|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
người bạn trai đầu đời hẹn hò với tôi suốt năm lớp mười hai. Bradon cũng là một người sống nguyên tắc, một người theo đạo Thiên Chúa, là bản sao của tôi. Cậu ấy không uống rượu cũng không nghiện ngập, và thậm chí chỉ cần nói đến “chuyện ấy” thôi là cậu ấy cũng đã thấy tội lỗi rồi. Năm thứ hai trung học, Darcy đã trao thứ quý giá của mình cho Carlos, người Tây Ban Nha sang học theo chương trình trao đổi sinh viên. Cô ấy lúc nào cũng h dẫn tôi làm hư Bradon. “Nắm lấy ‘cái ấy’ của cậu ta như thế này này, mình đảm bảo xong ngay”. Nhưng tôi hoàn toàn lấy làm hạnh phúc, với những lần âu yếm thật lâu trong xe ô tô thể thao của nhà Bradon, và tôi thì chẳng bao giờ phải lo đến chuyện quan hệ tình dục an toàn hay lái xe trong lúc say rượu cả. Vậy nên, nếu những kỷ niệm của tôi không được đẹp huy hoàng thì ít nhất tôi cũng có vài khoảng thời gian vui vẻ đáng nhớ.
Nhưng tôi cũng có vô số những kỷ niệm buồn: những ngày mái tóc tôi trông thật khủng khiếp, những cái mụn trứng cá, những bức ảnh chụp ở lớp xấu ma chê quỷ hờn, không bao giờ được mặc những bộ quần áo hợp thời, những buổi khiêu vũ không có bạn trai cặp kè, mũm mĩm mà chẳng bao giờ giảm được cân nào, bị loại khỏi những đội tuyển, rồi thất bại trong cuộc bầu thủ quỹ lớp. Và cảm giác buồn bã, lo lắng không yên đến quá sức chịu đựng cứ tự đến rồi đi (hay nói chính xác hơn là mỗi tháng một lần) mà dường như tôi chẳng thể kiểm soát nổi. Thực ra thì đó là những chuyện điển hình của bọn thanh niên mới lớn. Chuyện thường ngày ấy mà, bởi lẽ nó xảy ra với tất cả mọi người. Tất cả mọi người trừ Darcy, thế đấy, cô ấy bước qua bốn năm trời với biết bao thay đổi ngỡ ngàng ấy mà chẳng bị gạt ra bên lề, chẳng chịu những ảnh hưởng xấu xí của tuổi dậy thì. Tất nhiên là cô ấy thích trường trung học rồi – trường trung học cũng thích cô ấy mà.
Có vẻ như với những đứa con gái nhìn nhận về thời niên thiếu của họ theo cách đó thì về sau, trong cuộc sống, họ cũng phải chịu đựng nhiều. Họ đến ngày họp mặt kỷ niệm mười năm với thân hình tăng lên chín cân, đã ly hôn, và hồi tưởng lại những ngày tháng huy hoàng đã qua từ lâu. Nhưng đối với Darcy, những ngày tháng huy hoàng ấy chẳng hề trôi xa. Không có khó khăn va vấp và cũng không mất mát gì cả. Đúng ra, cuộc sống chỉ ngày càng trở nên ngọt ngào hơn với Darcy mà thôi. Như mẹ tôi có lần đã nói, không giống như những người khác, Darcy có cả thế giới trong tay mình. Đó là một lời nhận xét không sai chút nào – và đến tận bây giờ vẫn còn đúng. Darcy luôn luôn có được những gì cô ấy muốn. Trong đó có cả Dex, một vị hôn phu trong mơ.
° ° °
Tôi để lại một lời nhắn vào di động của Darcy vì cô ấy sẽ tắt máy trong lúc xem phim. Tôi bảo rằng mình mệt lắm, không đi ăn tối được. Chỉ cần thoát được điều đó là tôi đã thấy đỡ nôn nao rồi. Thực ra, đột nhiên tôi cảm thấy rất đói. Tôi tìm thấy mấy cái thực đơn và gọi điện đặt một chiếc hamburger với pho mát và khoai tây chiên. Chắc là đến ngày Tưởng niệm Liệt sĩ tôi không kịp giảm hai cân rồi. Trong lúc chờ người ta mang đồ ăn đến, tôi hình dung ra cảnh mình và Darcy nghịch ngợm quyển s điện thoại từ bao nhiêu năm về trước, tự hỏi không biết tương lai sẽ ra sao và tuổi ba mươi sẽ mang lại cho chúng tôi điều gì.
Và tôi giờ thế này đây, không có anh chồng bảnh bao, không có hai nhóc, không người trông trẻ có trách nhiệm. Thay vào đó, ngày sinh nhật theo đúng chuẩn của tôi lại bị một hành động đáng xấu hổ phá hỏng mãi mãi… Ôi, thì thôi vậy. Có dằn vặt trách cứ bản thân vì chuyện đó cũng vô ích. Tôi nhấn nút gọi lại trên điện thoại và thêm vào yêu cầu đặt hàng một hộp sô-cô-la sữa lắc loại to. Tôi thấy cô gái ngồi trong góc dành cho bồi thẩm đoàn nháy mắt với mình. Cô ấy nghĩ món sữa lắc đúng là ý tưởng tuyệt vời. Dù sao đi nữa, chẳng phải ai cũng đáng có được vài phút yếu lòng trong ngày sinh nhật của mình hay sao?
Sáng hôm sau, khi thức dậy, cô gái ung dung uống cốc sữa lắc đã biến mất, đành đầu hàng cảm giác tội lỗi và ba mươi năm sống theo nguyên tắc. Tôi không thể tiếp tục cố gắng tìm một lời giải thích phù hợp cho điều mình làm được nữa. Tôi đã làm một việc sai trái với người bạn mà chẳng thể nói ra, đã vi phạm nguyên tắc cơ bản của tình chị em. Chẳng có lời biện hộ nào cho việc đó hết.
Vậy thì theo kế hoạch B: Tôi sẽ giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra. Hành vi vượt quá mức đạo đức cho phép của tôi nghiêm trọng đến nỗi tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chỉ biết cầu mong toàn bộ chuyện này sẽ qua đi. Và bằng cách tiếp tục làm việc như bình thường, những việc hàng ngày vào mỗi buổi sáng thứ Hai, đó sẽ là mục tiêu tôi muốn hoàn thành.
Tôi tắm gội, sấy tóc, khoác lên mình bộ vest đen thoải mái nhất, đi đôi giày gót thấp, bắt tàu điện ngầm đến nhà ga Trung tâm, mua café ở quán Starbucks, chọn tờ The New York Times ở quầy báo, đi hai lượt cầu thang cuốn, một lượt thang máy lên văn phòng của mình ở tòa nhà Merlife. Mỗi phần trong công việc hàng ngày tôi vẫn làm tượng trưng cho một bước xa dần Dex và Sự Cố đó.
Tôi đến văn phòng lúc tám giờ hai mươi, quá sớm so với giờ giấc yêu cầu của công ty luật. Những hành lang thật vắng lặng, Thậm chí ngay cả các thư ký cũng chưa có mặt. Tôi đang lật sang phần đề cập đến những tin tức, sự kiện ở New York trên tờ báo, nhấm một ngụm café thì nhận thấy đèn đỏ nhấp nháy trên máy điện thoại báo có tin nhắn – lúc nào cũng là một lời cảnh báo cho thấy nhiều việc hơn nữa đang chờ tôi. Một anh chàng đáng ghét nào đó chắc chắn đã gọi cho tôi vào cuối tuần khi tôi không kiểm t được. Tiềc bạc của tôi phụ thuộc vào Les, gã đàn ông quan trong trong cuộc đời tôi, tên đồng nghiệp đáng ghét nhất trong số sáu tầng chứa toàn những kẻ đáng ghét như vậy. Tôi nhập mật khẩu, chờ đợi…
“Bạn có một tin nhắn mới của một người ngoài công ty. Tin nhắn đến vào lúc bảy giờ bốn mươi hai phúc sáng nay…” giọng nói ghi âm thông báo. Tôi ghét cả người phụ nữ trả lời tự động đó. Cô ta chỉ toàn mang lại tin xấu và thông báo bằng cái giọng vui tươi hớn hở. Bọn họ nên chỉnh lại cái giọng ghi âm đó trong các công ty luật đi thôi, sao cho nghe ủ ê hơn, “Ừ-ờ” – nói trên nền nhạc báo hiệu điềm xấu của phin Jaws – “bạn có bốn tin nhắn mới…”
Lần này thì là gì không
biết? tôi nhủ thầm khi nhấn nút nghe
“Chào Rachel… Là tôi… Dex đây… Ngày hôm qua tôi đã định gọi cho cô để nói về chuyện tối hôm thứ Bảy, nhưng
mà … tôi không thể. Tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện đó, cô thấy sao? Cứ gọi tôi khi nào cô có thể nhé. Cà ngày hôm nay tôi sẽ chờ.”
Tim tôi chùng xuống. Sao anh ta không chịu chấp nhận cách né trách cũ rích mà có lợi, lờ nó đi, không bao giờ nhắc lại chuyện đó nữa? Tôi định sẽ làm thế mà. Chả trách tôi lại ghét công việc của mình; tôi là một luật sư ghét phải đối chất. Tôi cần cây bút lên, gõ vào mép bàn. Trong đầu tôi nghe thấy tiếng mẹ bảo không được gõ bút. Tôi bèn đặt chiếc bút xuống, mắt nhìn chằm chằm vào ánh sáng đang nhấp nháy. Người phụ nữ đó yêu cầu tôi phải quyết định xem phải làm gì với tin nhắn này – tôi phải nghe lại, lưu vào máy, hoặc là xóa đi.
Anh ta muốn nói gì mới được chứ? Có gì để mà nói đâu nào? Tôi ấn nút nghe lại, chờ đợi những câu trả lời đến với mình khi nghe ngữ điệu giọng nói của anh ta. Nhưng anh ta chẳng tiết lộ cho tôi điều gì hết. Tôi cứ nghe đi nghe lại cho đến khi giọng nói bắt đầu trở nên méo mó, giống như một từ bỗng thay đổi khi bạn lặp lại từ đó nhiều lần. Trứng, trứng, trứng, trứng. Đó từng là món tôi ưa thích. Tôi cứ nói đi nói lại mãi cho đến khi dường như là tôi đã gọi cái món vàng vàng định ăn sáng đó bằng một từ sai hoàn toàn.
Tôi nghe Dex nói thêm một lần cuối cùng trước khi xóa tin nhắn của anh ta. Giọng anh ta nghe hoàn toàn khác. Điều đó cũng hợp lý, bởi xét về vài mặt nào đó thì anh ta là người khác biệt. Cả hai chúng tôi đều thế. Vì cho dù tôi có cố không nghĩ đến chuyện đã xảy ra, cho dù Dex bỏ qua Sự Cố đó sau một cú điện thoại ngượng nghịu qua l chúng tôi vẫn sẽ mãi nằm trong Danh sách của nhau – cái danh sách ai ai cũng có, dù được ghi lại trong một cuốn sổ gáy xoắn bí mật hay khắc vào tâm khảm. Dù nó có ngắn hay dài. Dù có xếp theo trình tự xuất hiện hay theo mức độ quan trọng. Dù có đủ cả họ, tên và tên đệm hay chỉ là vài dòng miêu tả ngoại hình, như cái Danh sách của Darcy: “Delta Sig với cơ bả vai đẹp chết người…”
Dex nằm trong Danh sách điều tốt đẹp của tôi. Đột nhiên tôi vô tình nhớ lại lúc chúng tôi trên giường với nhau. Trong những khoảnh khắc ngắn ngủi đó, anh ta chỉ là Dex thôi – chẳng có liên quan gì tới Darcy cả. Đã từ rất lâu rồi, anh ta không còn là người như vậy. Anh ta không còn như thế kể từ cái ngày tôi giới thiệu hai người bọn họ với nhau.
Tôi gặp Dex khi học năm thứ nhất ở trường luật của Đại Học New York. Khác với phần lớn sinh viên luật, những người sau khi học xong đại học thì học tiếp luôn khi không nghĩ được việc gì khá khẩm hơn để làm với tờ bảng điểm đại học thuộc hạng xuất sắc trong tay, Dex Thaler già dặn hơn, nhiều kinh nghiệm sống hơn. Trước đó anh ta làm công việc phân tích nghiên cứu cho công ty Goldman Sachs, hất luôn cơ hội thực tập hè tám tiếng mỗi ngày và công việc văn phòng trực điện thoại kiêm ghi sổ sách của
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




