watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9961 Lượt

cái môi mím chặt, đôi mắt chăm chú nhìn nó luồn tay vào ống tay áo, chỉ sợ chạm vào vết thương khiến nó đau.

– Để một bạn ở lại thôi, các con về lớp đi. Vào học từ bao giờ rồi. – Bác sĩ nhắc chúng nó.

– Thôi chết, gần hết tiết một rồi. – Cái Phan hét lên, bây giờ con bé mới để ý đế thời gian. – Về, về hết cho tao. Giáo viên Địa đấy, là bà cô “nghĩa địa” dạy tiết một đấy.

Cả bọn vội vã rút về. Bà cô “nghĩa địa” hắc ám nhất trường, người mà gieo rắc cơn ác mộng cho bao học sinh trường Võ Thị Sáu, chúng nó sợ hơn sợ cọp. Cô mà thông báo với nhà trường lớp trốn học tập thể thì cả lũ phải đi lao động công ích cả tháng còn nhẹ.

Nó cười hăng hắc trước cảnh cả lớp ùa về như đàn vịt, đứa này đạp lên đứa kia mà chạy, nhất là bọn siêu quậy do thằng Hưng cầm đầu, chúng nó còn lợi dụng thời cơ để đánh lén nhau. Cứ náo loạn ồn ào thế này có khi chưa về đến lớp cũng đã bị thầy quản sinh “lùa” vào phòng Hiệu trưởng mất.

– Cười ít chứ, nằm xuống nghỉ đi. – Huyền chọc ngón tay vào trán nó.

– Á đau… đau… – Nó kêu lên.

– Xin lỗi xin lỗi. Cậu có sao không? – Huyền rối rít xin lỗi, cô quên mất trên trán nó có một vết thương.

– Đùa cậu đấy. – Nó cười toe toét rồi nằm xuống, tất nhiên là nằm sấp, vết thương ở lưng sắp hết thuốc tê rồi, nó chả dại mà động đến chỗ đấy nữa.

Huyền cũng cười, nụ cười của cô nhẹ nhõm hẳn. Cô ngồi đối diện với nó, bàn tay nhẹ nhàng gạt những lọn tóc trên trán nó. Nó luôn chân thành trong mọi chuyện, chân thành trong từng hành động. Ngốc thật. Cô lạnh lùng với nó như thế mà nó không ghét cô, lại còn không suy nghĩ gì mà cứu cô.

Nó cao thượng, còn Huyền thì nhỏ mọn. Huyền thấy xấu hổ về bản thân mình. Hóa ra cô vẫn luôn sai, sai một cách tệ hại.

Một bàn tay khác nhẹ nhàng đặt lên bàn tay đang nắm chặt của Huyền.

Nó mỉm cười.

– Xí xóa nhé.

– Ừ. – Huyền gật đầu. – Xí xóa.

Rồi hai đứa lại tiếp tục cười.

Nắng đang chiếu rọi khắp nơi. Nắng ấm áp và hạnh phúc.

***

Nó bước vào lớp. Dù Huyền và bác sĩ đã yêu cầu nó nằm yên tại giường bệnh nhưng nó nhất quyết đòi về lớp. Nó muốn biết nguyên nhân tại sao cửa kính lại vỡ.

Cả lớp nó không thoát được bà cô “nghĩa địa”. Nó nhớ cả lớp ra khỏi phòng y tế được mấy phút thì trống hết tiết. Chắc bây giờ cả lũ đang bị phạt dọn vệ sinh. Khổ thân, chuyện đó có ai ngờ.

Lớp học không một bóng người. Nó nhìn quanh. Đống thủy tinh vỡ chưa được dọn dẹp, các mảnh thủy tinh nhọn hoắt vương v ãi khắp nơi quanh. Nó bước đến gần bàn học hơn.

– Cẩn thận, thủy tinh trên sàn kìa. – Huyền vội vã chạy đến bên cạnh nó, cô không yên tâm, tính nó hay tập trung vào một thứ mà quên đi những thứ nguy hiểm xung quanh.

Nó nhớ lúc đó có một vật lao đến cực nhanh, chính vì thế nên các mảnh thủy tinh mới có đủ khả năng cắm ngập vào người nó.

Quả bóng màu cam ở góc lớp đập vào mắt nó. Trên quả bóng còn có vài mảnh thủy tinh nhỏ.

Vậy là rõ rồi.

– Cậu biết ai là thủ phạm rồi?

– Là đội bóng rổ. Trước đây đã từng xô xát với tớ.

– Chết tiệt. Bọn đàn bà. Tớ sẽ không để yên đâu. – Huyền nghiến răng, cô đang rất tức giận, đôi mắt hằn lên những tơ máu đỏ.

– Không cần đâu. Tớ sẽ giải quyết chuyện này.

Nó quay sang trấn tĩnh Huyền rồi với tay lấy xấp bài kiểm tra trên mặt bàn.

– Xin phép cho tớ nghỉ nhé. Tớ đi làm bài đã.

Sân bóng rổ vẫn luôn ồn ào. Hôm nay còn có cả khán giả, chủ yếu là nữ.

Nó hít một hơi thật sâu rồi bước vào.

Đang là giờ giải lao nên đội bóng đang tập trungtại khu vực nghỉ. Càng tốt, nó đỡ phải mất công tập trung cả đội để nói chuyện.

Năm thành viên đang ngồi uống nước. Gương mặt ai nấy đều rất vui tươi. Phải rồi, sáng sớm đã trả được thù thì ai mà chẳng thích.

Nó tiến đến, thả bộp quả bóng rổ xuống. Tiếng động làm cho bọn chúng giật mình quay lại.

Nó bình tĩnh nhìn chúng, gương mặt kẻ nào cũng xám ngoét khi thấy nó. Xem ra nó bị nhẹ hơn nhiều so với những gì chúng dự kiến.

– Sáng nay các anh “để quên” quả bóng tại lớp tôi.

Năm gã lấm lét nhìn xung quanh. Khán giả khá đông, lại toàn những đứa con gái hâm mộ bọn hắn. Nếu để nó phanh phui mọi chuyện ở đây thì mọi hình tượng dày công xây dựng của bọn hắn đều đổ bể hết.

– Ra ngoài nói chuyện đi. – Gã trưởng nhóm đề nghị.

Nó gật đầu. Tuy rằng nói chuyện ở đây – nơi đông người – có thể sẽ làm cho danh dự và nhân cách của đội bóng rổ đi xuống rất nhanh, nhưng đây cũng là con dao hai lưỡi khi mà số lượng nữ sinh ở đây khá lớn. Mà nó lại là cái gai trong mắt bọn họ – những tờ giấy A4 dán ở bảng tin là minh chứng rõ ràng nhất.

Khu đất trống vắng vẻ chỉ có nó và đội bóng rổ.

– Vẫn chưa đủ để liệt giường nhỉ? – Gã đội trường hất hàm về phía nó.

– Bây giờ mới lộ rõ nguyên hình à? – Nó cười nhạt, không ngờ nó lại có vinh dự được đội bóng rổ hào hoa cho biết bộ mặt thật.

– Thì sao? Bọn tao vẫn chưa quên chuyện lần trước đâu. Mày nghĩ lúc nào cũng có người bảo vệ mày?

– Vậy là đội bóng rổ đã ôm mối hận này, quyết tâm trả thù. Sáng hôm nay đã âm thầm ném quả bóng rổ từ tầng một lên cửa sổ tầng hai lớp 11B2.

– Phải đấy. Bọn tao định cho mày không ngóc đầu dậy để đi thi học sinh giỏi được, tiếc là có chút thất bại.

– Hết cố tình ném bóng vào tôi rồi đến phá cửa kính hại tôi, các người còn kế hoạch nào nữa không? – Nó nhếch mép, nụ cười nửa miệng xuất hiện trên gương mặt bầu bĩnh, hiền nhưng rất phiền nếu động phải.

– Để tao nói cho mày biết. – Gã đội trưởng túm lấy cổ áo nó. – Bọn tao sẽ làm cho mày không đi hết được cái thời kì phổ thông này đâu. Cứ chờ xem, tránh một hai lần nhưng không có nghĩa là thoát mãi được đâu.

– Tôi không tránh né. – Nó gạt bàn tay đang nắm chặt cổ áo mình ra, nhìn thằng vào năm kẻ đối diện. – Tôi không ngu ngốc đến mức để mặc cho các người muốn làm gì thì làm.

– Cứng miệng đấy. – Một kẻ cười khẩy. – Nhưng phải xem hành động có cứng không.

– Về sân thôi. Đôi co với nó mất thời gian. – Tên đội trưởng khoát tay đi về.

Nó nhìn theo năm tên trong đội bóng lần lượt quay lưng đi. Chờ cho đến tên cuối cùng quay lưng về phía mình, nó mới nhẹ nhàng rút chiếc điện thoại trong túi áo khoác ra. Đoạn ghi âm sẽ là bằng chứng buộc tội chắc chắn nhất.

– Nó ghi âm lại… – Một gã trong đội bóng vô tình nhìn thấy nó chỉnh điện thoại.

Cả đội bóng giật mình dừng bước, đồng loạt quay lại nhìn nó.

Nó thật bất cẩn. Lẽ ra phải chờ cho bọn chúng đi hết mới được lấy điện thoại ra.

Chẳng kịp dành thời gian để hối hận trách móc bản thân, nó quay lưng co giò lên chạy.

Năm thằng con trai bị bất ngờ, khựng lại một giây rồi lập tức đuổi theo

Trang: [<] 1, 60, 61, [62] ,63,64 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT