watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:14 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4174 Lượt

ghìm được những tiếng nức nở.

“Anh thực sự xin lỗi,” anh ta nói rồi ôm lấy tôi. ” Làm em đau lòng thế này anh cũng khổ sở lắm. Nhưng anh phải thành thật. Anh nợ em điều đó.”

Vậy là anh ta có người mới, và lại còn ra vẻ đàng hoàng nữa chứ. Tôi cố ra vẻ tức giận, nhưng làm sao bạn có thể giận một người vì anh ta không muốn ở bên bạn ? Thay vào đó, tôi chỉ hờn dỗi, lên vài cân, thề là sẽ tránh xa bọn đàn ông.

Nate vẫn tiếp tục gọi điện thoại trong vài tháng sau khi bọn tôi chia tay. Tôi biết anh ta chỉ tỏ ra tử tế thôi nhưng những cuộc gọi ấy mang lại cho tôi một hi vọng giả tạo. Tôi không bao giờ có thể cưỡng lại việc nói đến bạn gái anh ta, ” Carly vẫn bình thường,” Nate ngượng ngùng nói. Rồi một lần anh ta đáp, “Bọn anh sắp chuyển đến sống cùng nhau.. và chắc là bọn anh sẽ sẽ đính hôn …” giọng anh ta nhỏ dần.

“Xin c. Thế thì tuyệt quá. Em thật sự lấy làm mừng cho hai người,” tôi nói.

“Cảm ơn em, Rachel. Em nói như vậy thật có ý nghĩa thật lớn với anh.”

“Vâng… Xin chúc hai người những đều tốt đẹp nhất, nhưng em nghĩ là em không muốn anh gọi điện thoại cho em thêm nữa, được không ?”

“Anh hiểu,” anh ta nói, có lẽ nhẹ cả người vì thoát nợ.

Từ sau cuộc nói chuyện đó, tôi không còn nghe tin tức gì của Nate nữa. Tôi không biết liệu họ có cưới nhau không và khi nào họ cưới, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn tìm kiếm Carly Weinstein khi đi mua đĩa CD. Cho đến giờ thì cô ta chưa tạo được danh tiếng gì.

Nhìn lại quá khứ, tôi thắc mắc liệu mình có thực sự yêu Nate hay chỉ là tôi thấy yên tâm với mối quan hệ, của chúng tôi. Tôi tự hỏi không biết tình cảm của tôi dành cho anh ta có liên quan gì đến chuyện tôi ghét công việc của mình hay không. Từ kỳ thi vào ngành luật cho đến năm đầu tiên, cái năm khủng khiếp khi phải làm công việc đó, Nate là lối thoát của tôi. Và thỉnh thoảng, tôi có cảm giác điều đó giống với tình yêu lắm.

Một thời gian tạm yên ổn trôi đi sau chuyện với Nate. Tôi giảm được những cân nặng bị tăng hồi chia tay, nhuộm tóc Highlight sáng màu, đồng ý với một loạt cuộc hẹn hò mà chưa biết mặt đối tác. Lúc tệ nhất thì đúng là không còn gì để nói. Còn lúc vui nhất thì đơn giản cũng chỉ là thiếu thoải mái và dễ quên mau. Thế rồi tôi gặp Alec Kaplan trong quán bar Spy ở khu Soho. Tôi đi cùng với Darcy và vài người bạn cùng chỗ làm với cô ấy, Alec cùng với những người bạn thời-thượng-lắm-đó của anh ta đến nói chuyện với bọn tôi. Lúc đầu Alec tất nhiên là tán Darcy rồi, nhưng cô ấy đẩy anh ta về phía tôi – theo đúng nghĩa đen đấy nhé, cô ấy đặt tay lên chổ thắt lưng của anh ta – với những lời chỉ dẫn chứng rằng “nói chuyện với bạn em đi”. Đối với cô ấy, đó hoàn toàn chỉ là do rộng lượng mà thôi.Dù đã có Dex rồi nhưng cô ấy chưa bao giờ bỏ qua khi được đàn ông chú ý.”Anh ta dễ thương lắm đấy”, Darcy cứ thì thầm mãi,” tiến tới đi.”

Cô ấy đúng, Alec dễ thương. Nhưng anh ta cũng thích thể diện. Anh ta là loại người vứt đi những bộ đồng phục hay ho thời sinh viên chỉ vì dơ bẩn: những chiếc mũ bóng chày bị phá hỏng một cách cố ý, những chiếc áo phông của hội nam sinh, những chiếc thắt lưng da bện, thay bằng bộ đồng phục hay ho của dân thành thị hai mươi mấy tuổi, áo phông cốt tông co dãn bó chặt, quần đen hơi bóng ôm sát, và hàng đống gel vuốt tóc. Anh ta kể quá nhiều trò cười kiểu “một anh chàng đi vào quán bar” (chẳng có gì đáng cười), và những câu chuyện thời chiến tranh “tôi là một tay lái buôn dở tệ” (chẳng có gì ấn tượng). Vào buổi tối đầu tiên đó, khi mua cho tôi một ly đồ uống, anh ta ném tờ tiền một trăm đô la xuống và nói to, bảo bartender là anh xin lỗi nhưng không còn tờ tiền nào mệnh giá thấp hơn. Nói tóm lại, Alec là một ví dụ hoàn hảo cho cái mà Darcy và tôi gọi là KMQM – nghĩa là Khoe Mẽ Quá Mức.

Nhưng Alec cũng thông minh, vui tính, tốt nết, tất cả ở mức tạm ổn. Vậy nên lúc anh ta xin số điện thoại của tôi, tôi cho anh ta. Khi anh ta gọi điện mời tôi đi chơi, tôi đã đồng ý. Và sau bốn lần hẹn hò, khi anh ta trực tiếp đề nghị “quan hệ ” với tôi, trên tay cầm cái bao cao su có gân, thì mặc dù bên trong rùng mình nhưng tôi vẫn đồng ý. Anh ta sở hữu một cơ thể tuyệt đẹp, nhưng “chuyện ấy ” cũng chỉ ở mức trung bình. Đầu óc tôi thường quanh quẩn nghĩ đến công việc, và có một lần khi nghe thấy tiếng nhạc chương trình thể thao SportsCenter, thậm chí tôi còn giả vờ như anh ta là tay vợt Pete Sampras. Nhiều lần tôi sắp chia tay anh ta đến nơi, nhưng Darcy cứ bảo tôi cho anh ta một cơ hội, rằng anh ta giàu có và dễ thương. Giàu hơn nhiều, dễ thương hơn nhiều so với Nate, cô ấy bảo thế. Cứ làm như tất cả chỉ cần có vậy không bằng.

Thế rồi một tối, Claire chứng kiến Alec hôn một đứa con gái tóc vàng hoe, nhỏ nhắn, trông có vẻ rẻ rúng ở quán Merchants. Khi đứa con gái đó đi vào nhà vệ sinh, Claire ra mặt đối mặt với Alec, cảnh cáo anh ta rằng nếu anh ta không chịu thú nhận tội phản bội thì cô ấy sẽ nói với tôi. Thế là ngày hôm sau Alec gọi điện thoại, tuôn ra một câu xin lỗi, nói rằng anh ta sẽ quay lại với cô bạn gái cũ, tôi đoán đó là đứa con gái ở Merchants. Tôi suýt nữa thì bảo anh ta rằng tôi cũng muốn chia tay-đúng là như vậy đấy. Nhưng tôi ít quan tâm đến mức không thèm nói thẳng ra điều đó. Tôi chỉ nói một cách đơn giản là không sao, chúc mọi điều may mắn. Chuyện là thế đấy.

Thỉnh thoảng tôi cũng tình cờ gặp Alec ở câu lạc bộ thể thao NewYork, gần chổ làm. Chúng tôi rất thân thiết – một lần tôi thậm chí còn tập thể dục với máy StairMaster bên cạnh anh ta, không quan tâm đến chuyện mất thể diện hay là mình đang mặc bộ quần áo vải cốt tông màu xám luộm thuộm nhất (Darcy bảo không bao giờ nên mặc bộ ấy đến nơi công cộng). Trong lần gặp đó, chúng tôi đã nói chuyện với nhau, tôi hỏi han chuyện bạn gái anh ta, để cho anh ta nói thao thao về chuyến du lịch Jamaica sắp tới của họ. Chẳng cần phải nhọc công cố gắng để ra vẻ tốt đẹp, đó lại là một điều cho thấy tôi không có ý thực sự để tâm vào mối quan hệ giữa chúng tôi. Thực ra, theo mức độ nào đó, tôi thậm chí không nên xếp Alec vào danh mục ban trai nghiêm túc. Nhưng vì đã ngủ với anh ta (và tôi thấy bản thân mình là loại phụ nữ chỉ ngủ với người mà mình có quan hệ đàng hoàng), tôi đành xếp anh ta vào chung một nhóm mà không may vốn chỉ dành riêng cho những thành viên hết sức đặc biệt đó

Tôi hồi tưởng về ba người bạn trai của mình, ba người đàn ông tôi đã ngủ cùng khi ở tuổi đôi mươi, tìm kiếm một điểm chung giữa họ. Không có gì cả. Không có những đặc trưng nhất định về nét mặt, màu tóc và da, vóc dáng hay tính cách. Nhưng có một điểm chung nổi bật: tất cả bọn họ điều chọn tôi. Rồi sau đó lại đá tôi. Tôi chỉ đóng vai trò bị động. Chờ đợi Hunter nhưng lại đến với Joey. Chờ đợi có tình cảm sâu đậm hơn nữa với Nate. Rồi lại chờ đợi tình cảm nhạt phai. Chờ Alec bỏ đi, để cho tôi được yên bình.

Và giờ là Dex. Người số bốn. Và tôi vẫn đang chờ đợi.

Chờ cho tất cả chuyện này qua đi.

Chờ đến đám cưới của anh ta vào tháng Chín.

Chờ một ai đó đem lại cho mình cảm giác nhoi nhói khi nhìn anh ta ngủ trên chiếc giường của mình vào một buổi sáng chủ nhật. Một ai đó không đính hôn với người bạn thân nhất của tôi

Tối Chủ Nhật, tôi đi taxi đến quán Gotham Bar và Grill với tâm trí thỏai mái và thái độ tự tin – thế là thành đạt một nửa trong mọi buổi hẹn rồi – nghĩ rằng có lẽ Marcus là người tôi đang kiếm tìm.

Tôi bước vào nhà hàng và trông thấy Marcus ngay lập tức, anh ta đang ngồi chỗ quầy bar, mặc chiếc quần jean rộng và áo sơ mi kẻ ca rô màu xanh lá cây hơi nhàu, ống tay áo xắn bừa lên – trái ngược với kiểu KMQM.

“Xin lỗi em đến muộn,” tôi nói khi Marcus đứng lên chào tôi. “Bắt taxi khó quá.”

“Không có gì đâu,” anh ta nói, kéo cho tôi chiếc ghế ở bên cạnh.

Tôi ngồi xuống. Anh ta mỉm cười, khoe hai hàm răng và rất trắng. Có lẽ đó là điểm đẹp nhất trên gương mặt anh ta. Hoặc là thế, hoặc là đường chẻ trên chiếc cằm vuông.

“Anh lấy cho em đồ uống gì đây?” Anh ta hỏi.

“Anh đang uống gì vậy?”

“Rượu gin và tonic.”

“Em cũng uống như vậy.”

Anh ta liếc về phía người bartender đến hơn hai mươi lần và rồi lại nhìn tôi. “Trông em tuyệt lắm, Rachel ạ.”

Tôi nói cảm ơn. Đã lâu lắm rồi tôi mới được nhận lời khen xã giao từ một người đàn ông. Tôi chợt thấy là Dex và tôi chẳng có lúc nào khen nhau nữa kia.

Cuối cùng Marcus cũng khiến cho anh chàng bartender chú ý, gọi cho tôi ly Bombay Sapphire và tonic. Sau đó anh ta nói, “Lần gần đây nhất anh gặp em thì chúng ta đều say cả… Buổi tối hôm đó vui thật.”

“Vâng. Em say,” tôi nói, hy vọng là Dex nói thật khi bảo anh ta không cho Marcus biết mọi chuyện. “Nhưng ít nhất cũng về được nhà trước khi mặt trời lên. Darcy bảo với em là tối đó anh và Dex đi chơi khá muộn.”

“Ừ. Bọn anh đi cũng lâu,” Marcus nói mà không nhìn tôi. Dấu hiệu tốt đây. Anh ta đang che giấu cho bạn mình, nhưng lại không giỏi nói dối. Anh ta đón lấy ly rượu khác từ tay bartender, để lại hai tờ đô la và vài đồng xu trên quầy bar, rồi đưa ly tôi rượu. “Của em đây.”

“Cảm ơn anh.” Tôi mỉm cười, ngậm chiếc ống hút nhỏ xíu, hớp một ngụm.

Một cô gái người châu Á gầy nhẳng mặc quần da, kẻ môi quá đậm, khẽ vỗ vào tay Marcus và bảo rằng bàn của chúng tôi đã chuẩn bị xong rồi. Chúng tôi mang theo

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT