủ suốt hai ngày. Thật điên rồ. Tại sao phải hành hạ bản thân như vậy? Quân đã thay đổi nhiều. Cậu không cười như những lúc ở bên cạnh nó, cậu cộc cằn khó gần, đôi mắt không thân thiện hiền hoà, ở đó luôn là một sự lạnh lẽo u uất. Điều gì đã khiến cậu thay đổi đến như vậy?
Nó khẽ chạm lên môi. Nụ hôn vừa nãy vẫn còn đây. Ngọt mà cũng đắng vô cùng.
Tại sao quên một người lại khó đến thế? Tại sao khi thấy người ấy đau, bản thân mình cũng như đang chịu cùng một nỗi đau với người ấy?
____________________________________
…………………………….Khoc.biz………………………………
Truyện Teen, Truyện Teen Full, Đọc Truyện Teen
____________________________________
Chap 41:
Nó mặc váy trắng do Huyền thiết kế. Đây là kiểu đơn giản và nhẹ nhàng nhất. Đa số các mẫu trên giấy A4 mà Huyền đưa chonó xem đầu cực kì sexy. Đến cả chiếc váy trắng mà nó đang mặc đây, tuy rằng kín đáo nhất trong tập thiết kế ấy, vậy mà vẫn hở gần nửa lưng. Nó đòi khoác thêm chiếc cardigan vào nhưng Huyền không cho, Huyền bảo như thế sẽ làm mất dáng váy.
Hôm nay là ngày mà trường nó tổ chức dạ tiệc, vì lí do gì thì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




