watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9963 Lượt

suốt.

“Cậu vẫn sống tốt chứ? Cảm ơn cậu vì tất cả.”

– CẨN THẬN! ĐẰNG SAU MÀY KÌA!

Tiếng hét thất thanh của mấy đứa bạn ở cửa lớp làm nó giật mình. Cả Huyền cũng giật mình. Cả hai cùng ngẩng lên.

Nó không biết nó đã nghĩ gì, nó không biết chân tay nó hoạt động theo sự điều khiển nào.

Nó chỉ biết rằng nó muốn bảo vệ Huyền, người bạn thân nhất của nó.

Tiếng kính thủy tinh nơi cửa số vang lên, sắc nhọn và nguy hiểm.

____________________________________
…………………………….Khoc.biz………………………………
Truyện Teen, Truyện Teen Full, Đọc Truyện Teen
____________________________________

“Choang!”

Huyền khó khăn mở mắt. Cơn choáng váng vì bị ngã bất ngờ vẫn chưa hết.

Cô giật mình. Phương đang nằm đè lên cô. Xung quanh là các mảnh thủy tinh nhọn hoắt.

Cô hoảng sợ nhìn những mảnh thủy tinh cắm ngập vào lưng nó. Máu từ đấy cứ rỉ ra không ngừng.

Nước mắt từ đâu tuôn ra, ướt đẫm khuôn mặt.

– Phương… Phương…

Cô vừa gọi vừa vỗ nhẹ vào mặt nó. Chết tiệt, trán nó bị một mảnh thủy tinh cứa phải, dòng máu chảy qua mắt, lăn trên má.

– Đừng làm tớ sợ. Tỉnh dậy đi. – Huyền thấy sợ, nỗi sợ khi đối mặt với nguy cơ bị mất đi một người thân, bàn tay cô run rẩy. Cô lại nhớ đến ông nội. Cái chết đột ngột ám ảnh cô, khiến cô luôn ở trong sự nơm nớp lo sợ.

Máu trên lưng nó đang loang dần, áo sơ mi trắng hiện lên những đốm đỏ, càng lúc càng lớn. Cánh tay trái bị cứa một vết khá sâu, máu từ đấy chảy ra nhiều nhất.

Cả lớp vội vã chạy đến bàn học của Phương và Huyền.

– Giúp tao một tay. – Huyền đỡ nó dậy, rút vội chiếc khăn tay cầm máu cho vết thương ở trán nó.

Nam – cầu thủ bóng đá và cũng là thằng con trai cao to nhất lớp – cõng nó lên lưng. Cả lớp vội vã chạy theo Nam đến phòng y tế.

Huyền đi bên cạnh Nam. Dù đã cố lau nước mắt nhưng rồi mắt lại nhòe đi. Cô liên tục quay sang nhìn nó. Mắt nó vẫn nhắm nghiền, vết thương trên trán cũng đã ngừng rỉ máu.

– Ưm…

Nó nhăn mặt. Cái đầu đang gục trên vai Nam từ từ động đậy, ngẩng lên.

– Cậu… tỉnh rồi… Có đau… ở đâu… không? – Huyền thấy đôi mắt nó he hé mở ra nên mừng, mừng đến nỗi nói ngắt quãng. Cô muốn khóc thật to, cuối cùng nó cũng tỉnh lại. Vậy là miệng cười nhưng đôi mắt đẫm lệ.

Nó nhìn Huyền, ngẫm nghĩ rồi cười, khoe hàm răng trắng ra hết cỡ.

– Tớ biết cậu không ghét tớ mà.

– Đồ ngốc. Ngả đầu xuống vai Nam đi. Máu chảy nữa ra bây giờ. – Huyền gạt nước mắt. Nó ngốc đến nỗi cô không thể tiếp tục giận được.

Nó ngoan ngoãn làm theo lời Huyền. Lúc nãy không biết có phải bản năng của con nhà võ không mà nó cảm giác có một thứ gì đang lao vào cửa kính với tốc độ cực lớn. Nó vội lao đến chỗ Huyền, ôm cô ngã xuống. Đầu nó đập mạnh xuống đất, một cơn đau nhói ập đến sau lưng, có thứ gì đó cắm vào trán nó. Cuối cùng nó lịm đi.

Huyền không sao là tốt rồi. Không biết có phải ích kỉ không nhưng khi nhìn thấy Huyền khóc, nó thấy vui vui. Nó biết cô bạn này không hề vô tâm mà.

Nó được nằm sấp trên chiếc giường trắng. Bác sĩ của trường nhìn vết thương của nó có phần hoảng hốt. Hơn mười năm làm việc tại trường nhưng bác chưa nhìn thấy trường hợp nào lại bị thương nặng như thế này. Chị y tá đứng cạnh sắc mặt cũng tái đi vài phần. Đối với một cô gái trẻ thì nhìn thấy máu cũng gần giống như gặp ác mộng.

– Các con ra phòng chờ đi. – Bác sĩ đeo khẩu trang lên rồi ra hiệu cho chị y tá dẫn cả lớp ra ngoài.

Huyền ngồi ở phòng chờ mà vẫn thấp thỏm không yên. Mắt cô luôn hướng về căn phòng nơi nó đang được chữa trị.

– Đi đâu đấy? – Bầu không khí im lặng bỗng vang lên tiếng của Hưng.

– Lấy áo cho Phương. Áo nó rách hết rồi. – Phan trả lời rồi bước đến cửa.

– Tao đi với. – Huyền vội vã đứng lên. Dù gì thì làm một việc có ích còn hơn là ngồi im một chỗ chờ đợi.

– Mày và Phương cãi nhau phải không? – Phan nghiêng đầu nhìn Huyền. Sân trường rộng lớn không một bóng người, vì đã vào học rồi. Phan cũng biết chọn thời điểm để hỏi chuyện ấy chứ, nếu có người ở đây thì khả năng lan truyền thông tin rất lớn, một đồn mười, mười đồn trăm,… Chả biết sẽ đi đến đâu nữa.

– Ừm… – Huyền lơ đãng trả lời. Cô cũng không ngạc nhiên lắm. Để được chọn làm cán bộ lớp thì ngoài học lực ra còn phải có năng lực đặc biệt. Mà Phan thì cô còn lại gì, Phan bề ngoài giả nai nhưng chuyện gì cũng biết, cái gì cũng hay. Không đứa nào giấu được bí mật khỏi con mắt của Phan.

– Bọn mày lạ thật đấy. – Phan bật cười. – Lúc thì không thèm nhìn mặt nhau, lúc thì bảo vệ nhau, lúc thì khóc cho nhau chảy cả… máu mắt.

– Nói linh tinh. – Huyền nạt Phan.

– Nếu có mâu thuẫn gì với nhau thì cứ nói thẳng hết ra, đến bạn thân nhất còn không làm được như thế thì hỏng hẳn, bạn lớp phó trật tự nhỉ?

Huyền không trả lời nữa. Cô mà nói nữa thì chả biết cái Phan “xoen xoét” đến bao giờ nữa.

Nhưng con bé bí thư lắm chuyện này nói cũng phải. Cô đã không nói rõ ràng mọi chuyện với Phương. Khi biết tin nó chia tay với Quân, máu nóng trong người cô dồn hết lên, nghĩ lại hôm đó cô mắng nó cũng quá đáng. Người trong cuộc là người đau nhất, cô còn rạch thêm vào vết thương ấy. Khi nó cần sự an ủi ủng hộ nhiều nhất thì cô lại bỏ mặc nó.

Trong quãng thời gian ấy, tuy là giận nhau những Huyền vẫn luôn để ý đến từng hành động của nó. Cô biết nó gục xuống bàn khóc khi vô tình thấy Quân lướt qua cửa lớp, đã nhiều lần cô giật mình khi nhìn thấy gương mặt bơ phờ mệt mỏi cùng với đôi mắt thâm quầng của nó. Cô chỉ muốn mắng cho nó một trận vì cái tội hành hạ bản thân quá đáng. Nhưng cái tôi cao ngạo đã ngăn không cho cô làm điều đó.

Cô cũng như nó, không muốn đánh mất tình bạn. Nhưng cô thua nó, vì cô đã không can đảm níu giữ tình bạn giống nó.

Sau cơn mưa trời lại nắng…

Mưa cũng đã tạnh.

Đến lượt nắng rồi.

Nó mếu máo nhìn mấy mảnh thủy tinh được gắp ra từ cơ thể mình. Ai ngờ lại nghiêm trọng như thế. Máu còn đọng lại trên từng mảng, không khác gì phim kinh dị. May là có thuốc gây tê rồi chứ không chắc nó ngất lên ngất xuống mất.

Nó nhớ hồi bé nó dẫm phải mảnh thủy tinh, chảy có tý máu thôi mà khóc hết một ngày, bố mẹ và anh Hùng dỗ mãi không được, chỉ đến khi mệt quá nó lăn ra ngủ, căn nhà mới được yên tĩnh.

Huyền và Phan mang áo cho nó. Cả hai vừa nhìn thấy nó không hẹn mà trợn tròn mắt lên.

– Mày định làm xác ướp à? – Phan chỉ tay về phía nó mà lắp bắp.

Cũng không trách được cái Phan. Phan nói đúng mà. Từ ngực xuống đến hết bụng đều chi chít những dải băng trắng. Cánh tay trái cũng băng, trên trán còn có miếng gạc dày cộm.

– Lảm nhảm vừa chứ. – Huyền cốc đầu Phan rồi cầm áo đến chỗ nó.

Nó mỉm cười thích thú. Huyền đang chăm sóc nó, tỉ mỉ và cẩn thận vô cùng. Bằng chứng là cô cẩn thận mặc áo cho nó,

Trang: [<] 1, 59, 60, [61] ,62,63 ,81 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT