|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
ngừng. – Chúng ta tìm chỗ nói chuyện đi, ở đây không tiện. Chị biết một quán cafe khá kín đáo và yên tĩnh, chị em mình ra đấy nhé.
– Vâng. – Nó gật đầu, vẫn biết tính Quân bướng bỉnh và nóng nảy nhưng nó không ngờ cậu lại hành động thiếu kiểm soát như vậy.
Nó vội vàng đi theo chị Hương.
Nhưng từ đâu một chiếc xe oto phóng đến, dừng lại ngay trước mặt nó.
Dương bước xuống xe. Con bé đảo mắt qua người chị Hương rồi quay sang nó.
– Lên xe đi. – Dương hất đầu về chiếc xe oto.
– Tôi không rảnh. – Nó cảnh giác. Nó biết chuyện “Lọ Lem giả tạo” kia là do năm đứa em của Minh Hà làm, nhưng dám lắm khi Dương đứng sau giật dây. Minh Hà còn thân thiện chứ đàn em của chị ấy thì hung hãn hết với nhau.
Dương nhìn nó đúng một giây, giây tiếp theo con bé gõ vào ô cửa kính của oto, ngay lập tức một người đàn ông mặc áo đen bước xuống… đẩy nó vào xe.
Dương mỉm cười hài lòng rồi bước lên xe. Trước đó không quên đưa ánh nhìn thách thức về phía chị Hương, giống như con bé đang nói rằng: “Tôi cướp nhé!”.
– Cậu điên à? Tôi đang vội đấy. Cho tôi xuống ngay. – Nó tức giận nói với Dương. Đây là lần thứ hai nó bị con bé lôi lên xe dù không muốn.
– Chuẩn bị ổn chứ? Thi học sinh giỏi ấy. – Dương chẳng bận tâm đến sự cau có của nó, con bé thoải mái ngả đầu lên ghế, những lọn tóc xoăn vàng rủ xuống hai bên vai.
– Có liên quan gì đến cậu? – Nó nhíu mày.
– Khảo sát đối thủ tý thôi. Tao cũng thi mà. – Dương nở nụ cười nhạt.
– Vậy tức là muốn dằn mặt đối thủ? – Nó cũng cười, nụ cười còn nhạt hơn cả Dương.
– Tao cũng chưa tiểu nhân đến mức đấy đâu. – Dương vỗ vai nó. – Chỉ là muốn cho mày một vài lời khuyên nho nhỏ thôi.
Nó lại nhíu mày. Dương có âm mưu gì nữa đây?
– Cẩn thận một chút. Sẽ có chơi bẩn đấy.
– Tại sao cậu lại nói cho tôi biết?
– Cạnh tranh công bằng. Tao chỉ có thể nói với mày như thế thôi. Mà mày có vẻ tin người nhỉ?
– Bởi vì tôi thấy họ đáng tin cậy.
– Chưa chắc. Đôi khi đó lại là kẻ muốn *** hại mày đấy.
– Ngoài cậu và đám đàn em của cậu thì chẳng ai muốn *** hại tôi cả.
– Cũng phải. – Dương gật gù. – Đến nhà mày rồi đấy.
Cửa xe bên cạnh nó được mở ra bởi chính người đàn ông đã đẩy nó lên xe.
– Cảm ơn.
Nó bước xuống, không quên nói lời cảm ơn, không biết là cho Dương hay cho người đàn ông mở cửa giúp.
Nó vẫn thấy khó chịu. Lúc nó đang hoảng hốt vì chuyện của Quân nhất thì Dương lại kéo đến phá đám. Nó còn chưa biết chuyện gì xảy ra nữa. Thật là bực mình. Dương là con kì đà luôn ngáng đường nó.
Mang túi đồ ăn về với tâm trạng rất âm u, nó chẳng bận tâm với ông anh trai hay cằn nhằn kia nữa. Nó đi lên phòng, vừa ôm con gấu bông vừa nhìn vào điện thoại. Gương mặt của Quân chiếm gần hết màn hình.
– Cậu là đồ cứng đầu. Không phải tớ đã bảo phải kiểm soát hành động à? Sao lại đập phá như thế? Cậu có ý thức được cậu đang làm gì không? Nếu có chuyện gì phải nói với tớ… à không… chị Minh Hà chứ.
Gương mặt kia vẫn bất động. Đơn giản vì đó chỉ là một bức ảnh vô tri vô giác.
Nó buồn bã buông tay xuống. Chẳng lẽ không có chút cơ hội nào để biết.
Một bóng đèn phát sáng trong đầu nó. Đúng rồi! Còn Huyền nữa mà. Nó vội vàng gọi cho Huyền. Bỏ qua những lễ nghi chào hỏi ban đầu, nó vào đề ngay.
– Có phải nhà Quân xảy ra chuyện gì phải không cậu?
<…>
– Đừng giấu tớ. Làm ơn cho tớ biết đi. Quân giờ đang ở đâu?
<…>
– Cái gì? Cậu ấy đi Anh rồi?
<…>
– Ừm… Ừm… Cảm ơn cậu.
Nó đặt điện thoại xuống giường. Quân đi Anh. Chuyến bay trong ngày hôm nay. Có phải mối quan hệ giữa cậu ấy và gia đình đang rất căng thẳng?
Huyền không cho nó biết bất kì một thông tin nào khác, điều này khiến nó càng thêm lo lắng.
Điện thoại nó lại đổ chuông. Là Huyền gọi đến.
– Nghe tớ này. Tớ biết cậu đang rất lo lắng. Nhưng coi như lần này là vì tớ đi. Tuyệt đối không đến nhà anh Quân. Tớ không thể cho cậu biết lí do được. Nhưng mà tin tớ đi, đều là vì muốn tốt cho cậu. Anh Quân sang Anh là giải quyết một số hợp đồng thôi, vài ngày nữa anh ấy về. Nếu anh ấy biết tâm trạng cậu không tốt trước lúc thi học sinh giỏi chắc anh ấy giết tớ mất. Mọi chuyện đều rất ổn, luôn ở trong tầm kiểm soát. Cậu không được lo lắng. Việc của cậu lúc này là tu dưỡng, sắp thi rồi. Thế nhé. Bố tớ lên rồi. Tớ học tiếp đây.
Huyền vội vàng cúp máy khiến nó chẳng biết phải phản ứng thế nào. Nó thẫn thờ nhìn điện thoại. Huyền giải thích một cách dồn dập như vậy, mọi chuyện rõ ràng không ổn chút nào.
Nó muốn tận mắt chứng kiến sự thật. Nó muốn biết được cái gọi là “trong tầm kiểm soát” kia thật sự là như thế nào.
Như nhận ra ý định của nó, tin nhắn của Huyền được gửi đến ngay sau đó. Nội dung là thế này:
“Thôi được rồi. Nếu cậu chưa tin thì tớ sẽ đưa cậu đến nhà anh Quân. Nhưng với một điều kiện, cậu phải toàn tâm toàn ý cho kì thi học sinh giỏi kia đã. Thế nhé. Cấm suy nghĩ linh tinh nữa. Nếu không được giải nhất thì tớ bo xì cậu đấy. ”
Đọc xong tin nhắn thì nóđổ ập người xuống giường. Huyền thật sự đang giấu nó. Nhưng cô đã nói đến như vậy thì nó đành phải chờ. Huyền sẽ giận nó mất nếu nó cố tình đến đó. Dám lắm chứ. Và Huyền cũng đã hứa rồi.
Nó thở dài. Ừ thì thi học sinh giỏi.
***
Buổi tối tại trung tâm hội nghị thành phố.
– Này, tao để ở đây nhé.
– Đừng. Dễ bị lộ lắm. Mày để sâu trong ngăn bàn hơn đi.
– Rồi ok. Hẹn giờ hết rồi đấy, đảm bảo ngày mai lúc nó đang làm bài điện thoại sẽ kêu.
– Được. Chị Minh Hà cũng chịu chơi thật, bỏ cả một đống tiền để mua điện thoại giống nó. 100% con này bị đình chỉ thi rồi.
– Bỏ thêm đống phao này vào. Cho nó thêm phần kịch tính. Kiểu gì chả có thông báo: thí sinh Trần Thanh Phương sử dụng điện thoại và tài liệu trong phòng thi.
– Thôi về đi. Ở lại lâu bảo vệ vào đấy.
– Mà này. Có sợ lộ không? Tao sợ ngày mai giám thị coi thi vào trước phát hiện ra.
– Không lo. Bàn thiết kế hộp kín có ngăn kéo dạng này, chả ai rảnh mà kiểm tra đâu.
– Rút thôi.
Năm đứa con gái lục đục lén lút đi về. Mặt đứa nào đứa nấy đều hí hửng đắc chí. Cũng phải. Việc chơi xấu Phương đã được chuẩn bị kĩ càng như thế, Minh Hà rồi cũng sẽ hài lòng. Và những chuyến đi bar do Minh Hà chủ trì sẽ đến với chúng nó.
Nhưng ở đời luôn có những điều bất ngờ. Cánh cửa phòng thi vừa mới được đóng thì lại bật ra. Một cô gái bước vào. Cô nhếch mép, nở một nụ cười khẩy. “Kém quá!”. Cô tiến đến cái bàn nơi Phương sẽ làm bài thi. Chẳng ngại ngần, cô rút mạnh ngăn kéo bàn, lôi hết điện thoại và đống phao thi kia. Cô nhếch mép lần nữa, cười như chào tạm biệt.
Ra đến ngoài cửa, cô mới nhìn vào đống đồ trên tay. “Làm gì bây giờ?”. Cô nhìn xuống ban công.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




