|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
những việc đó tôi đều sợ chết khiếp. Giống như bốn mùa hè trước, tôi sẽ ở cùng nhà với Darcy và Dex. Năm nay ở chung với chúng tôi còn có cả Marcus, Claire, và
“Cậu có nghĩ là lẽ ra bọn mình nên thuê cả căn nhà
không?” Darcy hỏi ít nhất cũng phải đến lần thứ hai mươi. Tôi chưa từng thấy ai cứ dằn vặt băn khoăn mãi như thế sau khi việc đã đâu vào đấy. Mỗi khi ra khỏi
quán kem Baskin-Robbins là cô ấy lại hối tiếc vì đã lỡ ăn mất rồi.
“Không, nửa nhà là đủ rồi. Có thuê cả căn cũng chẳng sử dụng hết đâu mà,” tôi nói, điện thoại kẹp dưới tai trong khi tiếp tục sửa lại bản ghi nhớ tóm tắt lại điểm khác biệt về điều khoản cá nhân chi trả một phần trong luật bảo hiểm giữa hai bang Florida và New York.
“Cậu đang đánh máy đấy à?” Darcy hỏi, lúc nào cũng muốn tôi hết sức chú ý lắng nghe.
“Không,” tôi nói dối, gõ bàn phím khẽ hơn.
“Tốt nhất là cậu đừng có làm thế…”
“Mình không mà.”
“Ùm, mình nghĩ chắc cậu đúng, thuê một nửa thì tốt hơn… Mà chúng ta còn khối việc phải làm trong thành phố để chuẩn bị cho lễ cưới nữa.”
Lễ cưới là đề tài duy nhất tôi muốn tránh nói đến còn hơn cả kỳ nghỉ ở Hamptons. “Ừm, ừ.”
“Vậy cậu sẽ đi cùng bọn mình hay đi tàu hỏa?”
“Tàu hỏa. Mình chưa biết liệu có rời khỏi đây mà về cho đúng giờ được không,” tôi nói, thầm nghĩ mình chẳng muốn phải ngồi chung ôtô với cô ấy và Dex. Tôi chưa gặp lại Dex kể từ khi anh ta rời khỏi căn hộ của tôi. Chưa gặp lại Darcy kể từ sau vụ phản bội đó.
“Thế à? Vì mình đang nghĩ là bọn mình nhất định, nhất định nên đi ô tô… Cậu không thích đi xe vào dịp cuối tuần đầu tiên được đi chơi sao? cậu biết đấy, nhất lại là vì cuối tuần đó sẽ dài lắm. Bọn mình không muốn bị mắc kẹt trong taxi hay gì gì đâu… Thôi mà, đi ô tô cùng bọn mình đi!”
“Để xem đã, tôi nói như một bà mẹ nói với đứa con để nó thôi không nhắc đến chủ đề đó nữa.
“Không có “để xem đã” gì hết. Cậu sẽ đi cùng bọn mình.”
Tôi thở dài và nói với cô ấy rằng tôi thực sự phải quay lại làm việc tiếp.
“Thôi được rồi. Giời ạ. Mình sẽ để cho cậu làm tiếp cái việc ôi-quan-trọng lắm đó của cậu…Mà tối nay chúng ta vẫn theo kế hoạch chứ?
“Tối nay cái gì cơ?”
“Này!? Cô nàng hay quên. đừng có nói với mình là cậu phải làm việc đến khuya đấy – cậu đã hứa rồi. Những bộ bikini. Nhớ ra được tí gì chưa?”
“Ồ, phải,” tôi nói. Tôi hoàn toàn quên mất là mình đã hứa cùng cô ấy đi mua áo tắm. Một trong những nhiệm vụ ít vui vẻ dễ chịu nhất trên đời. xếp ngay hàng đầu cùng với việc phải cọ toilet và lấy tủy răng. “Ừ, có chứ. Mình vẫn đi.”
“Tuyệt. Mình sẽ gặp cậu tại quán sữa chua ở tầng hầm khu Bloomie. Cậu biết đấy, cạnh quầy bán quần áo cho phụ nữ béo ấy mà. Đúng bảy giờ.”
° ° °
Tôi đến ga tàu điện ở phố 59 muộn giờ hẹn mất mười lăm phút và chạy đến tầng hầm của khu Bloomingdale, lo lắng sợ Darcy sẽ dẩu môi trề mỏ giận dỗi. tôi không còn hơn sức đâu mà nói ngọt để cô ấy thôi dỗi. Nhưng trông cô ấy lại vui vẻ, ngồi ở quán với một cốc sữa chua dâu đông cứng. Cô ấy mỉm cười và vẫy vẫy. Tôi hít một hơi thật sau, tự nhắc bản thân là trên ngực mình chẳng có dấu hiệu nào nói rằng tôi lăng nhăng hết.
“Chào Darce”.
“Này, ở đây! Ôi chúa ơi. Mình sắp căng cả bụng không mặc vest được mất thôi!” Cô ấy trỏ cái thìa nhựa vào dạ dày. “Nhưng kệ. mình đã quen bị béo rồi.”
Tôi đảo tròn mắt. “Cậu không béo”.
Hàng năm, cứ vào mùa mặc áo bơi là chúng tôi lẠnói về chủ đề đó. Không, hầu như ngày nào cũng nói thì đúng hơn. Trọng lượng của Darcy luôn luôn là căn nguyên của cuộc nói chuyện. cô ấy nói với tôi cân nặng hiện tại của mình – lúc nào cũng trong khoảng năm bảy, năm tám cân – lúc nào cũng là quá béo nếu xét theo những tiêu chuẩn khắt khe cô ấy tự đặt ra. mục tiêu của cô ấy là khoảng năm lăm cân thôi – tôi luôn nói như thế là quá gầy đối với một người cao 1m75. Cô ấy gửi email cho tôi trong khi đang ăn một túi khoai tây chiên, “Ngăn mình lại đi! Cứu với! Gọi cho mình càng sớm càng tốt!” Nếu tôi mà gọi lại thì cô ấy sẽ hỏi, “Mười lăm gram chất béo có nhiều quá không?”, hoặc là, “Bao nhiêu gram chất béo thì bằng nửa cân?” Tuy nhiên, điều khiến tôi bực là ở chỗ, cô ấy cao hơn tôi bảy phân, nhưng lại nhẹ hơn tôi những hơn hai cân. Khi tôi nói ra điều đó, cô ấy bảo, “Ừ, nhưng ngực cậu to hơn.” “Có to hơn đến hai cân đâu,” tôi nói. “Dù sao đi nữa,” cô ấy sẽ nói, “trông cậu như thế là hoàn hảo rồi.” Lại quay về nói tôi đấy.
Tôi thì còn lâu mới béo, nhưng việc cô ấy lôi tôi ra để nói về cái đề tài này thật giống như việc tôi đang kêu ca phàn nàn với một người phụ nữ mù là tôi phải đeo kính áp tròng vậy.
“Mình quá béo rồi. Béo thật ấy! Thế mà lúc trưa mình ăn bao nhiêu. Nhưng kệ xác. Miễn là mình chưa thành một con bò mặc váy cưới là được…” Cô ấy nói, ăn nốt thìa sữa cuối cùng và ném cốc vào thùng rác. “Nói với mình là mình còn khối thời gian để giảm cân trước lễ cưới đi.” Truyện “Xúc Xắc Tình Yêu ”
“Cậu còn khối thời gian,” tôi nói.
Và tôi cũng còn khối thời gian trước lễ cưới để thôi nghĩ về một sự thật là tôi đã lên giường với ông chồng tương lại của cậu.
“Mình phải kiềm chế ăn uống thôi, cậu biết đấy, nếu không rồi mình sẽ phải đi mua đồ ở đây cho mà xem,” Darcy trỏ vào khu bán quần áo ngoại cỡ mà không thèm để ý xem có người phụ nữ đẫy đà nào đang trong tầm nghe hay không.
Tôi bảo cô ấy đừng có ngớ ngẩn.
“Dù sao thì,” cô ấy nói trong khi chúng tôi đi cầu thang cuốn lên tầng hai, “Claire bảo rằng chúng ta già quá rồi, không mặc được biniki nữa. Rằng áo một mảnh thì đẳng cấp hơn. Cậu thấy điều đó thế nào!? Nét mặt và giọng nói cho thấy quá rõ cô ấy nghĩ thế nào về ý kiến của Claire trong chuyện áo bơi
“Mình nghĩ chẳng có giới hạn tuổi nào được mặc bikini hết,” tôi nói. Claire có toàn những quy định vớ vẩn; có lần cô ấy nói với tôi rằng mực đen chỉ nên dùng để viết những lời chia buồn mà thôi.
“Chính xác! Mình cũng bảo cậu ấy như thế… Với lại, có thể cậu ấy nói thế chỉ vì cậu ấy mặc bikini không đẹp, cậu có nghĩ thế không?”
Tôi gật đầu. Claire luyện tập thể dục rất đều đặn và từ bao nhiêu năm nay không hề động tới đồ chiên rán, nhưng cái số vốn dĩ đã bắt cô ấy phải đẫy đà rồi. Tuy thế, cô ấy lại được bù đắp bằng cách ăn mặc không chê vào đâu được và cả quần áo đắt tiền. Cô ấy sẽ xuất hiện ở bãi biển trong chiếc áo bơi một mảnh giá ba trăm đô la, cái váy xa rông phù hợp đi kèm, chiếc mũ lôi cuốn, cặp kính thiết kế, tất cả sẽ che được một dải thịt thừa quanh vòng eo.
Chúng tôi đi quanh tầng hai, khắp các giá quần áo để tìm được bộ nào ổn ổn. Có một lúc, tôi để ý thấy rằng cả hai bọn tôi đều chọn bộ bikini Anne Klein đơn giản màu đen. Nếu cuối cùng cả hai đều muốn mua, thì Darcy hoặc sẽ khăng khăng nói rằng cô ấy tìm thấy trước, hoặc là sẽ bảo cả hai cùng mua giống nhau cũng được. Rồi sau đó, trong suốt cả mùa hè, cô ấy mặc bộ áo tắm đó trong sẽ đẹp hơn cho xem. cảm ơn, cho tôi xin kiếu. Truyện “Xúc Xắc Tình Yêu ”
Tôi lại nhớ đến lần cô ấy, Annalise và tôi đi mua ba lô, đó là thời điểm một tuần trước khi vào học năm lớp bốn. Tất cả chúng tôi đều chọn ngay cùng một cái túi. Nó màu tím với những ngôi sao màu bạc in trên túi bên ngoài – đẹp hơn nhiều so với tất cả những chiếc túi khác. Annalise nêu ý kiến là cả ba đứa cùng mua một loại, còn Darcy bảo “không”, rằng giống hệt nhau thì quá là trẻ con. Ăn mặc giống nhau chỉ hợp với bọn lớp ba thôi.
Thế là bọn tôi oẳn tù tì. Tôi ra đấm (tôi thấy ra như thế thì đa phần là thắng nhiều hơn). Tôi sung sướng đập nắm tay mình trên những ngón tay xòe ra kình kéo của hai đứa, và lôi chiếc túi màu tím bỏ vào giỏ mua đồ chung của ba đứa. Annalise chần chừ không đi, rên rỉ rằng bọn tôi đều biết cô ấy thích màu tím rồi mà. “Mình tưởng cậu thích màu đỏ hơn chứ, Rachel!”
Đầu óc Annalise thật chẳng bằng tôi. Tôi chỉ nói với cô ấy rằng đúng, tôi thích màu đỏ hơn, nhưng cô ấy có thể thấy quá rõ rồi, ở đây làm gì có chiếc túi nào màu đỏ chứ. Thế là Annalise đành lấy cái túi màu vàng, có in hình mặt cười. Darcy cứ cân nhắc những cái còn lại, cuối cùng bảo với bọn tôi rằng sẽ quyết định vào lúc đi ngủ, và ngày hôm sau sẽ cùng với mẹ cô ấy quay lại mua. Tôi quên mất lựa chọn chiếc túi của Darcy cho đến buổi đầu tiên của năm học mới. Khi tôi đến bến xe buýt, Darcy đứng đó với một chiếc túi màu tím giống hệt của tôi.
Tôi chỉ vào cái túi đó, không dám tin. “Cậu mua túi giống mình.”
“Mình biết,” Darcy nói. “Mình đã quyết định là mình muốn có nó. Ai quan tâm chúng ta có giống nhau hay không chứ!?”
“Mình biết,” Darcy nói. “Mình đã quyết định là mình muốn có nó. Ai quan tâm chúng ta có giống nhau hay không chứ?”
Chẳng phải chính cô ấy là đứa đã nói rằng ăn mặc giống nhau là trò trẻ con sao? “Mình quan tâm đấy,” tôi nói, cảm giác cơn giận cứ lớn dần trong mình.
Darcy đảo tròn mắt và chép miệng nhai kẹo cao su. “Ôi giời, Rachel, cứ làm như quan trọng lắm. Chỉ là một cái túi thôi mà.”
Annalise cũng bực bội, vì lý do riêng của cô ấy. “Sao hai cậu lại có thể giống nhau,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




