|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
mới là con người Ethan. Trên bước đường đi, cậu ấy dần hiểu ra mọi thứ, lúc nào cũng sẵn sàng lùi xuống và bắt đầu lại từ đầu, không bao giờ chịu thua trước áp lực hay những kỳ vọng. Tôi ước gì mình được giống cậu ấy nhiều hơn.
“Hôm sinh nhật cậu tổ chức thế nào?” Ethan hỏi.
Tôi đóng cánh cửa phòng làm việc lại và buột miệng kể. “Darcy chuẩn bị cho mình một bữa tiệc sinh nhật bất ngờ, mình say khướt, và đến với Dex.”
Tôi nghĩ điều này xảy ra khi bạn không quen có những bí mật của mình. Bạn không học được cách giữ kín chuyện. Thực ra, tôi còn lấy làm ngạc nhiên là mình lại giấu lâu như thế. Tôi nghe thấy những tiếng lại xạo trong điện thoại khi tin này truyền qua Đại Tây Dương. Tôi hốt hoảng, thầm ước giá như mình có thể nuốt lại lời thú nhận ấy.
“Chuyện quái quỷ gì thế này. Cậu đang đùa mình, đúng không?”
Sự im lặng của tôi cho cậu ấy biết rằng tôi nói thật.
“Ôiii, khỉỉỉ thật.” Cậu ấy vẫn còn đang cười.
“Sao? Cậu đang nghĩ gì thế?” Tôi cần phải biết cậu ấy có phán xét gì mình không. Tôi cần phải biết cậu ấy nghĩ gì về tôi, liệu cậu ấy có về phe với bà mặc vest Chanel không.
“Khoan đã. Cậu bảo ‘đến với’ là thế nào? Cậu không ngủ với anh ta đấy chứ hả?”
“Ừm. Có. Thực sự là có.”
Tôi nhẹ cả người khi nghe thấy cậu ấy bật cười, cho dù tôi bảo rằng chẳng có gì đáng cười hết, rằng đây là chuyện nghiêm chỉnh.
“Ôi, tin mình đi. Chuyện này đáng cười đấy.”
Tôi hình dung ra lúm đồng tiền bên má trái của Ethan. “Mà chính xác là buồn cười ở chỗ nào mới được?”
“Cô nàng Ngoan Hiền lăng nhăng với chồng chưa cưới của bạn. Đúng là chuyện hài hạng nhất.”
“Ethan!”
Cậu ấy ngừng cười một lúc đủ để hỏi tôi có bị lộ tẩy không.
“Không. Bọn mình lo êm xuôi kín đáo hết rồi.”
“Thật thế à?”
“Ừ,” tôi nói. Câu chơi chữ 1 tôi nói ra chỉ là tình cờ thôi.
“Vậy thì cũng có gì tai hại đâu đúng không? Đó là một chuyện sai lầm. Chuyện bậy bạ cũng hay xảy ra lắm. Mọi người đều mắc sai lầm, nhất là khi người ta say. Cứ xem mình với Brandi có đuôi i thì biết.”
“Chắc thế. Nhưng mà…”
Ethan huýt sáo với cái điều hiển nhiên – đó là Darcy sẽ nổi đóa lên nếu biết chuyện.
Điện thoại ở đường dây khác reo vang. “Cậu có cần nghe không?” Ethan hỏi.
“Không. Cứ để dẫn vào hộp thư thoại cũng được.”
“Cậu chắc chứ? Có thể đó là anh bạn trai mới của cậu đấy.”
“Tự xét bản thân xem cậu có giúp gì được mình không đi,” tôi nói, dù nhẹ cả người vì cậu ấy không nói nghiêm chỉnh và dạy đời. Đó không phải là kiểu của Ethan, nhưng biết thế nào được, có ai đó phê phán mình thì sao. Và trong chuyện này thì chắc chắn là có rồi, nhất là Darcy cũng là bạn của cậu ấy nữa. Không thân thiết như cậu ấy với tôi nhưng thỉnh thoảng họ cũng nói chuyện.
“Xin lỗi. Xin lỗi.” Cậu ấy cười hinh hích. “Thôi được rồi. Chỉ một câu hỏi quan trọng nữa thôi.”
“Gì vậy?”
“Chuyện đó thích chứ?”
“Ethan! Mình không biết. Bọn mình đều say mà!”
“Vậy là cẩu thả lắm hả?”
“Thôi mà, Ethan!” tôi nói như thể mình chẳng nghĩ đến chi tiết làm gì. Lúc đó, một hình ảnh thoáng qua của Sự Cố xuất hiện trong tâm trí tôi – những ngón tay tôi ấn vào lưng Dexter. Một hình ảnh tuyệt với được vẽ bằng bình phun sơn. Chuyện đó chẳng có gì là cẩu thả hết.
“Vậy từ đó đến nay cậu đã nói chuyện với anh ta chưa?”
Tôi kể với cậu ấy về kỳ nghỉ cuối tuần ở Hamptons và buổi hẹn với Marcus.
“Hay đấy. Đến với bạn của anh ta. Bằng cách đó, nếu cậu cưới Marcus thì các cậu có thể đổi vợ chồng cho nhau được đấy.”
“Cậu đang nghĩ gì vậy?”
“Mình chỉ thắc mắc là cậu muốn chuyện này đi đến đâu,” cậu ấy nói. “Cậu muốn gì từ chuyện này? Đó là chuyện lăng nhăng ngắn ngủi thôi, hay cậu muốn anh ta hủy bỏ đám cưới?”
Tôi cứng người lại khi nghe từ “lăng nhăng”. Chuyện không hề là như thế, nhưng đồng thời tôi lại không nghĩ là mình muốn
Dex hủy đám cưới. Tôi không thể tưởng tượng nổi, mình lại làm như vậy với Darcy. Tôi nói với Ethan là tôi không biết, tôi không chắc chắn điều gì cả.
“Hừmmm… anh ta
có nhắc đến chuyện đính hôn không?”
“Không. Cũng không hẳn vậy.”
“Hừmmm.”
“Gì thế? ‘Hừmmm’ nghĩa là sao?”
“Nghĩa là mình nghĩ anh ta nên hủy.”
“Vì mình ư?” Lòng tôi chùng xuống trước ý nghĩ mình gây ra chuyện đám cưới của Darcy bị hủy. “Có thể chỉ là do anh ấy sợ?”
Tôi thấy giọng nói của mình cất cao lên đầy hy vọng trước câu nói anh ấy đang sợ. Tại sao một phần trong tôi lại muốn mọi chuyện đơn giản như vậy? Sao tôi có thể sung sướng đến thế khi được gần Dex, xúc động đến thế khi đọc e-mail của anh ấy, vậy mà ở một mức độ nào đó tôi vẫn muốn anh ấy cưới Darcy?
“Rach…”
“Ethan, mình biết cậu định nói gì rồi.”
Tôi không biết chính xác cậu ấy định nói gì, nhưng nghe giọng thì tôi đoán nó có liên quan đến việc mọi thứ sẽ có kết cục ra sao nếu tôi không chịu chấm dứt, không chịu từ bỏ. Bằng cách nào đó rồi mọi chuyện sẽ vỡ lỡ. Rồi sẽ có người – rất có thể người đó sẽ là tôi – sẽ bị tổn thương. Nhưng tôi không muốn nghe cậu ấy nói bất kỳ điều gì trong số đó hết.
“Thôi được. Cậu phải cẩn thận đấy. Đừng để bị lộ tẩy. Khỉ thật.”
Tôi lại nghe tiếng cậu ấy cười.
“Gì thế?”
“Chỉ là mình đang nghĩ đến Darcy… Cũng hơi mãn nguyện đấy.”
“Mãn nguyện gì chứ?”
“Ôi, thôi đi mà. Đừng có bảo mình là một phần nào đó trong cậu không thích nói xấu cậu ta một tẹo nào đấy nhé. Chuyện này là luật nhân quả đây. Từ bao nhiêu năm nay Darcy đối xử với cậu có ra gì đâu.”
“Cậu đang nói gì vậy?” Tôi hỏi, thực sự ngạc nhiên khi nghe cậu ấy nơi về tình bạn của chúng tôi như thế. Tôi biết thời gian gần đây tôi cảm thấy khó chịu hơn với cô ấy, tôi biết cô ấy chẳng phải là người biết vì người khác nhất trong số bạn bè, nhưng tôi chưa từng nghĩ cô ấy đối xử với mình không ra gì. “Không đúng.”
“Có, có đấy.”
“Không. Cậu ấy không như thế,” tôi nói một cách chắc chắn hơn. Tôi không biết mình đang bênh vực ai – tôi hay Darcy. Đúng, đúng là có chuyện liên quan đến cậu, Ethan ạ. Nhưng cậu không biết chuyện đó.
“Ôi, thôi xin cậu. Còn nhớ trước Notre Dame không? Nhớ kỳ thi SAT không?”
Tôi nghĩ lại cái ngày chúng tôi nhận kết quả kỳ thi SAT từ Phòng hỗ trợ học sinh, được dán kín trong chiếc phong bì trắng. Ai cũng kín miệng như bưng, nhưng lại muốn biết điểm những đứa khác đến chết đi được. Cuối cùng, lúc ăn trưa, Darcy nói, “Thôi, ai thèm quan tâm chứ. Cứ nói hết điểm của bọn mình ra đi. Rachel?”
“Sao mình lại phải nói đầu tiên?” tôi hỏi. Tôi hài lòng với điểm số của mình nhưng vẫn muốn nói đầu tiên.
“Đừng trẻ con thế,” Darcy nói. “Hãy nói cho chúng tớ biết đi.”
“Được thôi. 1300,” tôi nói.
“Phần thi ngôn ngữ của cậu được bao nhiêu?” cô ấy hỏi.
Tôi nói là 680.
“Được đấy,” cô ấy nói. “Chúc mừng cậu.”
Tiếp theo là Ethan. 1410. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Tôi quên mất Annalise được bao nhiêu rồi – đâu đó hình như dưới 1100 thì phải.
“Thế nào?” tôi nhìn Darcy.
“Ôi. Thì đây. Mình được 1305.”
Tôi biết ngay là cô ấy chẳng được 1305 đâu mà. Bài thi SAT đâu có thang điểm lẻ năm. Ethan cũng biết điều đó, vì cậu ấy đã vào chân tôi dưới gầm bàn và giấu đi nụ cười bằng một cái bánh sandwich.
Tôi chẳng quan tâm việc Darcy đã nói dối. Cô ấy nổi tiếng thích thêm thắt mà. Nhưng cô ấy nói dối về điểm số của mình để hơn tôi được năm điểm ấy mà – điều đó đâu có gì là lạ. Chúng tôi đã không bóc mẽ cô ấy. Làm thế chẳng được gì.
Nhưng rồi cô ấy nói, “Có thể cả hai chúng ta cùng được nhận vào trường Notre Dame thì sao.”
Khi đó, chuyện cô ấy cướp mất Ethan hồi lớp năm trở về.
Giống như nhiều đứa khác ở vùng Trung Tây, ước mơ của tôi khi lớn lên là được vào học trường Notre Dame. Chúng tôi không phải người Ailen, thậm chí còn không theo Công giáo, nhưng kể từ hồi bố mẹ đưa tôi đến xem trận đấu bóng bầu dục của trường Notre Dame năm tôi lên tám, tôi đã muốn được học ở ngôi trường ấy. Đối với tôi, đó là một trường đại học đúng chuẩn – những tòa nhà bằng đá nằm biệt lập, những bãi cỏ cắt xén cẩn thận, giàu truyền thống. Tôi muốn được làm một phần trong đó. Darcy chẳng bao giờ cho thấy một tẹo hứng thú nào đối với Notre Dame cả, và khiến tôi bực bội là ở chỗ cô ấy đang chen vào ngôi trường của tôi. Nhưng tôi cũng không lo lắng cho lắm về chuyện cô ấy chiếm chỗ của mình. Điểm số của tôi cao hơn, điểm SAT có thể cũng cao hơn, với lại, năm nào trường tôi cũng có trên một học sinh được nhận vào Notre Dame mà.
Mùa xuân năm đó, những lá thư từ chối và nhận học chậm chạp đổ về. Ngày nào tôi cũng kiểm tra hòm thư mà khổ sở vô cùng. Mike O’Sullivan, cậu bạn có ba thế hệ trong gia đình học trường đó, lớp trưởng lớp chúng tôi, là người đầu tiên được nhận vào trường Notre Dame. Tôi nghĩ chắc người tiếp theo sẽ là mình, nhưng Darcy nhận được thư trước cả tôi. Lúc cô ấy nhận phong bì thì tôi có ở đó, dù cô ấy không chịu mở phong bì khi có mặt tôi. Tôi về nhà, thầm hy vọng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




