watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:14 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4166 Lượt

cậu biết đấy? “

“Mình biết”, tôi nói, rồi dũng cảm thêm vào, “mình đã bảo anh ấy không lừa dối cậu mà”.

“Mình biết… nhưng vẫn hình dung ra cảnh anh ta ở cùng với ả điếm thoát y nào đó trong quán Scores. Trí tưởng tượng của mình thật quá đà”.

Chuyện tối qua là như thế nào? Tôi biết mình không phải một ả điếm, nhưng liệu có phải anh ta đã lựa chọn sáng suốt khi lăng nhăng trước lễ cưới? Chắc hẳn là không. Chắc chắn anh ta sẽ không chọn cô phù dâu chính của Darcy đâu.

“Mà cậu thấy bữa tiệc thế nào? Mình thật đúng là đứa bạn tồi – say xỉn rồi bỏ về sớm. Ôi, khỉ thật! Hôm nay mới thực sự là ngày sinh nhật của cậu. Chúc mừng sinh nhật! Chúa ơi, mình là kẻ tồi tệ nhất, Rach ạ!”

Ừ phải, cậu là đứa bạn tồi.

“Ồ, tuyệt lắm. Bữa tiệc rất vui. Cám ơn cậu đã tổ chức – thật là một điều hết sức ngạc nhiên… hết sức tuyệt vời…”

Tôi nghe thấy tiếng cánh cửa phòng ngủ của họ mở ra, và Dex nói gì đó về chuyện muộn giờ rồi.

“Ừ, mình thực sự phải đi đây, Rachel. Bọn mình sẽ đi xem phim. Cậu muốn đi cùng không?”

“Ừm thôi, cám ơn cậu”.

“Không sao. Nhưng tối nay chúng ta vẫn ăn tối như dự định đấy chứ? Quán Rain, lúc tám giờ

Tôi hoàn toàn quên mất rằng mình đã có kế hoạch gặp Dex, Darcy và Hillary, cùng ăn một bữa tối nho nhỏ kỷ niệm sinh nhật. Tối nay tôi không có cách nào để đối diện được với Dex hay Darcy – với cả hai người bọn họ thì chắc chắn càng không. Tôi nói với cô ấy là tôi không dám chắc mình có đi được không, rằng tôi thực sự đau đầu, nôn nao lắm. Tôi nói thêm rằng cho dù đã thôi uống từ lúc hai giờ, nói xong mới chợt nhận ra những kẻ dối trá thường hay nói ra quá nhiều chi tiết chẳng liên quan.

Darcy không để ý. “Có lẽ lát nữa cậu sẽ thấy khỏe hơn chăng… Đi xem phim về rồi mình sẽ gọi cho cậu”.

Tôi cúp máy, thầm nghĩ rằng như thế này thật quá dễ dàng. Nhưng thay vì thấy nhẹ nhõm thì trong tôi lại là sự bất mãn và tiếc nuối mơ hồ, tôi ước mình sẽ được đi xem phim. Dĩ nhiên là không phải đi với Dex rồi. Chỉ là với một người nào đó thôi. Tôi lật lọng những điều đã thỏa thuận với Chúa mới nhanh chóng làm sao. Tôi lại muốn có một người chồng. Hay ít ra là một anh bạn trai.

Tôi ngồi trên sofa, hai tay khoanh lại trong lòng, cân nhắc kỹ những gì mình đã làm với Darcy, chờ đợi cảm giác tội lỗi kéo đến. Cảm giác ấy không đến. Có phải đó là vì tôi đã lấy lý do mình uống rượu ra để thanh minh không? Tôi đã say, đầu óc không được tỉnh táo sáng suốt. Tôi nghĩ đến lớp Luật Hình Sự năm thứ nhất. Say rượu, cũng như tình trạng không tỉnh táo, hoang tưởng, bị cưỡng ép, bị lừa gạt, là một lời bào chữa hợp pháp, một lời biện hộ trong trường hợp bị đơn không đáng phải chịu trách nhiệm liên quan đến việc thực hiện hành vi phạm tội. Chết tiệt. Đó chỉ là trường hợp say rượu không chủ đích. Darcy đã bắt tôi uống cả hai cốc. Nhưng bị bạn bè ép buộc không cấu thành tội say rượu không chủ đích. Dù gì đó vẫn là một tình tiết giảm nhẹ mà bồi thẩm đoàn có thể cân nhắc xem xét.

Phải rồi, lại đi đổ tội cho nạn nhân. Tôi bị làm sao thế không biết?

Có lẽ tôi chỉ là một kẻ xấu xa. Có lẽ lý do duy nhất để tôi làm người tốt cho đến tận lúc này đây chẳng mấy liên quan đến phẩm chất đạo đức thực sự trong con người tôi mà liên quan nhiều hơn đến nỗi sợ bị bắt quả tang. Tôi chơi theo luật vì tôi là đứa không thích mạo hiểm. Tôi không hùa theo những trò ăn cắp vặt trong cửa hàng White Hen Pantry của bọn học sinh lớp mười một chỉ một phần vì tôi biết đó là việc sai trái mà thôi, còn phần lớn là do tôi tin chắc rằng mình sẽ là đứa bị bắt. Cũng vì lý do tương tự mà tôi không bao giờ gian lận khi thi cử. Thậm chí đến bây giờ tôi cũng chẳng dám lấy những thứ đồ dùng văn phòng ở chỗ làm mang về nhà vì tôi nghĩ bằng cách nào đó những chiếc camera theo dõi đặt trong công ty sẽ bắt quả tang tôi ngay tại trận. Vậy nên, nếu đó là điều thôi thúc tôi làm người tốt thì liệu tôi có thực sự xứng đáng với những lời tán dương khen ngợi hay không? Tôi có thực sự là người tốt không? Hay chỉ là một kẻ bi quan hèn kém?

Thôi được rồi. Vậy thì có lẽ tôi là một kẻ xấu xa. Chẳng còn lời giải thích hợp lý nào khác cho việc tôi không cảm thấy tội lỗi gì cả. Có phải là tôi đã chơi xấu Darcy không? Có phải đêm qua lòng đố kỵ đã xúi giục tôi? Tôi không vừa lòng vì cuộc sống của cô ấy thật hoàn hảo – vì mọi thứ đến với cô ấy thật dễ dàng? Hay có lẽ là, lúc say, trong tiềm thức của mình, tôi đã nghĩ lại những sai lầm trong quá khứ. Darcy đâu phải lúc nào cũng là một cô bạn hoàn hảo. Còn lâu mới được như thế. Tôi bắt đầu đệ trình trường hợp của mình lên bồi thẩm đoàn, nhớ lại chuyện với Ethan từ hồi học tiểu học. Tôi đang định làm một việc… Thưa quý vị trong bồi thẩm đoàn, ta hãy xem xét câu chuyện về Ethan Ainsley…

Darcy Rhone và tôi là hai người bạn thân, lớn lên cùng nhau, gắn kết với nhau vì sống cùng trong vùng, lý do đó quan trọng hơn tất cả những lý do khác khi bạn còn học tiểu học. Chúng tôi chuyển đến sống tại một con phố cụt ở Neperville, bang Indiana vào mùa hè năm 1976, vừa kịp thời điểm để tham dự cuộc diễu hành kỷ niệm thị trấn tròn hai trăm tuổi. Chúng tôi đi bên cạnh nhau cùng diễu hành, cùng đánh những chiếc trống giống hệt nhau có màu đỏ, trắng và xanh da trời mà bố Darcy đã mua cho hai đứa ở cửa hàng Kmart. Tôi còn nhớ Darcy rướn về phía tôi và nói, “Chúng mình giả vờ như là chị em nhé”. Lời đề nghị ấy khiến tôi nổi da gà – chị em! Và chẳng hề mất thời gian lâu la gì, đối với tôi, cô ấy đã trở thành một người em gái. Trong suốt năm học, cứ tối thứ Sáu và thứ Bảy là chúng tôi ngủ lại nhà nhau, còn mùa hè thì hầu hết các ngày trong tuần. Chúng tôi tiếp nhận những sắc thái riêng trong cuộc sống của hai gia đình, những điều bạn chỉ có thể biết khi sống ngay cạnh nhà một người bạn. Ví dụ như tôi biết mẹ Darcy hay gấp những chiếc khăn tắm làm ba phần gọn gàng trong khi xem chương trình The Young and the Restless, bố của Darcy đặt mua dài hạn tạp chí Playboy, bữa sáng có thể ăn quà vặt cũng được, và những từ như ‘chết tiệt’ hay ‘khỉ thật’ đều chẳng có vấn đề gì to tát cả. Tôi tin rằng cô ấy quan sát được ở nhà tôi cũng nhiều điều, cho dù thật khó nói điều gì khiến cho cuộc sống của bạn trở nên độc nhất vô nhị. Chúng tôi chia sẻ với nhau tất cả mọi thứ – quần áo, đồ chơi, sân nhà, thậm chí cả tình yêu dành cho Andy Gibb và loài kỳ l

Đến năm lớp năm thì chúng tôi khám phá ra nhiều điều về bọn con trai. Điều đó dẫn tôi đến với Ethan, người đầu tiên tôi thích thật sự. Giống như mọi đứa con gái khác trong lớp, Darcy yêu Doug Jackson. Tôi biết điểm hấp dẫn ở Doug. Tôi thấy rõ mái tóc vàng hoe của cậu ta gợi nhớ đến anh chàng Bo Duke 1. Cả cái quần Wrangles ôm khít lấy mông cậu ta thế nào, cái lược màu đen của cậu ta giắt gọn gàng ở túi quần sau bên trái. Và cậu ta chơi bóng giỏi – cậu ta tự nhiên, chẳng cần tốn sức mà cũng đánh được quả bóng ra ngoài tầm với của tất cả những đứa khác, bay thẳng vút lên trên.

Nhưng tôi yêu Ethan. Tôi yêu mái tóc khó bảo của cậu ta, yêu cái cách đôi má cậu ta chuyển sang hồng trong giờ giải lao, điều đó khiến cho cậu ta trông như nhân vật trong bức họa của Renoir vậy. Tôi yêu cái cách cậu ta xoay cây bút chì nét đậm giữa đôi môi đầy đặn, tạo thành những vết cắn nhỏ xíu đối xứng nhau ở gần chỗ gắn cục tẩy mỗi khi cậu ta hết sức tập trung suy nghĩ. Tôi yêu cậu ta lúc cậu ta hào hứng và vui sướng khi chơi trò đánh bóng bốn người với bọn con gái (cậu ta là đứa con trai duy nhất từng chơi cùng bọn tôi – những tên khác toàn chơi trò đánh bóng hai người và đá bóng thôi). Tôi yêu cái cách cậu ta lúc nào cũng tử tế với đứa con trai ít nổi bật nhất trong lớp, Johnnie Redmond, cậu bạn nói lắp kinh khủng, có mái tóc nồi úp cắt xấu tệ.

Darcy lấy làm khó hiểu, nếu không phải là bực bội, trước ý kiến trái ngược của tôi, cả Annalise Giles, bạn tốt của hai đứa, cũng nghĩ như vậy, cô ấy chuyển đến sống ở con phố cụt sau bọn tôi hai năm (sự chậm trễ này, cùng với thực tế là cô ấy đã có một đứa em gái, nghĩa là cô ấy không bao giờ có thể theo kịp và thực sự trở thành người bạn thân nhất được). Darcy và Annalise cũng thích Ethan, nhưng không đến mức như thế, và bọn họ nhất định cho rằng Doug đáng yêu hơn và hay ho hơn nhiều – đó là hai yếu tố sẽ khiến bạn lâm vào rắc rối nếu bạn dựa vào đó để chọn một anh chàng hay một người đàn ông, một điều tôi đã ý thức được dù mới chỉ có mười tuổi.

Tất cả chúng tôi đều cho rằng Darcy sẽ chiếm được giải thưởng danh giá mang tên Doug. Không phải chỉ vì Darcy mạnh dạn hơn những đứa con gái khác, đầu ngẩng cao đàng hoàng bước đến chỗ Doug ở quán ăn phục vụ hay trong sân chơi, mà còn vì cô ấy là đứa xinh nhất lớp. Với gò má cao, đôi mắt to cách nhau vừa phải và chiếc mũi nhỏ nhắn, cô ấy có một gương mặt mà ở lứa tuổi nào cũng được người ta ngưỡng mộ, cho dù bọn học sinh lớp năm không thể nói chính xác điểm gì khiến cho gương mặt ấy trở nên xinh đẹp. Tôi nghĩ, lúc mười tuổi tôi thậm chí còn chẳng hiểu gò má và cấu trúc xương là cái gì, nhưng tôi biết Darcy là một đứa xinh xắn, và tôi ghen với vẻ ngoài của cô ấy. Cả Annalise cũng vậy, cứ có cơ hội là cô ấy lại nói thẳng với Darcy điều đó, việc

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT