watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:14 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4192 Lượt

đúng không? Toàn bộ câu chuyện là như thế nào?”

Tôi thờ dài và đi ra hành lang, chuẩn bị sẵn sàng đề lôi Marcus tội nghiệp ra nói. “Thôi được rồi, tuần trước bọn mình có đi chơi mà mình không nói với cậu,” tôi bắt đầu kể khi chúng tôi đi bộ ra thang máy. “Và, ừm, anh ta có nói với mình rằng tình cảm của anh ta đối với mình ngày một sâu đậm…”

“Anh ta nói thế à?”

“Đại loại là vậy. Ừ, đúng.”

Cô ấy đón nhận tin đó. “Và cậu đã nói gì?”

“Mình nói với anh ta là mình không dám chắc về tình cảm của mình và, ừm, mình nghĩ bọn mình vẫn nên giữ cho mọi việc ở mức bình thường cho đến hết cuối tuần.”

Frieda làm ở phòng kế toán bước vào thang máy theo sau chúng tôi. Tôi hy vọng Hillary sẽ để dành cuộc tra khảo sau khi đi thang máy, khi cánh cửa khép lại cô ấy vẫn tiếp tục hỏi : “Các cậu có đến với nhau không?”

Tôi gật để Frieda đang đứng quay lưng về phía chúng tôi không biết chuyện. Tôi có thể nói không, nhưng nếu thế thì những bông hồng nhung đó không được hợp lý cho lắm.

“Nhưng các cậu không ngủ với nhau đấy chứ?” Ít nhất thì cô ấy cũng biết thì thầm khi nói câu này.

“Ừ,” tôi đáp, rồi liếc cô ấy một cái ra hiệu trẠtự đi.

Cửa thang máy mở ra, Frieda bước ra ngoài.

“Thế nào? Kể nữa đi,” Hillary nói.

“Chuyện cũng không có gì to tát đâu. Thôi mà Hill. Cậu hỏi nhiều quá đấy!”

“Nếu cậu kể hết với mình ngay từ đầu thì mình đâu cần hỏi nhiều thế.” Vẻ mặt cô ấy lại có vẻ tin tưởng. Tôi thoát nạn rồi.

Trong lúc đi bộ một quãng ngắn đến đại lộ 2, chúng tôi nói về nhiều chuyện khác. Nhưng rồi sau đó, lúc ngồi trước đĩa bít tết ở quán Palm Too, cô ấy nói, “Còn nhớ chuyện cậu làm rơi chai bia hôm tối thứ Bảy, lúc cậu với Dex đang nói chuyện không?”

“Lúc nào?” tôi hỏi, cảm thấy hoảng hốt.

“Cậu biết mà, lúc các cậu đang nói chuyện thì mình đến – đúng lúc ra về ấy?”

“À phải. Chắc vậy. Mà sao?” tôi cố hết sức tỏ vẻ ngây ngô.

“Lúc đó có chuyện gì thế? Sao trông Dex khổ sở vậy?”

“Anh ta khổ sở ư? Mình chẳng nhớ.” Tôi ngước nhìn lên trần nhà, trán nhăn lại. “Mình không nghĩ anh ta đang khổ sở đâu. Sao cậu lại hỏi thế?”

Khi gặp phải một tình huống khó thì trả lời bằng một câu hỏi luôn luôn là cách hữu dụng.

“Chẳng sao. Chỉ là có vẻ lạ, thế thôi.”

“Lạ ư?”

“Mình không biết nữa. Thật là điên rồ…”

“Gì cơ?”

“Thật điên rồ, nhưng ….trông hai người cứ như là một cặp

Tôi bật cười lo lắng. “Đúng là điên thật.”

“Mình biết. Nhưng lúc quan sát hai người nói chuyện, mình thầm nghĩ cậu với Dex hợp hơn nhiều. Cậu biết đấy, hơn là anh ta với Darcy.”

“Ôi, thôi mà,” tôi nói. Lại cười lo lắng. “Trông hai người đó đẹp đôi lắm.”

“Đúng. Hai người có bề ngoài thì xứng. Nhưng ở họ có điều gì đó không ổn. Cô ấy đưa cốc nước lên dòm tôi qua chiếc cốc.

Tập trung vào công việc ban ngày của cậu ấy, Hillary ạ.

Tôi bảo cô ấy điên rồi, cho dù tôi rất thích cái điều cô ấy vừa mới nói. Tôi muốn hỏi tại sao cô ấy lại nghĩ như thế. Vì tôi và Dex cùng học ở trường luật ư? Vì chúng tôi có cùng tính cách – sâu sắc hơn, đàng hoàng chững chạc hơn Darcy chăng? Nhưng tôi không nói thêm gì nữa, vì khi bạn là kẻ có tội thì khôn ngoan nhất là nên nói càng ít càng tốt.

Sau bữa trưa, Les đến phòng tôi hỏi về một vấn đề khác của cùng một khách hàng. Làm việc nhiều năm, tôi biết được rằng đó là cách hắn ngượng nghịu xin lỗi. Hắn chỉ ghé qua phòng tôi sau một trận quát tháo nạt nộ như một trận hồi sáng nay.

Tôi ngồi trên chiếc ghế xoay và báo với hắn thông tin mới. “Tôi đã kiểm tra tất cả các vụ án ở New York rồi. Và cả các vụ liên bang nữa.”

“Được rồi. Nhưng phải nhớ vụ này của chúng ta rất đặc biệt,” Les nói. “Tôi không chắc là tòa có để tâm đến những tiền lệ trước đó hay không.”

“Tôi biết. Nhưng tôi nghĩ lập luận chung mà chúng ta dựa vào đó, nêu ra trong Phần Một của bản tóm tắt hồ sơ ấy mà, vẫn còn áp dụng trong bộ luật. Thế nên khởi đầu như vậy cũng tốt rồi.”

Chắc chắn là thế.

“Ừm, cô nhớ kiểm tra luật phán quyết dựa trên các vụ trước của các bên có thẩm quyền khác nữa nhé,” hắn nói. “Ta cần chuẩn bị tất cả các lý lẽ họ đưa ra.

“Rồi,” tôi nói.

Khi quay đầu đi, hắn ngoái đầu lại và nói, “Hoa đẹp đấy.”

Tôi sửng sốt cả người. Les và tôi đâu có chuyện trò thân mật, mà hắn cũng không bao giờ nhận xét về bất cứ thứ gì ngoài công việc tôi làm, thậm chí cả một câu “Cuối tuần vừa rồi của cô vui chứ?” vào buổi sáng thứ hai, hay là “Cô thấy có lạnh lắm không?” khi chúng tôi cùng đi thang máy vào một ngày tuyết rơi cũng không.

Có lẽ hai tá hồng nhung đã khiến tôi trở nên hay ho thú vị hơn. Đúng là mình có hay ho thú vị hơn thật, tôi thầm nghĩ. Vụ yêu đương này mang lại cho tôi cách nhìn nhận mới về bản thân mình.

Tôi sắp sửa tắt máy tính, chuẩn bị ra về với kế hoạch sẽ gặp Dexter. Chúng tôi chưa nói chuyện, mới chỉ qua lại vài tin nhắn làm hòa với nhau thôi, trong đó óc một tin tôi đã gửi để cảm ơn anh đã tặng tôi lọ hoa thật đẹp.

Trên đường ra về, Hillary đến cửa phòng tôi. “Cậu cũng về luôn bây giờ à?”

“Ừ,” tôi nói, thầm ước giá mình chuồn đi trước cô ấy thì tốt. Cô ấy hay hỏi tôi có muốn đi uống gì đó sau khi tan sở không, thậm chí vào các thứ Hai là tối duy nhất trong tuần họ ngồi nhà, không đi chơi. Cô ấy không hẳn là người thích tiệc tùng như Darcy, chỉ không phải là típ người ngồi không ở nhà chẳng để làm gì.

Y như rằng, Hillary hỏi tôi có muốn dùng một ly tequila pha với nước hoa quả ở Tequilaville không, đó là quán ở gần chỗ làm mà chúng tôi hay đến, cho dù – hay có lẽ là, bởi vì – ở đó khoai tây chiên không được tươi ngon cho lắm, và rất đông khách du lịch. Để thoát khỏi cảnh tượng thường thấy ở New York thì nơi đây đúng là phù hợp.

Tôi từ chối bảo mình không đi được.

Tất nhiên cô ấy muốn tôi nói lý do. Tất cả lý do tôi nghĩ ra được thì cô có thể (và sẽ) vặn lại cho xem : Mình mệt (đi mà, chỉ một ly thôi được không?), mình phải đến phòng tập (cứ bỏ đi!), mình đang cai rượu (nhìn chằm chằm đầy nghi ngờ, không hiểu gì). Vậy nên tôi bảo với cô ấy là tôi có hẹn rồi. Mặt Hillary tươi tỉnh hẳn. “Thế là mấy bông hoa của chàng Markly Mark đúng là có phép tiên đấy nhỉ?”

“Chẳng biết,” tôi nói và nhìn đồng hồ.

“Các cậu định đi đâu? Hay là ở nhà?”

Tôi bảo cô ấy là chúng tôi sẽ đi chơi.

“Đi đâu?”

“Nobu,” tôi đáp, vì mới đây tôi ăn tối ở quán đó.

“Đến Nobu vào tối thứ Hai cơ à? Đúng là hắn ‘chết’ cậu thật rồi.”

Tôi lấy làm ân hận vì nói ra điều đó; lẽ ra tôi nên bảo là một nhà hàng Ý không tên ở gần đấy mới phải.

“Nếu buổi hẹn chấm dứt trước hai giờ sáng thì gọi điện báo cáo tình hình cho mình nhé,” cô ấy nói.

“Ừ,” tôi đáp.

Tôi về đến nhà quên hết chuyện Marcus và Hillary.

“Cảm ơn em rất nhiều vì đồng ý gặp anh,” Dex nói khi tôi mở cửa. Anh mặc bộ vest sẫm màu sơ mi trắng. Cà vạt đi đằng nào rồi, chắc là nhét vào chiếc cặp đặt trên sàn ngay trong cửa ra vào. Đôi mắt anh trông thật mệt mỏi. “Anh đã tưởng em sẽ từ chối.”

Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện không gặp anh. Tôi nói với anh như vậy rồi lại nhận ra rằng điều đó có thể khiến mình mất hết cái uy. Tôi không quan tâm. Đó là sự thật mà.

Cả hai bắt đầu nói xin lỗi, bối rối ngượng ngùng bước lại gần nhau. Anh nắm lấy một bàn tay tôi, khẽ siết. Cái nắm tay vừa dễ chịu vừa như có điện giật. “Thực sự anh xin lỗi vì tất cả mọi chuyện,” anh chậm rãi nói.

Tôi tự hỏi liệu anh có hối hận về chuyện bãi biển không, điều đó có bao gồm trong cụm từ “tất cả mọi chuyện” không. Tôi đã nghĩ đi nghĩ lại cảnh tượng đó, hầu hết đều mang một màu nâu đỏ, giống trong video ca nhạc “Boys of summer” của Don Henley. Tôi chớp mắt, những hình ảnh đó ra khỏi tâm trí. Tôi muốn làm lành. Tôi muốn được tiếp tục chuyện này.

“Em cũng xin lỗi,” tôi nói. Tôi nắm lấy bàn tay kia của Dex, nhưng khoảng cách giữa chúng tôi vẫn còn khá lớn. Khoảng cách ấy đủ cho một, hai người khác nữa xen vào.

“Em không có gì phải xin lỗi cả.”

“Có đấy. Em không có quyền nổi giận với anh. Em đã mất bình tĩnh…Chúng ta đã thỏa thuận là không nói đến chuyện gì hết cho đến ngày mồng bốn tháng Bảy. Chuyện đó…”

“Như thế không công bằng đối với em,” anh ấy nói. “Đó là cái thỏa thuận chết tiệt.”

“Đối với em, mọi thứ cứ như vậy là được rồi,” tôi đáp. Thực sự cũng không hẳn là như vậy, nhưng nếu đòi hơn nữa thì tôi sợ mình sẽ mất anh. Dĩ nhiên tôi cũng sợ khi thực sự được ở bên anh nữa.

“Anh cần nói với em chuyện với Darcy chiều ngày hôm đó,” anh nói.

Tôi biết anh đang nhắc đến chuyện tắm táp và tôi không thể chịu đựng nổi khi nghe điều đó. Đùa giỡn trên bãi biển là một chuyện, còn cảnh tượng phòng the đến từng chi tiết, đa sắc màu thì lại là chuyện khác. Tôi không muốn một chi tiết nào theo cách nhìn của anh hết. “Đừng,” tôi nói. “Thực sự anh không cần phải giải thích đâu.”

“Chỉ là…anh muốn em biết chính cô ấy đã chủ động trước… Thật đấy… Anh tránh né đã lâu lắm rồi, không thể nào trốn được nữa.” Mặt anh giật giật vẻ lo lắng

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT