|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
một cách tội lỗi rằng cô ấy nhận được tin xấu.
Một tiếng sau, cô ấy gọi lại, vui mừng hết sức. “Mình không thể tin nổi! Mình được nhận rồi! Cậu có tin được không?”
Nói ngắn gọn là, không. Tôi không thể tin. Tôi cố nặn ra một câu chúc mừng, nhưng trong tôi như vỡ tan. Tin đó của cô ấy có nghĩa là một trong hai điều sau đây sẽ xảy ra: hoặc cô ấy cướp mất chỗ của tôi, hoặc cả hai sẽ cùng đi học ở Notre Dame và cô ấy sẽ lại nổi trội hơn tôi thêm bốn năm nữa. Dù biết khi đi học xa thì sẽ nhớ Darcy, nhưng tôi cảm thấy chắc chắn phải chứng tỏ con người thật của mình mà không cần đến cô ấy. Một khi cô ấy được nhận rồi thì sẽ chẳng có giải pháp hoàn hảo nào hết.
Thế nhưng, tôi vẫn mong muốn được nhận học hơn bất kỳ thứ gì cần muốn. Và tôi cũng có niềm kiêu hãnh của mình chứ. Tôi chờ đợi, cầu nguyện, thậm chí còn nghĩ đến chuyện gọi điện đến ban tuyển sinh để xin. Sau một tuần chờ đợi đến phát ốm, thư của tôi cũng đến. Trông nó giống hệt như của Darcy. Tôi chạy vào trong nhà, tai tôi vang lên tiếng tim đập thình thịch khi tôi rọc chiếc phong bì, mở tờ giấy đang nắm giữ số phận của mình ra. Gần đạt… kết quả của em rất xuất sắc… nhưng không được.
Tôi suy sụp hoàn toàn, ngày hôm sau đi học tôi hầu như không thể nói được gì với bạn bè ở trường, nhất là Darcy. Đến giờ ăn trưa, trong khi tôi cố ghìm những giọt nước mắt, cô ấy thông báo với tôi là sẽ đi học ở trường đại học Indiana. Rằng cô ấy không muốn dính dáng gì đến cái trường đã từ chối tôi. Lòng tốt của cô ấy càng khiến tôi khổ hơn. Lần đầu tiên Annalise lên tiếng. “Cậu đã cướp mất chỗ của Rachel, rồi thậm chí còn không muốn đi học ở đó ư?”
“Ừm, đó từng là nguyện vọng đầu tiên của mình. Mình đã đổi ý. Mà làm sao mình biết được chuyện sẽ ra nông nỗi thế này chứ?” cô ấy nói. “Mình cứ nghĩ cậu ấy sẽ được nhận; mình chỉ hơn cậu ấy có vài điểm SAT thôi mà.”
Ethan chịu đựng hết nổi. “Cậu làm quái gì được 1305 điểm chứ, Darcy. SAT chấm theo điểm lẻ mười.”
“Ai bảo mình được 1305?”
“Cậu chứ ai,” cả Ethan và tôi đồng thanh nói.
“Không phải. Mình nói 1310 cơ mà.”
“Ôi trời!” tôi nói, nhìn Annalise tìm kiếm sự ủng hộ, nhưng lòng cam đảm của cô ấy đã cạn sạch. Cô ấy tuyên bố đã quên mất Darcy đã nói gì rồi.
Từ đó cho đến hết giờ ăn trưa, chúng tôi cãi nhau về chuyện Darcy đã nói gì và tại sao cô ấy lại nộp đơn vào trường Notre Dame nếu không muốn học ở đó. Cuối cùng cả hai đều phát khóc, Darcy đi về sớm, nói với cô y tá ở trường là bị chuột rút. Chuyện cũng qua đi khi tôi vào học ở Duke, tự thuyết phục chính mình là hãy cứ hài lòng với kết quả đó. Trường Duke trông giống Notre Dame, cảm giác cũng tương tự – những tòa nhà xây bằng đá, khuôn viên cổ kính nguyên vẹn, có danh tiếng. Trường cũng tốt như Notre Dame, và có lẽ tốt hơn hết là mở mang kiến thức của mình và rời khỏi Indiana thôi.
Nhưng cho đến tận bây giờ, tôi vẫn thắc mắc tại sao Notre Dame lại chọn Darcy chứ không phải tôi. Có lẽ một thành viên nam trong ban tuyển sinh đã thích mê tấm ảnh của cô ấy. Có lẽ đó cũng chỉ là may mắn điển hình của Darcy.
Dù thế nào đi nữa, tôi vui vì Ethan đã gợi cho tôi nhớ lại kỷ niệm về Notre Dame. Nó thay thế cho màn xúc phạm Becky Zurich mà lúc nào tôi cũng nghĩ đến. Đúng vậy, Darcy người bạn tốt thật đấy – lúc nào cũng vậy – nhưng cô ấy cũng đã hủy hoại một số khoảnh khắc quan trọng trong cuộc đời tôi: mối tình đầu, ngôi trường ước mơ. Đó đâu phải chuyện nhỏ.
“Thôi được rồi,” tôi nói với Ethan. “Nhưng mình nghĩ cậu nói vậy hơi quá. Mình sẽ không dùng cụm từ ‘đối xử không ra gì’ đâu.”
“Thì thôi, nhưng cậu hiểu ý mình muốn nói chứ. Có một cuộc cạnh tranh ngầm ý mà.”
“Chắc là vậy. Cũng có thể,” tôi nói, thầm nghĩ cạnh tranh gì khi một người cứ thua triền miên chứ.
“Vậy cậu cứ thông báo cho mình biết tình hình nhé. Chuyện này hay đây.”
Tôi nói ừ.
“À, còn điều này nữa,” cậu ấy nói. “Khi nào cậu sẽ đến thăm mình?”
“Sớm thôi.”
“Lúc nào cậu cũng nói vậy.”
“Mình biết. Nhưng cậu thấy rồi đấy. Công việc thì điên đầu… nhưng mình sẽ đến thăm cậu sớm thôi. Chắc chắn trong năm nay.”
“Thế cũng được,” Ethan nói. “Mình thực sự rất nhớ cậu.”
“Mình cũng vậy.”
“Mà này,” cậu ấy nói. “Khi nào giải quyết xong hết chuyện này thì có thể cậu sẽ cần một kỳ nghỉ dài đấy.”
Sau khi chúng tôi cúp máy, tôi hài lòng khi nhận ra một điều, Ethan không hề bảo tôi dừng lại đi. Cậu ấy chỉ nói là hãy cẩn thận. Và tôi sẽ làm như thế. Tôi sẽ cẩn thận khi gặp Dex vào lần sau.
Tôi luôn luôn suy nghĩ sáng suốt nhất khi đứng dưới vòi sen. Đêm qua là để dành cho những lo lắng, dằn vặt, phân tích đúng sai. Nhưng đến sáng, dưới làn nước nóng, tôi mới hiểu thấu đáo mọi chuyện. Vậy là trong lúc xoa đám bọt lên mái tóc, ngửi hương thơm của dầu gội đầu hương bưởi, tôi dần dần bỏ đi từng chi tiết cho đến lúc tất cả chỉ còn lại một sự thật căn bản: Dex và tôi đang làm một việc sai trái.
Tối qua, chúng tôi đã hôn rất lâu, sau đó anh ấy ôm tôi thậm chí còn lâu hơn nữa, chúng tôi chỉ nói với nhau rất ít. Tim tôi đập thình thịch vào tim anh ấy trong khi tôi tự nhủ với chính mình rằng, hai đứa không đi xa đến mức làm chuyện đó, thế cũng đã là một thành công rồi. Nhưng đến sáng nay, tôi biết như vậy vẫn sai. Chỉ đơn giản là sai. Tôi phải dừng lại. Sẽ dừng lại. Bắt đầu từ lúc này.
Khi còn nhỏ, tôi thường nhẩm trong đầu, đếm đến ba khi muốn bắt đầu lại. Phát hiện ra mình đang cắn móng tay, tôi bèn giật phắt mấy ngón tay ra khỏi miệng, và đếm. Một. Hai. Ba. Bắt đầu. Thế là tôi hết phạm lỗi. Từ đấy về sau tôi không còn cắn móng tay nữa. Tôi cũng dùng cách này để bỏ đi nhiều thói xấu. Vậy là đếm đến ba, tôi sẽ quên đi thói quen có tên Dex. Tôi sẽ lại làm một người bạn tốt. Sẽ xóa bỏ mọi chuyện, sửa chữa tất cả những sau lầm.
Tôi chậm rãi đếm đến ba, rồi sử dụng phương pháp ‘hình dung’ mà Brandon nói với tôi cậu ấy đã dùng trong suốt mùa bóng chày. Brandon kể cậu ấy hình dung ra chiếc chày đánh trúng vào quả bóng, nghe tiếng nứt, thấy bụi bay mù mịt khi cậu ấy chạy nhanh về chốt của đội mình. Cậu ấy chỉ tập trung vào những lần chơi tốt chứ không phải những lầm chơi dở.
Vậy là tôi làm theo. Tôi tập trung vào tình bạn của mình và Darcy chứ không phải tình cảm dành cho Dex. Tôi quay một cuốn băng video trong tâm tưởng, thu vào đó những cảnh có Darcy và mình. Tôi thấy hai đứa ngồi trên giường của cô ấy trong một đêm ngủ lại nhà nhau hồi tiểu học. Chúng tôi đang nói với nhau những kế hoạch trong tương lai, hai đứa sẽ có bao nhiêu đứa con, sẽ đặt tên chúng là gì. Tôi thấy Darcy, cô nhóc mười tuổi, chống khuỷu tay, miệng ngậm ngón tay út, giải thích rằng nếu có ba đứa con thì đứa thứ hai không nên cùng giới tính với hai đứa kia, để cho mỗi đứa có một điểm gì đó đặc biệt. Cứ như là người ta có thể kiểm soát được điều đó không bằng.
Tôi hình dung ra hai đứa ở hành lang trường trung học Naperville, chuyền giấy cho nhau giữa các giờ học. Những tờ giấy của Darcy được gập lại thành những hình thù phức tạp giống như trò gấp giấy origami, hay ho và thú vị hơn của Annalise nhiều, Annalise chỉ toàn viết chuyện ngồi trong lớn buồn chán ra sao. Giấy của Darcy thì đầy nhóc những câu miêu tả khi quan sát bạn cùng lớp, những lời nhận xét ác ý về thầy cô giáo. Và cả những trò chơi nho nhỏ cho tôi. Phía bên trái tờ giấy cô ấy viết ra những lời trích dẫn, bên phải là tên người nói để cho tôi ghép lại. Tôi cười đau bụng khi nối câu nói “Đèn pha đẹp đấy, anh bạn” với bố của Annalise, ông toàn nói câu đó mỗi khi những người lái xe quên không tắt đèn pha. Darcy tức cười thật. Thỉnh thoảng chua cay, thậm chí xấu tính thậm tệ. Nhưng điều đó chỉ làm cô ấy càng trở nên buồn cười hơn.
Tôi xả sạch tóc và nhớ lại một chuyện khác, một kỷ niệm trước kia tôi chưa từng nghĩ đến. Nó giống như khi bạn tìm thấy một bức ảnh của chính mình, bức ảnh mà bạn cũng chẳng hề biết có người đã chụp. Darcy và tôi lúc đó là học sinh năm thứ nhất trung học, đang đứng cạnh tủ để đồ của học sinh sau khi tan học. Becky Zurich, một trong những đứa con gái nổi tiếng nhất khối mười hai (nhưng không phải vì tốt nết mà vì xấu tính, khiến người ta phát sợ thì đúng hơn) cùng anh chàng bạn trai Paul Kinser đi qua chỗ bọn tôi. Với cái cằm có-cũng-như-không và đôi môi mỏng quẹt, trông cô ta thực sự chẳng xinh tẹo nào, cho dù hồi đó không hiểu sao cô ta khiến nhiều người, trong đó có tôi, tin rằng cô ta thực sự xinh đẹp. Vậy nên lúc Paul và Becky đi qua chỗ chúng tôi, tôi nhìn bọn họ vì đó là những học sinh năm cuối nổi tiếng, và tôi bị họ làm cho ấn tượng, hay ít nhất là tò mò. Tôi tin rằng lúc đó mình muốn nghe xem họ nói gì để có thể hiểu được chút ít cái chuyện được ở tuổi mười tám (già dặn ghê!) và được nổi tiếng thì thế nào. Tôi nghĩ đó chỉ là cái liếc bình thường về phía họ, nhưng cũng có thể là kiểu nhìn chòng chọc.
Dù thế nào đi nữa, Becky nhìn chòng chọc đáp lại tôi hết mức, khiến cho hai mắt cô ta lồi cả ra trông như một nhân vật hoạt hình. Rồi cô ta nở một nụ cười cong môi khinh bỉ như loài linh cẩu và nói, “Nhìn cái gì?”
Sau đó Paul chen vào bằng câu “Nhìn khóa quần người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




