watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9956 Lượt

quan tâm, điều quan trọng là phải vào phòng thi đúng giờ.

Màn tiếp đất không mấy nhẹ nhàng. Cổ chân nó đau đến nỗi khóc không thành tiếng.

Nó loạng choạng đứng dậy, khập khiễng bước. Sực nhớ ra thời gian không còn nhiều, nó mím môi nén đau, chạy một mạch đến phòng thi.

Vừa chạy nó mới vừa nhớ ra, thí sinh dự thi bắt đầu từ số báo danh 120 đến 140, làm gì có số báo danh 147, Hân là đồ giả mạo. Tại sao nó lại tin người dễ dàng đến vậy?

Giám thị đang điểm danh. Thầy giám thị nhìn thấy nó thở hồng hộc, mặt tái xanh tái mét chạy đến thì giật mình, nghiêm giọng:

– Em đến dự thi? Tại sao giờ này mới đến?

– Em… Em xin lỗi… Em đến… muộn… – Nó vừa thở vừa nói, cơn đau ở cổ chân đang gào thét.

– Đọc số báo danh. – Thầy đẩy cao gọng kính, nghiêm giọng hỏi.

– Trần Thanh Phương số báo danh 137 ạ.

Thầy giám thị liếc qua tờ danh sách, điểm dự thi đầu vào của nó cao đến đáng nể. Thầy thở hắt ra, chỉ tay vào trong phòng thi:

– Em vào đi, ngồi bàn năm dãy hai.

– Vâng ạ. Em cảm ơn thầy. – Nó vội vã cảm ơn rồi khập khiễng đi vào chỗ ngồi.

Dương đã ngồi đấy từ bao giờ. Lúc nó đi vào chỗ, con bé chỉ nhìn lướt qua nó, giống như nhìn một kẻ vừa làm nên kì tích, thoát khỏi cạm bẫy của quân địch. Con bé vẫn giữ nguyên mái tóc xoăn vàng kiêu kì, đúng là con nhà quyền thế, chẳng sợ ai.

Huyền đứng trước cửa phòng thi. Hai tiếng trôi qua, không biết Phương có làm bài được không? Nhìn cái điện thoại trắng trên tay, cô khẳng định đây là điện thoại của Phương. Hoạ tiết đính đá bên ngoài đã giống, khi mở lên thấy hình nền thì cô càng chắc chắn hơn, bởi đó là hình của Phương và Quân. Không biết có chuyện gì xảy ra với nó trên đường đi thi nhỉ? Cô liếc nhìn Phương đang ngồi cặm cụi làm bài trong phòng thi, khuôn mặt, thái độ của Phương nghiêm túc tuyệt đối. Phương toàn tâm toàn ý làm bài là tốt rồi.

Huyền nhớ đến chuyện ở hành lang lúc nãy. Con bé tóc màu xanh rêu lén lén lút lút đi ngược phía, nhìn trước nhìn sau thế nào va phải cô. Cái điện thoại màu trắng văng ra. Dù con bé đó đã vội vàng nhặt lại nhưng Huyền đã kịp nhìn thấy. Con bé này đúng là gan lỳ, lỳ đòn đến nỗi Huyền phải giữ chặt tay nó, gọi vệ sĩ đến lấy cái điện thoại trong tay nó. Tiếc một điều là con bé đó đã vùng chạy. Huyền đoán con bé này là dân thể thao, chạy nhanh kinh khủng. Thế là để tuột mất. Nhưng thôi, lấy được cái điện thoại là tốt rồi.

Huyền thở dài.Cô đang đau đầu xem phải thực hiện lời hứa của mình như thế nào sau khi Phương thi xong.

Haizzzzzzzzzz…

Đến méo mặt.

“Này, tại sao giờ này điện thoại vẫn chưa kêu?”

Huyền ngẩng đầu lên. Có tiếng gì vo ve bên tai cô thế nhỉ?

“Tao cũng không biết. Có trục trặc gì sao? Lẽ ra điện thoại phải kêu, thầy giám thị sẽ xuống kiểm tra hộc tủ, rồi phát hiện ra điện thoại và phao thi, rồi nó sẽ bị lập biên bản đình chỉ, rồi…”

“Ngu này, mày nói hết ra làm gì?”

Huyền chép miệng bỏ đi. Cô chả quan tâm tới cái lũ hậu cần chuyên chơi bẩn này. Chắc chúng nó lại bày trò chơi xấu thí sinh nào đó nhưng không thành.

Tung chân đá vào không khí, Huyền lầm bầm trong miệng, thi cử gì mà lâu thế, hết làm bài viết rồi lại thi phỏng vấn. Ba tiếng chứ có ít đâu.

A! Chuông hết giờ làm bài viết rồi.

Còn thi phỏng vấn nữa thôi. Nhưng mà cũng phải chờ lâu lắm đấy. Huyền mếu.

Cánh cửa phòng mở bật ra.

Quân khó chịu nhăn mặt. Cậu đã dặn là không được ai vào phòng trong lúc cậu đang làm việc, vậy mà còn có người làm trái lời.

– Đi ra ngoài. – Chẳng cần biết là ai, Quân vừa chăm chú nhìn vào bản hợp đồng vừa ra lệnh. Cậu ghét nhất là ai làm phiền trong lúc cậu đang làm việc.

– Con nói chuyện với bố mình như thế à?

Giọng nói nghiêm nghị sắt đá vang lên. Quân nhận ra đó là ai nhưng cậu cũng chẳng buồn ngẩng lên.

Nhưng rồi nhận ra như thế cũng chẳng hay ho gì, Quân đặt tập hợp đồng xuống bàn, buông một tiếng thở nặng nề.

– Vâng. Mời bố ngồi.

– Công việc đến đâu rồi? Con trốn vào trong này hai ngày chắc cũng phải làm được nhiều việc rồi phải không?

– Bố có thể kiểm tra. – Quân quay quay cái bút bi trên tay, ngẫm nghĩ thêm vài giây rồi kí vào bản hợp đồng.

Ông Lãm khẽ lắc đầu nhìn Quân. Rồi ông lấy điện thoại gọi, nói đúng một câu rồi cúp máy.

– Gọi thư kí Bảo lên phòng giám đốc.

Hai phút sau, một người đàn ông trẻ tuổi mặc vest bước vào. Là người đàn ông làm MC trong bữa tiệc lần trước. Thư kí Bảo.

Quân chẳng quan tâm đến nhân vật mới bước vào. Cả người bố đáng kính đang ngồi ở ghế kia. Bản hợp đồng cuối cùng cũng đã được kí. Về cơ bản là chẳng còn việc gì cho Quân làm, hay nói cách khác là Quân đã xong việc. Nhưng cậu không muốn nghỉ, đối với cậu bây giờ càng trong giờ làm việc nhiều càng tốt. Cậu vùi đầu trong công việc để quên đi cái thực tại đang diễn ra ở trong nhà – cậu đã có hôn ước và vị hôn thê của cậu đang Ở TRONG NHÀ CẬU. Minh Hà dọn về nhà cậu mới được hai ngày thôi. Và hai ngày đấy đừng hòng cậu ở nhà một giây nào.

Quân đang rất phiền và… nhớ Phương. Nhưng Phương nói đúng. Giữa hai người đã chẳng còn gì, cậu không có lí do gì mà tìm đến Phương cả.

Nhưng Quân biết, cậu đang dần đi đến giới hạn của sự chịu đựng. Cậu không biết cậu còn có thể sống chung với nỗi nhớ đến bao giờ nữa.

– Kiểm tra công việc đến đâu rồi.

– Vâng thưa tổng giám đốc. – Thư kí Bảo gật đầu rồi tiến đến bàn làm việc của Quân.

Phải nói là thư kí Bảo khá xui xẻo. Anh có khá nhiều kinh nghiệm trong công việc hiện tại, nhưng anh lại luôn bị xem là cái gai trong mắt Quân. Quân lúc nào cũng tỏ ra thiếu thiện cảm với anh. Đôi lúc anh tự hỏi, ngoài việc hơi quá khích khi giới thiệu cặp đôi Quân và Minh Hà trong bữa tiệc lần trước và là người đề xuất ý kiến mời Minh Hà về sống chung với gia đình Quân để cho hai “bạn trẻ” tìm hiểu nhau, anh có làm gì sai đâu mà Quân ghét anh đến thế.

Tuy rằng thư kí Bảo khá e dè trước cái nhìn gần như là giết người của Quân, nhưng mệnh lệnh của Tổng giám đốc uy quyền Đào Duy Lãm còn đáng sợ gấp bội. Thư kí Bảo đành nhắm mắt làm liều, sửa soạn đống tài liệu trên bàn làm việc, kiểm tra lại các bản hợp đồng. Mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau chảy ướt đẫm lưng áo thư kí Bảo. Giờ mới biết làm việc trong môi trường đầy áp lực và dày đặc sát khí như thế này chẳng vui vẻ gì cho cam.

– Thưa Tổng giám đốc. Cậu chủ đã hoàn thành tất cả công việc.

– Tôi chưa làm xong. – Quân chiếu thẳng cái nhìn sắc như dao lam về phía thư kí Bảo, nhưng rõ ràng mục đích là để chống đối người đang ngồi thư thái uống nước trên ghế kia. Cậu cầm lấy áo trên ghế, nói với thư kí Bảo – Chuẩn bị xe đi, tôi sẽ đến trụ sở các chi nhánh phía Bắc.

– Con ngồi yên đấy. – Ông Lãm đặt ly nước lên bàn. – Trụ sở phía Bắc do chú Lập đảm

Trang: [<] 1, 65, 66, [67] ,68,69 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT