|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
“Tầng sáu nhỉ?”. Cô gật gù đắc ý. Rất thoải mái, cô gái vung tay… đáp hết đống đồ trên tay ra ngoài ban công. “Done!”. Cô gái nở nụ cười tinh nghịch rồi quay lưng bỏ đi, cả thân hình dần chìm vào bóng đêm trên dãy hành lang sâu hun hút.
____________________________________
…………………………….Khoc.biz………………………………
Truyện Teen, Truyện Teen Full, Đọc Truyện Teen
____________________________________
Nó ngẩng đầu cao hết cỡ. Trung tâm hội nghị gì mà cao gấp mười lần nhà nó. Tức là 20 tầng. Còn to nữa. Chỉ nhìn thôi mà cũng đau cả cổ.
Xung quanh cũng có một số học sinh mặc đồng phục các trường khác nhau. Bọn họ cũng đi thi giống nó. Nó nhớ đến lời cảnh báo của Dương, nhưng nó lại nhìn những gương mặt hiền lành tri thức kia. Đúng, ngoài Dương và lũ đàn em của con bé, sẽ chẳng có ai muốn *** hại nó cả. Có lẽ Dương nói với nó những điều như vậy là để cho tâm lý nó hỗn loạn.
Vậy thì thất bại rồi. Một đứa lấy việc thi cử làm thói quen hằng ngày như nó, sẽ chẳng có điều gì làm nó lơ đãng trước phòng thi cả. Hơn nữa, nó còn phải cố gắng hoàn thành bài thi thật nhanh để bắt Huyền thực hiện lời hứa nữa.
Phòng thi nằm trên tầng sáu.
Nó quyết định đi cầu thang bộ. Dù gì nó cũng đến sớm và đang có nhu cầu tập thể dục.
Cầu thang bộ vắng tanh không một bóng người. Mọi người ngày càng lệ thuộc vào máy móc. Nó chẹp miệng. Còn một lí do nữa mà nó không đi thang máy, đó là vì nó không chịu được cảm giác lắc lư trên thang máy, rất chóng mặt. Anh Hùng gọi nó là bà già, không thích ứng được với đồ dùng hiện đại, ngay cả đi học cũng thế, có xe đạp điện nhưng chả bao giờ đi, toàn đi bộ. Thế cũng được, làm “bà già” mà tiết kiệm được điện cho Tổ quốc cũng đáng.
Nhưng nó không phải là người duy nhất chọn thang bộ thay vì thang máy. Một cô bạn khác trường cũng có cùng chí hướng với nó. Nó cũng sẽ chẳng phát hiện ra nếu cô bạn ấy không mở lời trước.
– Xin chào. Cậu đi thi học sinh giỏi phải không?
Nó quay lại nhìn. Mái tóc buộc cao nhưng không phải màu đen mà là màu rêu, gương mặt khả ái, tay cầm cặp sách hình Bọt biển. Cô bạn khá thân thiện và dễ gần. Nó mỉm cười đáp lễ.
– Chào cậu. Cậu cũng thi phải không?
– Ừ. Số báo danh 147.
– Tớ là 137.
– A. Cậu là Trần Thanh Phương phải không? Tớ biết cậu. Cậu học cực đỉnh. – Cô bạn mới phấn khích chỉ tay về phía nó.
– Haha. Tớ vẫn còn yếu kém lắm. – Khuôn mặt nó đang dần đỏ, được khen lúc nào chẳng thích.
– Khiêm tốn quá. – Cô bạn mới khoác tay nó, rất thân mật. – Cậu cũng ghét đi thang máy giống tớ phải không? Tớ ghét lắm, trong đấy toàn mùi người, khó chịu lắm.
– Còn tớ thì ghét cảm giác chao đảo trong cái hộp đấy. – Nó mỉm cười.
– Haha. Vậy thì đi chung với tớ. Tớ thích cậu rồi đấy.
Nó cảm thấy vui. Gặp một người thân thiện với mình trước giờ thi, lại còn là đối thủ nữa, xem ra cảm giác cũng có phần nhẹ nhõm. Nó cũng bớt cảm thấy sốt ruột mong cuộc thi trôi nhanh để biết được sự thật do Huyền tiết lộ theo lời cô hứa.
Cô bạn mới tên là Hân. Điều duy nhất khiến nó ngạc nhiên ở cô bạn này là mái tóc màu rêu. Nếu đã lọt vào kì thi này, hẳn là cô bạn học rất giỏi. Nhưng chẳng lẽ cô bạn này cũng thuộc vào hàng quậy phá khi nhuộm màu tóc đặc biệt thế này? Mà cũng không nên để ý nhiều, chẳng phải con bé Dương học cũng giỏi nhưng lại có mái tóc xoăn vàng nổi loạn à?
Trên đường lên phòng thi, Hân nói không biết mệt. Cô bạn nói từ chuyện này sang chuyện khác, đủ các thứ giời ơi đất hỡi, trên trời dưới biển. Người ngoài nhìn vào ai dám bảo nó và Hân vừa mới quen nhau từ mấy phút trước.
Khi có một người bạn đồng hành, con đường mình đang đi như được rút ngắn. Tíu ta tíu tít mãi rồi cũng lên tầng sáu từ lúc nào cũng chẳng hay. Hân bỗng kéo tay nó năn nỉ:
– Đi… vệ sinh với tớ. Hì hì. Tớ sợ đi một mình lắm.
Nó phải phì cười trước sự ngộ nghĩnh của Hân. Còn 20 phút nữa mới đến giờ, nó cũng không vội nên gật đầu đồng ý.
– Yeah! Yêu cậu nhất. – Hân nhảy cẫng lên vì vui mừng.
Đúng là trung tâm hội nghị thành phố, cái gì cũng to với hiện đại. Đến cả cái nơi “giải quyết nỗi buồn” này cũng to và rộng dã man, đặc biệt là hàng gương trên tường lớn vô cùng, phía dưới là bệ rửa tay, chắc là dành cho những cô nàng muốn ngắm lại dung nhan trong lúc rửa tay. Đèn điện sáng trưng. Đây hẳn là nơi thích hợp cho “hội thích chụp ảnh tự sướng” của lớp nó.
Trong lúc chờ Hân “đi hái hoa”, nó ôm cặp đứng trước gương ngắm nghía nhan sắc. Gương mặt cũng bớt hốc hác đi một chút, nhưng cái quầng thâm dưới mắt thì vẫn chễm chệ, không hề mờ đi. Chắc phải đi mua mặt nạ về dưỡng da mất. Xuống sắc lắm rồi.
Hân bước ra rửa tay, xong xuôi cô bạn lục cặp mình tìm kiếm thứ gì đó. Bỗng Hân thốt lên:
– Thôi chết. Quên mất rồi. – Hân vội quay sang nó. – Cậu có thể đứng đây trông cặp hộ tớ được không? Tớ ra chỗ bạn tớ lấy tóc giả. Không có tóc giả giám thị coi thi không cho vào phòng thi. Nhé!
Nó hơi bất ngờ nhưng rồi cũng gật đầu:
– Nhanh nhé, sắp đến giờ thi rồi.
– Ừ ừ. Tớ đi đây. – Hân chạy biến ra khỏi nhà vệ sinh.
Nó đứng trong nhà vệ sinh ngẫm nghĩ. Nếu tóc nhuộm mà không được vào phòng thi thì cái Dương tính sao, mái tóc của con bé còn nổi loạn hơn cả Hân. Mà cái đứa kiêu ngạo như Dương, đừng hòng con bé chịu che dấu mái tóc kia.
Nó nhún vai. Dù gì đấy cũng là chuyện của Dương. Hẳn là con bé đã chuẩn bị trước cho chuyện này.
Mười phút trôi qua…
Hân vẫn chưa trở lại. Nó lo lắng nhìn đồng hồ trên tường, sắp đến giờ thi rồi. Hân làm gì mà lâu vậy?
Nó lưỡng lự xem có nên chờ tiếp không, nhưng mà sắp đến giờ rồi. Hay là cầm cặp của cả hai ra ngoài phòng thi, kiểu gì chẳng gặp Hân.
Quyết định vậy đi. Nó cầm hai cái cặp đi ra ngoài.
“Cạch… cạch…”
Cánh cửa nhà vệ sinh bị… khoá. Nó giật mình. Ai đã khoá? Nó vội vàng lục cặp sách mình tìm điện thoại. Mất rồi!
Hân đã khoá cửa? Ngoài cô bạn ra thì còn có ai đâu.
Nó thử mở cặp Hân ra.
Bên trong trống không…
Bị lừa rồi! Lời cảnh báo của cái Dương… Chẳng lẽ là thật?
Không còn thời gian để suy nghĩ nữa. Sắp đến giờ thi rồi, nó phải tìm cách thoát khỏi đây. Điện thoại chắc bị Hân móc trộm lúc đi cùng rồi. Nó thật bất cẩn.
Nó nhìn quanh, trong này chắc phải có cửa thông gió chứ. Kia! Cửa thông gió ở ngay trên bệ rửa tay, cũng khá cao.
Nó thả cặp xuống, lấy trong cặp cái bút bi, chỉ thế là đủ cho bài thi. Những thứ còn lại để hết trong nhà vệ sinh cũng được.
Nó nhảy lên bệ rửa tay. May mắn là cửa thông gió khá lớn, đủ cho nó lọt qua. Trầy trật mãi cũng phá được lớp cửa, nó bật lên, cho hai chân luồn qua cửa trước. Tiếp đó là mình, đầu. Cảm giác ma sát vào tường đau rát, nhưng nó không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




