watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:14 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4165 Lượt

trở lại mép giường, trán gục xuống hai bàn tay. Tôi có thể nghe thấy tiếng anh ta thở nặng nhọc qua đường mũi. Hít vào, thở ra. Hít vào, thở ra. Sau đó, anh ta bình tĩnh nhìn tôi. “Được rồi. Chuyện xảy ra sẽ là như sau. Rachel, nhìn tôi đây”.

Tôi làm theo lời anh ta bảo, vẫn ôm chặt lấy gối.

“Chuyện này sẽ ổn cả thôi. Chỉ cần cô lắng nghe”. Anh ta nói như thể đang trò chuyện với một khách hàng trong phòng họp vậy.

“Thì tôi đang nghe cậu đây”, tôi đáp.

“Tôi sẽ nói với cô ấy là tôi đi chơi đến khoảng năm giờ gì đó, sau đấy ăn sáng cùng với Marcus. Chuyện thế là êm xuôi kín đáo”.

“Vậy tôi nói với cô ấy thế nào?” tôi hỏi. Tôi chưa bao giờ giỏi trong khoản

“Chỉ cần bảo cô ấy là cô rời khỏi bữa tiệc và về nhà…Cứ nói cô không thể nhớ được chính xác lúc cô về thì tôi có còn ở đấy hay không, nhưng cô nghĩ là tôi vẫn còn ngồi với Marcus. Phải nhớ nói là cô ‘nghĩ’ thế thôi – đừng ra vẻ chắc chắn quá. Và tất cả những gì cô biết chỉ có vậy, được chưa nào?” Anh ta chỉ vào chiếc máy điện thoại của tôi. “Giờ thì hãy gọi lại cho cô ấy đi… Tôi sẽ gọi cho Marcus ngay sau khi rời khỏi đây. Cô hiểu cả rồi chứ?”

Tôi gật đầu, mắt lại chan chứa nước khi anh ta đứng lên.

“Và hãy bình tĩnh lại đi”, anh ta nói một cách cứng rắn chứ không cục cằn. Sau đó anh ta ra đến cửa, một tay đặt trên tay nắm tay kia lùa qua mái tóc dài sẫm màu vừa đủ dài để trở nên hấp dẫn hết sức.

“Thế nhỡ cô ấy đã nói chuyện với Marcus rồi thì sao?” tôi hỏi khi Dex đi ra cửa được nửa đường. Rồi tôi nói thêm, chủ yếu là tự nhủ, “Chúng ta gây rắc rối to rồi”.

Anh ta quay lại, nhìn tôi qua ngưỡng cửa. Trong giây lát, tôi tưởng anh ta nổi giận, sắp quát vào mặt tôi, bảo tôi phải bình tĩnh, rằng đây đâu phải chuyện-sống-chết gì. Nhưng giọng anh ta lại nhẹ nhàng. “Rach, chúng ta không có rắc rối gì hết. Tôi lo xong mọi chuyện đâu vào đấy cả rồi. Chỉ cần nói những gì tôi đã bảo cô thôi… Và Rachel này?”

“Gì vậy?”

“Thực sự xin lỗi cô”.

“Vâng”, tôi nói. “Tôi cũng vậy”.

Chúng tôi đang nói chuyện với nhau hay là nói với Darcy ấy nhỉ?

Ngay khi Dex đi khỏi, tôi với lấy điện thoại, vẫn còn cảm thấy chóng mặt. Phải mất vài phút nhưng cuối cùng tôi cũng lấy được can đảm để gọi cho Darcy.

Cô ấy đang bị kích động. “Tối qua tên khốn đó đã không về! Tốt hơn hết là hắn nên nằm trên giường trong bệnh viện đi!… Cậu có nghĩ hắn đã lừa dối mình không?”

Tôi bắt đầu nói không, rằng có lẽ anh ta chỉ đi cùng Marcus, nhưng nghĩ kỹ rồi tôi lại thôi. Chẳng phải như thế quá lộ liễu hay sao? Nếu không biết gì thì liệu tôi có nói như thế không? Tôi không nghĩ nổi. Đầu tôi và cả tim tôi đang vang lên tiếng đập thình thịch, căn phòng vẫn còn đang quay cuồng từng cơn. “Mình chắc chắn là anh ta không lừa dối cậu đâu.”

Cô ấy hỉ mũi. “Sao cậu dám chắc?”

“Vì anh ta sẽ không làm thế với cậu, Darcy ạ”. Tôi không tin nổi lời mình nữa, nói ra mới dễ dàng làm sao.

“Vậy thì hắn đang ở chỗ chết tiệt nào? Bốn, năm giờ là các quán bar đóng cửa. Bây giờ

là bảy rưỡi rồi!”

“Mình không biết nữa… Nhưng mình tin là sẽ có một lời giải thích logic thôi”.

Đúng là có thật.

Cô ấy hỏi tôi về lúc

mấy giờ, khi tôi về anh ta còn ở đấy không, ngồi với ai – đó cũng chính là những câu hỏi mà Dex đã chuẩn bị trước cho tôi. Tôi cẩn thận trả lời như đã được hướng dẫn. Tôi khuyên cô ấy nên gọi cho Marcus.

“Mình đã gọi cho hắn rồi”, cô ấy nói. “Gã chết giẫm ấy không nhấc máy”.

Tuyệt. Chúng tôi có cơ hội sống rồi.

Tôi nghe thấy tiếng “cách”, cho thấy có cuộc gọi chờ, và Darcy biến mất, rồi trở lại, bảo với tôi rằng Dex gọi, cô ấy sẽ gọi lại cho tôi khi nào có thể.

Tội đứng dậy, bước loạng choạng vào phòng tắm. Tôi nhìn vào gương. Da tôi đỏ lên, đầy những vết bẩn. Quanh mắt tôi dính mascara và chì kẻ đen, đôi mắt đau rát vì đôi kính ra ngay trước khi nôn khan vào toilet. Từ hồi đại học đến giờ, tôi không hề bị nôn vì uống rượu, và chuyện đó chỉ xảy ra đúng một lần. Vì tôi biết học hỏi từ những sai lầm của mình. Đa phần bọn sinh viên đại học đều nói, “Tôi sẽ không bao giờ làm thế này nữa”, để rồi cuối tuần sau đâu lại vào đấy. Nhưng tôi thì giữ lời. Con người tôi là vậy. Tôi cũng sẽ học được từ sự việc lần này. Chỉ cầu mong cho tôi thoát tội.

Tôi tắm qua loa, gột sạch mùi khóiái tóc, trên da, điện thoại vẫn đặt ở bồn rửa mặt, chờ nghe Darcy báo tin mọi chuyện ổn cả. Nhưng hàng giờ trôi qua mà cô ấy không gọi. Đến khoảng trưa, những người chúc mừng bắt đầu gọi đến. Bố mẹ tôi ca bài ca hàng năm và câu nói hàng ngày của họ. “Đoán xem ngày nay ba mươi năm trước bố/mẹ đã ở đâu nào?” Tôi cố gắng tỏ ra thật bình thường và đùa theo họ, nhưng việc đó thật chẳng dễ dàng chút nào.

Đến ba giờ mà tôi vẫn chưa có tin gì của Darcy, và vẫn còn cảm thấy nôn nao. Tôi làm một hơi hết cốc nước thật to, uống hai viên Advil, trong đầu nghĩ đến việc gọi món trứng rán và thịt muối, hai món Darcy đảm bảo hữu dụng mỗi khi cô ấy quá chén. Nhưng tôi biết không gì có thể dẹp được cảm giác khó chịu khi phải chờ đợi, tự hỏi chuyện gì đang diễn ra, liệu Dex – hay cả hai chúng tôi – có bị lộ tẩy không.

Liệu có người nào trông thấy lúc bọn tôi ngồi cùng nhau ở quán 7B không? Lúc trong taxi? Lúc trên phố? Có ai ngoài José, người mà công việc của anh ta là không cần phải biết gì cả? Chuyện gì đang xảy ra lúc này trong căn hộ của họ ở khu Upper West Side? Cô ấy có đang thu xếp đồ đạc không? Cả ngày họ có ân ái với nhau khi cố gắng tìm lại sự thanh thản cho lương tâm anh ta không? Họ có còn cãi nhau, còn đi vòng quanh kết tội và phủ nhận lẫn nhau không?

Nỗi sợ đã choán hết tất cả những cảm xúc khác rồi – như xấu hổ hay ân hận đến tức thở – bởi lẽ thật điên rồ, dường như tôi chẳng cảm thấy có tội vì đã phản bội người bạn duy nhất. Thậm chí cả khi tôi không thấy cái bao cao su nào được dùng vứt lại trên sàn. Cảm giác tội lỗi duy nhất tôi có thể nghĩ ra được là có tội vì chẳng hề thấy tội lỗi gì cả. Nhưng tôi sẽ ăn năn hối lỗi sau, ngay khi nào tôi biết mình được an toàn. Ôi, Chúa ơi, con xin Người. Trước đây con chưa từng làm điều gì như vậy. Xin hãy để cho con thoát lần này. Con sẽ hy sinh tất cả hạnh phúc của con trong tương lai. Hy sinh tất cả cơ hội tìm được một đức lang quân nữa.

Tôi nghĩ đến tất cả những thỏa thuận tôi đã dàn xếp với Người từ hồi còn đi học, và khi lớn lên. Xin đừng để con bị dưới điểm B trong bài kiểm tra môn Toán. Xin Người, con sẽ làm bất kỳ việc gì – phải nấu súp trong bếp tất cả các ngày thứ Bảy thay vì mỗi tháng một lần cũng được. Đúng là ngày xưa, Tôi cứ nghĩ một điểm C tức là tất cả mọi điều trong thế giới ngăn nắp trật tự của tôi đều đảo lộn hết cả. Sao tôi có thể ước ao một điều xấu xa như vậy? Sao tôi lại có thể phạm phải một sai lầm to lớn không thể tha thứ được, sai lầm có thể thay đổi cả đời người như vừa rồi được cơ chứ

Cuối cùng, tôi không thể chịu đựng hơn được nữa. Tôi gọi vào máy di động của Darcy, nhưng máy lại dẫn thẳng đến hộp thư thoại. Tôi gọi vào máy cố định nhà họ, hy vọng cô ấy sẽ nghe. Nhưng thay vào đó, Dex trả lời. Tôi rúm cả người lại.

“Chào Dex, Rachel đây”. Tôi nói, cố làm ra vẻ bình thường.

Anh biết mà, cô phù dâu chính trong đám cưới sắp tới của anh – người phụ nữ mà tối qua anh đã lên giường cùng cô ấy!

“Chào Rachel”, anh ta nói một cách thản nhiên. “Tối qua cô thấy vui chứ?”

Trong giây phút, tôi tưởng anh ta đang nói đến chuyện của hai chúng tôi, phát sợ trước vẻ thờ ơ lãnh đạm của anh ta. Nhưng rồi qua điện thoại tôi nghe thấy tiếng Darcy đòi máy và nhận ra rằng anh ta chỉ đang nói đến bữa tiệc mà thôi.

“Ồ vâng, tối qua thật tuyệt – bữa tiệc hết ý”. Tôi cắn môi.

Darcy đã giành lấy chiếc điện thoại từ tay anh ta. Giọng cô ấy ríu rít vui tươi, hoàn toàn trở lại bình thường như trước.

“Chào cậu. Mình xin lỗi đã quên mất, không gọi cho cậu. Cậu biết đấy, vừa mới lúc trước ở đây rất căng thẳng”.

“Nhưng giờ thì cậu ổn rồi chứ? Mọi chuyện với cậu – và Dex – đã ổn thỏa chưa?” Nói ra cái tên anh ta thật là khó. Cứ như thể làm thế sẽ lật tẩy tôi vậy.

“Ừm, ờ, chờ mình chút xíu”.

Tôi nghe tiếng cô ấy đóng cửa ; cứ nói chuyện qua điện thoại là cô ấy luôn luôn vào phòng ngủ của hai người họ. Tôi hình dung trong đầu chiếc giường có bốn cọc chống mà tôi đã giúp Darcy chọn mua ở cửa hàng Charles P. Rogen. Rồi nó sẽ sớm trở thành chiếc giường đôi uyên ương.

“À ừ, giờ mình không sao rồi. Anh ấy chỉ đi với Marcus thôi. Bọn họ đi chơi khuya lắm, cuối cùng phải đến quán để ăn sáng. Nhưng cậu biết đấy, dĩ nhiên là mình vẫn còn điên tiế. Mình đã bảo anh ấy rằng anh ấy là một kẻ đáng ghét, một gã đàn ông ba mươi tư tuổi đính hôn rồi mà vẫn còn đi chơi thâu đêm. Đáng ghét, cậu thấy thế không?”

“Ừ, có lẽ. Nhưng cũng không làm gì tai hại”. Tôi nuốt nước bọt thật khó khăn và thầm nghĩ: phải, chuyện đó sẽ không có gì tai hại. “Ừm, mình lấy làm mừng là hai cậu đã làm lành với nhau”.

“Ờ. Có lẽ mình cũng cho qua rồi. Nhưng vẫn thật là… lẽ ra anh ấy phải gọi điện chứ. Là mình thì mình không quên đâu,

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT