watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:14 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4171 Lượt

khi đoàn bồi thẩm đang bàn bạc, cân nhắc kỹ càng. “Nếu không nhờ Rachel thì Dex và Darcy sẽ chẳng bao giờ được gặp nhau. Vậy nên, đúng ra, Rachel xứng đáng có được anh ta một lần.” Những bồi thẩm viên khác nhìn cô ấy chằm chằm đầy nghi hoặc, và cái bà mặc bộ vest Channel bảo cô ấy đừng có ngớ ngẩn như vậy. Điều đó chẳng có liên quan gì hết. “Thực ra, điều đó thậm chí còn có một ý nghĩa khác,” bà mặc vest Channel cự lại. “Rachel đã có cơ hội đến với Dex – nhưng cơ hội đó đã trôi qua từ lâu rồi. Và giờ đây cô ta lại là phù dâu chính. Phù dâu chính cơ đấy! Đúng là một sự phản bội xấu xa không để đâu cho hết!”

Tối đó, tôi làm việc đến khuya, lần lữa việc gọi lại cho Dex. Thậm chí tôi còn cân nhắc định đợi đến sáng mai, đến giữa tuần mà không gọi gì hết. Nhưng càng đợi lâu thì đến lúc tránh không được, phải gặp anh ta, tôi sẽ càng lúng túng ngượng ngùng hơn thôi. Vậy là tôi ép mình ngồi xuống và quay số của anh ta. Tôi hi vọng sẽ được dẫn thẳng đến hộp thư thoại. Lúc đó là mười rưỡi. Nếu tôi gặp may thì anh ta đã về nhà, về với Darcy rồi.

“Dex Thaler nghe,” anh ta nói, giọng hoàn toàn nghiêm chỉnh. Anh ta đã quay lại làm cho công ty Goldman Sachs, sáng suốt lựa chọn làm ngân hàng hơn là làm luật sư. Công việc thú vị hơn, và tiền cũng kiếm được khá hơn nhiều.

“Rachel!” Anh ta nghe có vẻ thực sự vui mừng khi tôi gọi, dù có hơi lo lắng, giọng hơi to quá. “Cảm ơn cô đã gọi. Tôi đã bắt đầu nghĩ là cô sẽ không gọi cơ”.

‘Tôi định gọi cho anh rồi. Chỉ có điều là… tôi thực sự quá bận… Ngày hôm nay thật chẳng ra sao cả”, tôi lắp bắp. Miệng tôi khôác ra.

“Ừ, ở chỗ tôi cũng như dở hơi. Đúng là điển hình của ngày thứ Hai”, anh ta nói, có vẻ bình tĩnh hơn một chút.

“Ừ…”

Tiếp theo là một khoảng lặng ngượng ngùng khó chịu – ừm, đấy là tôi cảm thấy thế. Có phải anh ta chờ đợi mình nhắc đến Sự Cố đó không nhỉ?

“Vậy cô cảm thấy thế nào?” giọng anh ta trở nên nhỏ hơn.

“Tôi cảm thấy thế nào ấy à?” Mặt tôi nóng bừng lên. Mồ hôi vã ra, có khi tôi đến ợ hết món sushi đã ăn lúc tối ra mất thôi.

“Ý tôi là, cô nghĩ sao về hôm thứ Bảy?” giọng anh ta nhỏ hơn nữa, gần như là một lời thì thầm. Có thể đó chỉ là anh ta thận trọng để đảm bảo không ai trong văn phòng nghe thấy, nhưng âm lượng thì nghe như riêng tư thân mật lắm.

“Tôi không hiểu anh đang hỏi gì…”

“Cô có cảm thấy tội lỗi không?”

“Tất nhiên là có rồi. Anh thì không à?” Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm anh đèn ở khu Manhattan, nhìn về hướng văn phòng của anh ta dưới phố.

“Ừm, ừ,” anh ta nói một cách thành thật. “Rõ ràng là chuyện đó không nên xảy ra. Điều này thì không có gì phải bàn cãi. Đó là một việc sai trái… và tôi không muốn cô nghĩ rằng, cô biết đấy, tính cách đặc trưng của tôi là vậy. Từ trước tôi chưa từng lừa dối Darcy. Chưa bao giờ… Cô tin điều đó chứ?”

Tôi bảo rằng tất nhiên là tôi tin anh ta. Tôi muốn tin chứ.

Một khoảng lặng khác.

“Vậy nên, đúng, đó là lần đầu tiên tôi làm như vậy” anh ta nói.

Lại im lặng tiếp. Tôi hình dung ra anh ta ngồi gác chân lên bàn, cổ áo mở cúc, cà vạt vắt qua vai. Anh ta mặc vest trông đẹp lắm. Ừm, anh ta mặc cái gì mà chẳng đẹp, và cả khi không mặc gì nữa.

“Ừm ừ” tôi nói. Tôi đang nắm chiếc điện thoại chặt tới mức những ngón tay đau điếng. Tôi bèn đổi bên, lau lòng bàn tay đẫm mồ hôi vào váy.

“Tôi cảm thấy thật tệ hại khi cô làm bạn với Darcy lâu như thế mà chuyện này lại xảy ra giữa hai chúng ta…. đặt cô vào một tình huống thật tồi tệ”. Anh ta hắng giọng rồi nói tiếp. “Nhưng đồng thời, tôi cũng không biết nữa…”

“Anh không biết gì cơ?” tôi hỏi, đi ngược lại với quyết định tốt hơn hết là kết thúc cuộc nói chuyện, cúp máy, chọn lấy bản năng đánh bài chuồn mà vốn lúc nào cũng có ích cho tôi.

“Tôi không biết. Tôi chỉ… ừm, ở mức độ nào đó… nói một cách khách quan thì, tôi biết việc mình làm là sai. Nhưng tôi không thấy tội lỗi gì cả. Chẳng phải như thế tệ lắm sao?… Cô có nghĩ xấu về tôi không?”

Tôi không biết phải đáp lại câu hỏi này như thế nào. “Có” thì nghe xấu xa quá, cứ như đang phán xét người ta vậy; còn “không” thì có thể lại khơi ra một chuyện khác khó ngăn lại. Tôi thấy an toàn hơn là cứ nói chung chung. “Tôi không có quyền phán xét ai cả, đúng không? Tôi cũng đã ở đó… cũng đã làm mà.”

“Tôi biết, Rachel. Nhưng đó là lỗi của tôi”

Tôi nghĩ đến cái thang máy, đến cảm giác mái tóc anh ta lùa qua những ngón tay mình.

“Lỗi là của cả hai… Cả hai đều say. Chắc chắn là do hai ly rượu – chúng cứ ngấm dần, mà hôm đó tôi lại không ăn gì nhiều”, tôi hói huyên thuyên, hi vọng chúng tôi sắp xong chuyện rồi.

Dex ngắt lời. “Tôi đâu có say đến mức đó”, anh ta nói thẳng, gần như ngang bướng.

Anh không dễ say đến mức đó ư?

Rồi như thể đọc được ý nghĩ của tôi, anh ta nói tiếÝ tôi là, ừ, đúng, tôi có uống một ít – khả năng kiềm chế của tôi chắc chắn là có kém đi – nhưng tôi biết mình đang làm gì chứ, và ở một mức độ nào đó thì, tôi nghĩ là tôi muốn chuyện đó xảy ra. Ừm, chắc nói thế thì rõ ràng quá… Nhưng điều tôi muốn nói ở đây là tôi nghĩ mình tỉnh táo, muốn chuyện đó xảy ra. Không phải tôi đã lên kế hoạch từ trước. Nhưng trước kia, có nhiều lúc, điều đó đã xuất hiện trong suy nghĩ của tôi rồi…”

Có nhiều lúc? Lúc nào? Ở trường luật à? Trước hay sau khi anh gặp Darcy?

Tôi đột ngột nhớ lại một lần, trước khi có Darcy, khi Dex và tôi đang ôn thi môn Luật Bồi thường ở thư viện. Lúc đó đã muộn và cả hai đều bị ảnh hưởng mạnh bởi những câu chữ trong sách, gần như hưng phấn quá mức vì thiếu ngủ và uống quá nhiều caffeine. Dex bắt đầu bắt chước Zigman, nhại lại những câu nói ưa thích của ông ta, và tôi cười nhiều đến mức bắt đầu chảy nước mắt. Cuối cùng khi tôi bình tĩnh lại, anh ta rướn người qua chiếc bàn hẹp, lấy ngón tay cái lau giọt nước mắt trên mặt tôi. Giống như một cảnh trên phim vậy, chỉ khác một điều rằng trên đó toàn là những giọt nước mắt buồn. Mắt chúng tôi dán chặt vào nhau.

Tôi quay mặt đi trước, lại nhìn vào sách, những con chữ nhảy nhót lung tung trên trang giấy. Có cố gắng thế nào thì tôi cũng không thể tập trung nổi vào những từ ‘bất cẩn’ hay ‘nguyên nhân gần đúng nhất’. Chỉ có cảm giác ngón tay cái anh ta để lại trên gương mặt tôi mà thôi. Lát sau, Dex đề nghị đi bộ cùng tôi về kí túc xá. Tôi lịch sự từ chối, nói với anh ta rằng tôi tự đi một mình được rồi. Đêm đó khi đang chìm vào giấc ngủ, tôi quyết định rằng ý định ấy của anh ta chỉ là do tôi cố tưởng tượng ra, rằng Dex không bao giờ quan tâm đến tôi hơn mức một người bạn đâu. Anh ta chỉ tỏ ra tử tế thôi.

Thế nhưng, đôi khi tôi lại băn khoăn tự hỏi, liệu chuyện gì sẽ xảy ra nếu mình không quá dè chừng như thế, nếu tối đó tôi nói đồng ý lời đề nghị của anh ta. Giờ đây tôi lại càng băn khoăn hơn nữa.

Dex vẫn tiếp tục nói. “Tất nhiên, tôi hiểu rõ rằng chuyện đó không thể lặp lại một lần nào nữa”, anh ta nói chắc chắn. “Phải vậy không?” Những từ cuối cùng là những từ chân thành nhất, gần như yếu đuối.

“Phải. Không bao giờ”, tôi nói, để rồi ngay lập tức lại hối hận về những từ ngữ ngớ ngấn trẻ con của mình. “Đó là một sai lầ

“Nhưng tôi không hối hận. Lẽ ra tôi nên thế, nhưng tôi không cảm thấy như vậy”, anh ta nói.

Thật là kì lạ, tôi thầm nghĩ, nhưng không nói gì cả. Tôi chỉ ngồi thần ra đó, chờ anh ta nói tiếp.

“Dù sao thì, Rachel, tôi xin lỗi đã đặt cô vào tình huống này. Nhưng tôi nghĩ là cô nên biết tôi cảm thấy thế nào”, anh ta nói nốt, rồi bật cười lo lắng.

Tôi nói không sao, rằng giờ tôi biết rồi, có lẽ chúng ta nên tiếp tục cuộc sống và để mọi chuyện lại phía sau, rồi nói tất cả những điều khác nữa, những điều tôi nghĩ Dex gọi để nói với tôi. Chúng tôi chào tạm biệt, sau đó tôi cúp máy rồi nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ trong tâm trạng rối bời. Cuộc gọi mà lẽ ra là để kết thúc thì lại chỉ dẫn đến nhiều lo lắng bứt rứt hơn. Và trong tôi bắt đầu có cảm giác nhỏ xíu, cảm giác tôi kiên quyết dẹp bỏ nó.

Tôi đứng dậy, tắt đèn trong văn phòng, đi bộ ra ga tàu điện ngầm, cố gắng gạt Dex ra khỏi tâm trí. Nhưng trong lúc đợi tàu trên sân ga, đầu óc tôi lại nhớ đến nụ hôn của hai đứa lúc ở trong thang máy. Cảm giác về mái tóc của anh ta, và trông anh ta ra sao lúc nằm ngủ trên giường của tôi, tấm chăn đắp nửa người. Đó là những hình ảnh tôi nhớ nhất. Chúng giống như ảnh của những anh bạn trai cũ, những tấm ảnh bạn muốn ném đi đến cùng cực, nhưng lại không đành lòng vứt bỏ. Vậy nên, thay vào đó, bạn cất chúng trong một góc chiếc hộp đựng giày cũ, để ở phía trong cùng của tủ, nghĩ rằng giữ lại những bức ảnh đó đâu có sao. Chỉ là có thể một lúc nào đó bạn muốn mở chiếc hộp ấy ra và nhớ lại vài kỷ niệm hạnh phúc.

Chương Bốn
Dịch giả: Thanh Hường
Nguồn: vhproject.hns

Ngày lập hạ đã qua được mấy hôm, và tất cả những gì Darcy nói đến chỉ là kỳ nghỉ ở Hamptons. Cô ấy gọi điện, e-mail cho tôi liên tục, gửi thông tin về những bữa tiệc ngày Tưởng niệm liệt sĩ, những đơn đặt chỗ trước ở các nhà hàng, và những đợt bán hàng mẫu mà chúng tôi đảm bảo tìm được những bộ quần áo mùa hè đẹp nhất. Tất nhiên là

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT