|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
may mắn nhất thế giới. Có những người bạn tuyệt vời như thế này, sẽ là có lỗi khi nó làm các bạn thất vọng. Không phải chính bản thân nó luôn tự đấu tranh để đè bẹp sự yếu đuối nhu nhược này hay sao? Còn cả anh Hùng nữa. Lần đầu tiên nó thấy một anh Hùng dịu dàng và am hiểu sự đời nhẹ nhàng khuyên nhủ nó. Mọi người đều đã giúp nó rất nhiều. Và nó đã hứa với cậu ấy…
Nó đặt cái lon rỗng xuống chân cầu rồi cũng bắt chước bọn bạn, vòm hai tay lên miệng, cố sức hét lớn:
– TÔI. TRẦN THANH PHƯƠNG. XIN HỨA SẼ CỐ GẮNG MẠNH MẼ. TÔI SẼ KHÔNG CHÙN BƯỚC TRƯỚC BẤT KỲ KHÓ KHĂN NÀO. TÔI SẼ KHÔNG ĐỂ MỌI NGƯỜI THẤT VỌNG. XIN THỀ. BẮT ĐẦU TỪ NGÀY MAI, TÔI SẼ TRỞ THÀNH MỘT CON NGƯỜI MỚI.
– Thế mới đúng là No.1 của lớp chứ. Bọn tao yêu mày nhất.
– Chứng minh đi. Mày nhất định phải “phang” được giải nhất thi học sinh giỏi đấy.
-…
Chúng nó nhảy vào ôm chầm lấy Phương, hú hét ầm ỹ. Đã nói kỉ niệm cấp ba lúc nào cũng là đẹp nhất mà.
– Này mấy đứa kia. Làm gì trên này mà ồn thế. Tôi mới đi mua thức ăn một tý mà đã làm loạn là sao? – Tiếng quát đằng sau khiến chúng nó giật mình quay lại.
– Chết cha. Rút.
Chúng nó vội vàng nhảy lên xe phóng nhanh hết cỡ. Ai chứ bác bảo vệ trên cầu này hung dữ có tiếng rồi, chả đứa nào dại dột mà đùa với bác.
Đã bảo tâm trạng nó đang rất tốt mà. Bằng chứng là nó vừa ngồi sau xe cái Phan, vừa nở một nụ cười tươi rói mà hét to:
– Bác ơi. Cho bọn cháu xin lỗi!!
____________________________________
…………………………….Khoc.biz………………………………
Truyện Teen, Truyện Teen Full, Đọc Truyện Teen
____________________________________
Cứ ngỡ là đến sớm nhất, hóa ra trong lớp đã có người rồi. Chính xác là một người – ngồi ở vị trí bên cạnh nó.
Lớp học im lặng như tờ, thỉnh thoảng chỉ có tiếng lật trang giấy. Huyền đang chăm chú đọc quyển sách dày cộm nên chẳng để ý đến sự có mặt của nó.
Nó có phần lưỡng lự nhưng vẫn quyết định bước vào chỗ ngồi. Chỉ cho đến khi nó kéo ghế, tiếng ghế ma sát với mặt đất tạo nên âm thanh hơi chói, Huyền mới giật mình quay đầu sang.
– Xin chào. – Nó mỉm cười chào Huyền, thật sự cho đến tận bây giờ, nó vẫn muốn tiếp tục làm bạn với Huyền.
NhưngHuyền hình như lại chẳng có ý đó, cô nhìn nó đúng nửa giây rồi quay trở lại với cuốn sách đang dang dở trên bàn.
Nó thấy hơi hụt hẫng. Chiến tranh lạnh quả thật rất đáng sợ.
Nhưng nó không muốn buông xuôi. Huyền là một người bạn tốt. Chẳng phải nó đã từng nói là sẽ không chùn bước trước mọi khó khăn nào cơ mà. Nói thì hay lắm nhưng phải hành động mới biết được.
Nó hít thật sâu rồi quay sang Huyền, nó sẽ níu kéo tình bạn đẹp này bằng hết sức của bản thân:
– Chúng mình nói chuyện một chút đi. Tớ có điều cần nói với cậu.
Huyền không phản ứng gì, đôi mắt vẫn nhìn chăm chăm vào quyển sách, nhưng nó đã nhìn thấy đôi đồng tử kia đã dừng lại – chứng tỏ Huyền không tiếp tục đọc sách nữa.
– Tớ không biết tớ có làm đúng không, tớ không biết tớ hiểu Quân được bao nhiêu, tớ không biết tớ yêu Quân như thế nào. Nhưng hãy nghe tớ, những gì tớ làm đều là vì Quân. Tớ biết cậu đang rất giận tớ. Tớ vẫn nhớ như in những gì cậu nói. Cậu nói tớ không xứng với tình yêu của Quân. Tớ hiểu tâm trạng của cậu. Tình cảm ruột thịt của cậu hẳn phải rất sâu đậm đúng không?… Tớ xin lỗi vì đã để mọi chuyện như thế này. Tớ xin lỗi vì đã làm cậu giận. Nhưng tớ không muốn mất đi một người bạn tốt như cậu. Cậu biết không, tớ chưa từng quên một kỉ niệm nào của chúng mình, dù chỉ là nhỏ nhất. Tình bạn của chúng ta liệu có thể hàn gắn lại được không? Cậu ghét tớ. Nhưng có thật là cậu muốn vứt bỏ tình bạn của chúng mình?
Huyền im lặng. Nó chỉ dám nín thở chờ từng biểu hiện của Huyền. Những gì cần nói nó cũng đã nói hết rồi. Bao nhiêu tâm tình mà nó giữ kín trong lòng cũng đã bày tỏ hết ra.
– Cậu căn bản… không hiểu gì cả. – Huyền chỉ nói một câu khô khốc như vậy rồi lại tiếp tục công việc. Lần này là tập trung toàn tâm.
Nó mím môi nhìn Huyền. Mọi chuyện thật không đơn giản. Thật khó để nhận được sự tha thứ của Huyền.
Tiếng của bọn “điên khùng” kia đang vang lên ở cửa lớp. Chúng nó mà đến rồi thì có muốn nói nữa cũng chả có cơ hội.
– A xin chào. Hôm nay gương mẫu thế? – Phan đến bên cạnh Huyền trêu chọc.
– Hờ hờ… – Huyền cười cho có lệ rồi lại tập trung vào quyển sách. Không hiểu quyển sách này có gì hay mà nãy giờ cô đọc không rời mắt dù chỉ nửa giây.
– Nó đang muốn làm bí thư đấy. – Thằng Hưng đứng sau cái Phan tặc lưỡi phán.
– Thằng điên, không bao giờ có chuyện bạn Huyền thân yêu lại cạnh tranh chức vị với tớ, phải không bạn yêu? – Phan quàng vai Huyền ngả ngớn.
– Chưa biết chừng. – Câu trả lời của Huyền khiến cho cái Phan tý ngã. Lần đầu tiên Huyền và thằng Hưng lại ăn nhập với nhau như thế.
– Ha ha ha… – Thằng Hưng cười sặc sụa còn cái Phan thì mặt đỏ bừng. Chậc, lại chuẩn bị “đánh nhau” rồi.
– Thằng chết tiệt, câm mồm. – Quả không sai, Phan tháo chiếc giày búp bê màu đỏ ra, nhằm thằng Hưng mà phang tới tấp.
Nó thấy hơi chạnh lòng. Ngoài nó ra thì Huyền vẫn rất thân thiện với các bạn.
Cắn nhẹ môi, nó giữ quyết tâm lớn trong lòng. Chắc chắn nó sẽ không để cho dấu chấm hết hiện ra trong tình bạn thiêng liêng này.
***
Nó vác cái cặp nặng trịch bước ra khỏi phòng giáo viên. Tài liệu dành cho kì thi học sinh giỏi nặng gần bằng bộ sách giáo khoa nó nhận được đầu năm. Hôm nay nó còn không đi xe nữa, đeo cái cặp này về đến nhà chắc cũng lệch vai.
Sân trường vắng tanh vắng ngắt. Tan học từ lúc nào rồi. Chắc chả còn ai ở trường nữa đâu.
Mà không, nó nghe thấy có tiếng ồn ở sân bóng rổ. Đúng rồi, còn hơn một tuần nữa là đội bóng rổ thi đấu.
Nói đến sân bóng rổ nó lại nhớ đến những dòng chữ in đậm trên tờ giấy. Không biết bảng tin ở gần sân bóng rổ như thế nào nhỉ?
“Nếu bạn biết Lọ Lem giả tạo kia ở ngoài đời, hãy viết lớp của Lọ Lem ấy rồi dán tờ giấy này lên bảng tin bên cạnh sân bóng rổ. Nhớ nhé, chỉ tên lớp thôi. Rồi chúng ta sẽ cùng nhau đòi lại công bằng, OK?”
Nó vẫn nhớ rõ những gì viết trên tờ giấy đó. Tự nhiên nó thấy tò mò, nó muốn xem mọi người có làm theo những gì tờ giấy ấy yêu cầu không. Nửa muốn đi về do không muốn tâm lý đi xuống vì những tờ giấy đó, nửa muốn biết mọi người nhìn nhận đánh giá chuyện này như thế nào. Hai nửa suy nghĩ cứ giằng co trong đầu nó. Nó chần chừ lưỡng lự. Cứ bước một bước là lại lùi một bước.
…
Cuối cùng thì bản tính tò mò kia vẫn thắng. Ai đó đã từng nói con gái là chúa tò mò, xem ra đúng thật!
Nó rón rén đi đến sân bóng rổ. Vì nhà trường cho xây dựng sân bóng rổ ngoài trời cho nên tiếng động từ bước chân của nó phát ra không gây chú ý lắm.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




