|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
tôi. Anh ta tự tin, điềm đạm và đẹp trai đến mức không nhìn anh ta chằm chằm cũng là việc khó. Tôi tin chắc rồi anh ta cũng sẽ trở thành Doug Jackson và Blaine Conner của trường luật cho xem. Đúng như thế thật, chúng tôi mới chỉ bước vào tuần học đầu tiên thì những lời bàn tán về Dexter bắt đầu rộn lên, phụ nữ dòm ngó tình trạng yêu đương của anh ta, để ý xem ngón áp út bên tay trái của anh ta đeo gì chưa, hoặc là lo lắng rằng anh ta ăn mặc quá đàng hoàng, quá đẹp trai, không thể là đàn ông trăm phần trăm được.
Nhưng tôi thẳng thừng loại Dex luôn, thuyết phục bản thân mình rằng vẻ ngoài hoàn hảo của anh ta chán chết. May là tôi đã có quan điểm như vậy, vì tôi cũng biết anh ta quá tầm với của mình rồi. (Tôi ghét kiểu nói đó, ghét cả điều mà ai cũng nghĩ, rằng người ta chọn người yêu toàn dựa vào hình thức bên ngoài là chính, nhưng khi nhìn quanh thì thấy cũng khó mà chối bỏ được nguyên tắc đó – những người yêu nhau nói chung thường giống nhau về mức độ hấp dẫn, nếu không như vậy thì điều đó đáng phải chú ý). Vả lại, tôi đi vay ba ngàn đô la mỗi năm có phải để tìm được một anh bạn trai đâu.
Trên thực tế, có lẽ tôi đã trải qua ba năm học mà không nói chuyện với anh ta, nhưng chúng tôi ngẫu nhiên lại ngồi cạnh nhau trong lớo học môn Luật Bồi thường, lớp học ngồi theo sơ đồ do giáo sư Zigman hay mỉa mai giảng dạy. Cho dù ở trường đại học New York nhiều giáo sư sử dụng phương pháp Socratic 1, nhưng chỉ có mỗi Zigman dùng phương pháp đó như công cụ để tra tấn, làm mất mặt sinh viên. Dex và tôi có chung nỗi ghét bỏ ông giáo sư xấu tính đó. Tôi sợ ông Zigman cùng cực đến phi lý, trong khi đó, phản ứng của Dexter giống với ghét cay ghét đắng hơn. “Đúng là một lão khốn,” anh ta gầm lên sau giờ học, thường là sau khi ông Zigman khiến cho một đứa bạn cùng lớp phát khóc. “Tôi chỉ muốn phủi sạch nụ cười khinh khỉnh trên cái mặt vênh váo của lão thôi.”
Dần dần, những lần cằn nhằn đó chuyển thành những cuộc nói chuyện dài hơi hơn bên cốc café ở phòng chung dành cho sinh viên hay trong những lần dạo chơi trong công viên Quảng trường Washington. Chúng tôi bắt đầu cùng nhau học trước giờ lên lớp, chuẩn bị cho điều không thể tránh được – cái ngày ông Zigman sẽ gọi bọn tôi. Tôi sợ đến lượt mình, tôi biết đó sẽ là một cuộc thảm sát đẫm máu, nhưng cũng âm thầm bí mật háo hức ngóng đến lúc Dex bị gọi. Ông Zigman nhằm vào những con mồi có vẻ yếu đuối, rối loạn, mà Dex thì không thuộc hai dạng ấy. Tôi tin chắc rằng anh ta sẽ không chịu thua một cách dễ dàng đâu.
Tôi nhớ rất rõ lần đó. Ông Zigman đứng đằng sau bục giáo viên, kiểm tra hồ sơ chỗ ngồi, một cái hồ sơ trên đó dán ảnh mặt bọn tôi cắt ra từ danh sách ảnh của năm thứ nhất, gần như chảy cả nước miếng khi chọn con mồi. Ông ta ngước mắt dòm qua cặp kính nhỏ, tròn tròn (kiểu đó gọi là mục kỉnh thì hơn), nhìn bao quát về phía chúng tôi, và nói, “Cậu Thaler”
Ông ta phát âm sai tên của Dex, khiến nó nghe giống như là “taller” vậy.
“Là Thaa-ler ạ,” Dex nói một cách thản nhiên, không hề tỏ ra sợ hãi.
Tôi hít vào một hơi thật sâu; chưa bao giờ có ai chỉnh lại lời ông Zigman. Dex thực sự sắp biết tay rồi đây.
“Vậy thì xin lỗi, cậu Thaa-ler” ông Zigman nói, khẽ cúi đầu giả tạo. ‘Vụ Palsgraf kiện Công ty đường sắt Long Island”
Dex ngồi bình thản, sách gập lại, trong khi những đứa còn lại trong lớp lo lắng lật giở vụ án mà tối hôm trước bọn tôi phải đọc.
Vụ án liên quan đến một tai nạn đường sắt. Trong khi vội v�àu, một nhân viên đường sắt khiến cho một hành khách làm rơi gói thuốc nổ, làm một hành khách khác bị thương, đó là bà Palsgraf. Thẩm phám Cardozo viết ý kiến đại diện cho đa số, tuyên bố rằng bà Palsgraf không phải là “nguyên đơn có thể dự đoán trước được”, và như thế không thể đòi công ty đường sắt bồi thường được. Có thể những nhân viên đường sắt lẽ ra nên thấy trước được tổn hại đối với người cầm cái gói đó, chứ không phải tổn hại đối với bà Palsgraf, tòa án nói như vậy.
“Có nên cho nguyên đơn nhận tiền bồi thường không?” ông Zigman hỏi Dex.
Dex không nói gì cả. Trong một giây ngắn ngủi, tôi phát sợ, tưởng là anh ta chết cứng như những người đi trước rồi. Nói ‘không’ đi, tôi thầm nghĩ, truyền cho anh ta những đợt sóng điện não mạnh mẽ. Đồng ý với phán quyết của đa số ấy. Nhưng khi nhìn nét mặt anh ta và cái cách anh ta khoanh tay trước ngực thì tôi dám nói là anh ta đang kéo dài thời gian, khác hẳn với cách của phần lớn bọn sinh viên năm thứ nhát: tuôn ra những câu trả lời nhanh, đầy lo lắng và không vững vàng như thể thời gian phản ứng có thể bù đắp lại cho vốn hiểu biết vậy.
“Theo ý kiến riêng của em ấy ạ?” Dex hỏi.
“Tôi đang trực tiếp nói với cậu, cậu Thaler ạ. Thế nên, đúng, tôi hỏi ý kiến của cậu”.
“Là em thì em sẽ đồng ý, nguyên đơn nên được nhận tiền bồi thường. Em đồng ý với ý kiến phản bác của thẩm phán Andrews.”
“Ôôôô, thật vậy sao?” giọng ông Zigman cao vút, là giọng mũi.
‘Vâng. Đúng vậy”
Tôi lấy làm ngạc nhiên trước câu trả lời của anh ta, vì anh ta đã nói với tôi ngay trước khi vào lớp rằng anh ta không hề biết loại thuốc kích thích crack-cocaine xuất hiện từ năm 1928, nhưng ông thẩm phán chắc chắn đã hút thứ thuốc đó khi ông ta viết ý kiến phản bác. Tôi thậm chí còn ngạc nhiên hơn khi cái câu “đúng vậy” xấc xược của Dexter thêm vào cuối câu trả lời, như thể để giễu ông Zigman.
Bộ ngực gầy giơ xương của ông Zigman phồng lên thấy rõ. “Vậy cậu cho rằng người ta bảo vệ lẽ ra phải dự đoán trước đó được là cái gói vô hại dài gần bốn mươi phân, bọc bằng giấy báo đó có chứa thuốc nổ và sẽ khiến cho nguyên đơn bị thương:”
“Chắc chắn cũng có khả năng đó.”
“Anh ta cũng nên thấy trước rằng cái gói đó có thể làm bị thương bất kỳ ai trên thế giới này?” ông Zigman hỏi, sự chế giễu ngày càng tăng.
“Em không nói bất kỳ ai trên thế giới này, mà em nói đúng là ‘nguyên đơn’. Theo ý kiến của em, bà Palsgraf có nằm trong vùng nguy hiểm.”
Ông Zigman tiến lại gần hàng ghế bọn tôi ngồi, người đứng thẳng và ném tờ báo Wall Street Journal lên cuốn sách gấp của Dex.
“Trả lại tôi tờ báo được không?”
“Em không muốn” Dex nói.
Cơn sốc trong lớp nổi lên thấy rõ. Những đứa còn lại trong số chúng tôi chắc sẽ chỉ làm theo và trả lại tờ báo, vật đó chỉ là thứ đạo cụ trong câu hỏi của ông Zigman mà thôi.
“Cậu không muốn?” ông Zigman ngẩng cao đầu lên.
“Đúng vậy. Bên trong đó có thể giấu thuốc nổ lắm chứ.”
Một nửa lớp há hốc miệng, nửa còn lại thì cười khẩy. Rõ ràng ông Zigman có vài chiêu bí mật, một cách để lật lại Dex. Nhưng Dex đã không bị rơi vào bẫy. Ông Zigman bực bội thấy rõ.
“Cứ giả sử là cậu có đồng ý trả lại tờ báo cho tôi, và trong đó đúng là có một thanh thuốc nổ, và nó làm cho cậu bị thương thật. Thế thì sao, cậu Thaler?”
“Thế thì em sẽ kiện thầy, và rất có thể em sẽ thắng.”
“Vậy khoản tiền bồi thường đó có giống với lý do thẩm phán Cordozo đưa ra trong phán quyết của bên đa số không?”
“Không. Không giống”.
” thế à? Sao lại không?”
“Vì em kiện thầy vì tội cố ý gây thương tích, còn ông Cardozo thì nói về tội bất cẩn, đúng vậy không ạ?” Dex lên giọng cho hợp với giọng ông Zigman.
Tôi nghĩ là mình nín cả thở lúc ông ấn hai lòng bàn tay vào nhau, đưa lại gần ngực một cách ngay nhắn như thể ông ta đang cầu nguyện vậy. “Tôi hỏi những câu này với cả lớp. Như thế được chứ, cậu Thaler?”
Dex nhún vai như thể nói rằng: thầy cứ việc, chẳng ảnh hưởng gì đến em.
“Vậy, giả sử rằng tôi vô tình làm rơi tờ báo xuống bàn cậu, cậu đem trả lại và bị thương. Vậy ông Cardozo có cho cậu hưởng đầy đủ khoản bồi thường không?”
“Chắc chắn rồi.”
“Tại sao?”
Dex thở dài chỉ để thấy rằng bài này đã khiến anh ta phát chán, rồi nói nhanh và rõ ràng, “Bởi vì hoàn toàn có thể dự đoán trước được chất nổ đó sẽ làm em bị thương. Việc thầy làm rơi tờ báo có chứa chất nổ vào không gian cá nhân của em đã vi phạm quyền được bảo vệ về mặt luật pháp. Hành động bất cẩn của thầy gây ra một mối nguy hiểm dễ thấy, xét theo mức độ cẩn trọng thông thường.”
Tôi đọc những phần đã đánh dấu trong sách mình. Dex đã trích dẫn nguyên văn phần nói về ý kiến của ông Cardozo mà chẳng cần liếc vào sách hay mẩu giấy nào. Cả lớp hoàn toàn bị thu hút – chưa ai làm tốt được như thế, và chắc chắc lại càng không khi có ông Zigman đang đứng lù lù trước mặt..
“Và nếu cô Myers khởi kiện,” ông Zigman nói, trỏ vào Julie Myers đang run rẩy ngồi ở phía bên kia lớp, nạn nhân của ông ta ngày hôm trước. “Cô ấy có được nhận tiền bồi thường không?”
“Xét theo tuyên bố của ông Cardozo hay theo lời phản bác của thẩm phán Andrews ạ?”
“Theo Andrews. Vì đó là ý kiến của cậu mà.”
“Có ạ. Trước toàn thể thế giới này, mỗi người đều có trách nhiệm kiềm chế những hành động đe dọa một cách vô lý đến sự an toàn của những người khác,” Dex nói, lại một câu trích dẫn ngay trong lời phản bác.
Chuyện cứ thế tiếp tục trong suốt thời gian còn lại, Dex phân biệt những điểm nhỏ nhặt trong sự việc đã bị thay đổi, không hề nao núng, luôn luôn trả lời một cách quyết đoán.
Và đến cuối giờ, ông Zigman thực sự đã nói, “Rất
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




