watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9958 Lượt

sự tươi vui hoà đồng đã thay thế vẻ lạnh nhạt của những ngày trước kia.

– Ha ha ha. Cảm ơn cậu. – Nó bật cười. Huyền lại giống trẻ con rồi. Suy nghĩ đơn giản thật. Nó đưa ngón tay cái ra. – Không xoắn.

Còn hai ngày nữa là thi học sinh giỏi. Địa điểm tổ chức là trung tâm hội nghị thành phố. Tập tài liệu mà thầy cô dạy ở đội tuyển đưa cho nó cũng làm xong hết rồi. Các thầy cô cũng khuyên là trong hai ngày tới nên nghỉ ngơi để đầu óc minh mẫn. Lúc nào cũng căng như dây đàn thì không tốt chút nào.

– Mà này, sau kì thi có party đấy. – Huyền cười nhan hiểm, chiếc răng khểnh tinh nghịch lộ ra.

– Rồi sao?

– Là xoã chứ sao. Ngay sau khi cậu thi xong, tớ sẽ đưa cậu đi “lên đời”. Tớ sẽ khơi dậy vẻ đẹp tiềm ẩn của cậu. Đảm bảo cậu sẽ là người nổi bật nhất. Giống như năm ngoái ấy, không phải cậu là tâm điểm của mọi ánh mắt à? Mọi người sẽ tôn vinh vẻ đẹp và tài năng của cậu. Hơ hơ hơ… – Huyền ômmặt mơ mộng, điệu cười cũng trở nên quái dị.

Nơ cười khổ. Năm ngoái và năm nay khác nhau lắm chứ. Năm nay nó còn đang dính vào vụ “Lọ Lem giả tạo” hoàn toàn bịa đặt kia. Nhắc đến nó mọi người trong trường đều như nhắc đến rác phẩm.

Chậc chậc. Miệng lưỡi người đời mà, làm sao mà theo kịp được. Nó chả bận tâm đến những kẻ nói xấu sau lưng đâu, tốn thời gian lắm. Nó chỉ không để yên cho những kẻ dám xúc phạm người thân trước mặt nó thôi.

– Hờ hờ hờ… Cậu thấy tớ có nên dẫn anh Long đến party này không?

Huyền chống cằm ngẩn ngơ. Nhưng rồi cô lại giật mình. Nó và Quân đã chia tay, nó còn chưa hết buồn vì chuyện đấy, cô và Long xuất hiện chẳng phải khiến nó thêm sầu hơn sao. Huyền vội vã xua tay.

– Tớ xin lỗi… Tớ…

– Không, đi cùng thầy Long là đúng rồi. Trường cho phép mà. Tớ cũng muốn xem hai cơn ác mộng của đời tớ tiến triển như thế nào rồi. – Nó phẩy tay, cười khanh khách.

– Như thế… được không? – Huyền ngập ngừng.

– Quá được ấy chứ. – Nó vỗ vai Huyền – Tớ biết cậu nghĩ gì. Đừng lo, tớ ổn. Làm liên luỵ đến người khác, chắc tớ ghét bản thân đến suốt đời mất.

Huyền nhìn chằm chằm vào mặt nó. Gương mặt cô hình sự đến nỗi nó phải lấy tay xoa xoa má, có phải mặt nó dính nhọ không?

– Cậu thay đổi rồi. – Huyền cười. – Cậu không khóc khi nhắc đến chuyện đó nữa.

– Khóc như vậy là đủ rồi. – Nó lắc đầu. – Bây giờ phải sống làm sao để bản thân không phải là gánh nặng của mọi người nữa.

– Cậu trưởng thành hơn nhiều đấy.

– Quá khen.

Huyền sấn vào bẹo má nó, ai bảo nó làm cái mặt vênh váo khi được khen cơ.

– Quân vẫn ổn chứ?

– Anh ấy… – Huyền chẹp miệng. – Ổn.

Nó nhận ra sự miễn cưỡng của Huyền. Chắc cô ngại khi nhắc đến chuyện của Quân và Minh Hà.

– Ừ. Hy vọng rằng cậu ấy khác tớ, không chìm trong đau khổ để rồi làm mọi người lo lắng.

– Thôi đừng nhắc đến chuyện đấy nữa. Cho cậu xem cái này. – Huyền rút trong cặp ra tập giấy A4. – Chọn kiểu cậu thích nhất đi.

– Đẹp quá. Cậu vẽ đấy à? – Nó thốt lên.

– Thiết kế thời trang. Nghề tay trái của tớ thôi.

Thật sự là Huyền thiết kế quần áo rất đẹp. Trong các tờ giấy A4 đều là váy áo dạ hội, đẹp lung linh. Huyền lắm tài thật. Chuyên môn là kinh tế, không ngờ giờ còn lấn sân sang thiết kế thời trang.

Nó chăm chú xem. Kiểu váy dạ hội nào cũng đẹp. Chọn kiểu này thì tiếc kiểu kia, khó nghĩ thật.

– Tớ thích… tất cả. – Nó bật cười, cười rất nham nhở. Nó nhận ra một điều, chơi với nhau trong một thời gian dài, nó đã bị nhiễm không biết bao nhiêu điệu cười quái dị từ Huyền.

– Khôn lỏi này. – Huyền lại chồm lên bẹo má nó lần hai.

– Á á á!!! – Là tiếng hét của cả hai. Nó cũng không vừa, xắn tay áo lên mà cấu vào má Huyền trả thù. Đã bảo nó hiền nhưng không có nghĩa là cam chịu mà.

***

Nó xoa cái má còn hơi đỏ. Bị Huyền bẹo má thật là ghê gớm. Đau từ sáng cho đến chiều. Mà nó cũng đâu có vừa, hai má của Huyền đỏ không kém, thầy Long mà biết được chắc thầy ném nó từ ban công tầng hai xuống mất.

Nó phụng phịu lắc cái túi đồ trên tay, rõ ràng nó bị thiệt mà. Má nó đau hơn má Huyền nhiều!

Chuông điện thoại của nó vang lên. Anh Hùng gọi. Nó chẳng cần nhìn kỹ, liếc qua cái mặt quỷ trên màn hình là đủ biết.

– MANG ĐỒ VỀ NHANH LÊN. TAO ĐÓI LẮM RỒI.

Nó nhắm chặt mắt và để điện thoại cái xa tai. Như thế mà vẫn thấy chói. Giọng anh Hùng dã man thật. Cứ như anh ấy luyện giọng chỉ để quát nó thôi.

– Vâng vâng vâng vâng vâng.

– Cái đồ con gái con đứa, mày vừa đi vừa hít đất… – Nó nghe đến đoạn đấy thì chẹp miệng lắc đầu, rồi nó để cho anh Hùng nói và… đút điện thoại vào túi, đi tiếp. Khi nào nói xong anh Hùng sẽ tự cúp máy mà.

Chậc. Chả thương đứa em gái bé bỏng này tý gì. Mấy vết thương trên người nó đã khỏi hẳn đâu mà anh Hùng nỡ bắt nó đi mua đồ cho anh. Người đâu mà lười không tưởng được. Đi làm thì chuyên môn về muộn. Như hôm nay này, 11 giờ trưa được về, vậy mà 2 rưỡi chiều mới về, đã vậy vừa mới về là hạch sách, bắt nó đi mua đồ ăn ngay. Cứ như anh là người vừa bước ra từ nạn đói năm 45 vậy.

Nói vậy thôi, chắc công ty anh đang có trục trặc.

Nó chép miệng nhớ lại cái hôm vác cái xác đầy băng bó về, anh Hùng như bốc hoả. Nó mà không cản lại chắc anh đã cầm bom đến nhà những kẻ gây thương tích cho nó mà đánh sập mất.

Tại sao người thân xung quanh nó ai cũng nóng tính thế. Chả giống nó, hiền thế này cơ mà.

Nhưng mà dù có thế nào cũng không được quát nó như thế. Nó tung chân đá viên sỏi trên đường. Thật là bất công.

– Nhóc con, có điều gì bất mãn thế? – Một giọng nữ vang lên đầy châm chọc.

Nó lập tức quay người lại. Là người quen.

– Chị… Chị gì nhỉ?… À chị Hương. – Nó gõ gõ cái đầu đãng trí. Mãi mới nhớ ra. Là chị Hương – người làm ở nhà Quân mà nó gặp trong bữa tiệc.

– Nhớ ra chị rồi à? Mừng quá! – Chị Hương ôm chầm lấy nó, trông cô không khác trẻ con là mấy.

– Ha ha ha…

– Này nhóc. Đi đâu đây? Có phải vừa ở siêu thị về không? – Chị Hương nhìn túi đồ trên tay nó, túi có in hẳn logo của siêu thị mà, quá dễ để đoán. – Chị cũng vừa ở trong đấy ra mà, sao không nhìn thấy nhóc nhỉ?

– Chắc tại siêu thị đông quá. – Nó gãi đầu cười trừ. – Chị mua gì vậy?

– Ít cốc thuỷ tinh về dùng tạm. Cốc chén ở nhà bị cậu chủ đập hết rồi còn đâu. Chả biết chỗ cốc chén này “thọ” được mấy ngày nữa? – Chị Hương chép miệng.

– Vậy… vậy ạ? – Nó tròn mắt hỏi lại. Gia đình có chuyện gì mà Quân lại đập phá hết tất cả đồ dùng vậy. – Mọi chuyện giờ… thế nào… rồi chị? Cậu… cậu ấy… làm sao…

Chị Hương còn phải giật mình trước sự hoảng hốt của nó. Nó nắm chặt cánh tay của chị Hương, lắp bắp hỏi không thành câu.

– Bình tĩnh đi em. Chuyện này… – Chị Hương nhìn quanh, ngập

Trang: [<] 1, 62, 63, [64] ,65,66 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT