|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
một tiếng đồng hồ. Rõ ràng lý do duy nhất chưa có cuộc hẹn thứ chỉ là do hoàn cảnh chưa cho phép, hay ít nhất là anh ta biết thế. Anh ta bận, tôi cũng bận. Công việc điên đầu. Những việc hằng ngày vẫn phải làm. Vậy nên cánh cửa vẫn còn rộng mở và tôi lấy làm mừng về điều đó. Tôi cần tập trung nghĩ đến anh ta nhiều hơn. Tình cảm dành cho Marcus có thể sẽ xuất hiện một khi tôi quên Dex đi. Tôi mỉm cười và nói, “Tracy Chapman. CD này hay lắm. Anh muốn nghe không?”
Tôi đưa tai nghe cho anh ta khi Dex và Darcy tiến lại chỗ bọn tôi. Marcus lắng nghe trong vài giây. “Hay đấy.” Anh ta trả lại tôi cái tai nghe và lôi ra một lon Coke trong thùng lạnh. “Em làm một ngụm không?” anh ta hỏi đúng lúc Darcy và Dex đứng cạnh chúng tôi.
Tôi nói có, cầm lấy lon nước, uống xong rồi lấy đầu khăn của mình lau mép lon.
Anh ta nói với một cái nhìn ngốc nghếch tỏ vẻ hiểu biết. “Anh không ngại vi trùng của em đâu mà. Nếu em hiểu ý anh muốn nói gì.”
Tôi bật cười và lắc đầu như thể muốn nói: Marcus, anh điên thật.
Marcus nháy mắt. Tôi lại cười.
Vừa đúng lúc. Dex thấy hết những gì chúng tôi trao đổi. Tôi không nhìn anh. Tôi sẽ không nhìn đâu. “Có ai định xuống nước không?” anh hỏi.
Claire đáp lại một câu chung chung. “Chưa đâu. Tôi còn chưa thấy nóng lắm.”
Marcus bảo anh ta ghét bơi, nhất lại là dưới làn nước lạnh băng. “Làm ơn nói tôi hay việc đó vui vẻ chỗ nào.”
Darcy cười khúc khích. “Chẳng vui đâu. Như tra tấn thì có!”
Tôi không nói gì hết, ấn nút play trên máy nghe đĩa CD
“Cô thì sao, Rachel?” Dex hỏi, vẫn còn đứng gần tôi.
Tôi lờ đi, vờ như tiếng nhạc to quá, không nghe thấy anh nói gì
Anh ấy và Darcy trở về chỗ đặt khăn tắm bên cạnh Claire. Darcy phủi cát bám trên bàn chân và mắt cá, trong khi Dex ngồi khoanh chân, nhìn ra biển. Qua khóe mắt, tôi thấy một bên vai và phần lưng anh. Tôi cố gắng không nghĩ đến làn da mịn màng của anh, cảm giác anh kề sát bên tôi ra sao. Tôi sẽ không cảm nhận được điều đó nữa. Tôi tự nhủ với chính mỉnh rằng đâu phải ngày tận thế. Làm vậy tốt nhất.
Tối đó, trước khi đi ăn, tôi đang thay quần áo thì Darcy vào phòng tôi, hỏi tôi có mang cái kẹp mi không. Tôi bảo không, rằng tôi không có. Chắc là Hillary mang, nhưng cô ấy lại đang tắm. Darcy ngồi xuống giường tôi và thở dài, nét mặt trở nên mơ màng.
“Mình vừa ân ái một trận tuyệt chưa từng thấy,” cô ấy nói.
Tôi cố lắm để giữ nét mặt bình thường. “Ồ, thế à?” Tôi biết mình đang khơi mào cho những lời chia sẻ rồi đây, nhưng tôi chẳng biết phải nói gì khác. Mặt tôi nóng bừng như thiêu đốt. Hy vọng Darcy không để ý.
“Ừ đúng là không thể chê vào đâu được. Cậu có nghe thấy tiếng bọn mình không?” Tính Darcy hay thích chia sẻ chi tiết đến thế. Cô ấy chẳng bao giờ giấu giếm chuyện chăn gối. Cô ấy sẽ kể với bạn lúc lên đến đỉnh thì bọn họ nói gì với nhau. Tôi lúc nào cũng lắng nghe, luôn luôn cười, thỉnh thoảng cũng thích thú với câu chuyện cô ấy kể. Nhưng những ngày đó đã qua từ lâu rồi.
“Không. Chắc lúc đó mình đang tắm,” tôi nói.
“Ừ, bọn mình cũng tắm.” Cô ấy lùa tay chải mái tóc ướt, rồi lắc đầu bên này qua bên kia. “Chà. Hàng tháng rồi chưa “quan hệ” như thế.”
Tôi nghĩ đến hai thân thể ướt át của bọn họ áp sát vào nhau mà không thể quyết định được mình ghét ai hơn.
“Chào Rach,” anh nói.
Tôi đang hưng phấn, chẳng còn ngượng nghịu gì nữa. Chất cồn đã xua tan đi nỗi đau trong tôi, chỉ còn lại nỗi uất ức và giận dữ. Kiểm soát những cảm xúc ấy dễ dàng hơn, bộc lộ thẳng thắn hơn. “Sao?”
“Có chuyện gì thế?” anh bình thản hỏi
“Chẳng có gì,” tôi đốp lại, quay người định rời đi.
“Khoan đã. Em đi đâu vậy?”
“Mang bia cho Hillary.”
“Anh muốn nói chuyện với em.”
“Nói chuyện gì?” tôi nói thật lạnh lùng.
“Sao vậy?”
“Chẳng sao cả,” tôi nói, thầm ước giá mình có thể nghĩ ra câu gì đó sắc lạnh, đầy ý thù hằn. Tôi không quen làm một người xấu tính, vì Dex trông có vẻ bị tổn thương. Chưa đau lòng bằng tôi ngày hôm nay lúc ngồi trên bãi biển hay là lúc Darcy kể lể chuyện phòng the. Như thế chưa đủ đâu. Tôi nhướn mày, nhìn anh với cái nhìn có chút xíu căm ghét như thể muốn nói: Sao? Tôi giúp được gì cho anh?
“Em…em đang giận anh đấy à?” anh hỏi.
Tôi bật cười – không, nó giống như một tiếng khịt mũi hơn.
“Đúng không?” anh hỏi lại.
“Không đâu Dex, em không giận anh,” tôi nói. “Em thật sự chẳng bận tâm đến anh. Hay những gì anh làm với Darcy.”
Giờ thì anh biết là tôi biết chuyện rồi. “Rachel..” anh bắt đầu nói, đỏ mặt lên. Rồi anh cố gắng nói với tôi đó là do cô ấy, cô ấy khơi mào ra trước.
“Cô ấy bảo đó là lần đầu ân ái tuyệt nhất trong đời,” tôi nói khi quay người bước đi, để lại anh đứng một mình bên quầy bar. “Làm tốt lắm. Chúc mừng nhé.”
Cho dù đang trong cơn bực tức, tôi biết mình không có quyền đối xử với Dex như thế. Tất cả việc anh ấy làm là quan hệ với cô vợ chưa cưới của mình mà thôi. Anh ấy đâu có hứa hẹn gì với tôi – thậm chí chúng tôi còn thỏa thuận không nói gì cho đến ngày mồng bốn tháng Bảy cơ mà. Chúng tôi không nói câu nào quan trọng gây hiểu lầm hết. Thực ra, chẳng có câu nào dễ gây hiểu lầm thì có, đừng nói quan trọng hay không. Tôi rơi vào tình cảnh này là do lỗi của chính tôi thôi, chẳng ai lừa lọc gì tôi hết. Nhưng tôi vẫn ghét anh.
Tôi đưa mắt nhìn khắp đám đông, tìm Hillary. Dex đi theo và tóm lấy ngay bên dưới khuỷu tay tôi. Tôi đánh rơi một chai bia. Cái chai vỡ tan.
“Hay thật. Xem anh vừa làm cái gì đấy,” tôi nói, nhìn xuống đống lộn xộn.
“Anh sẽ mua cho em chai khác.”
“Không cần bận tâm.”
“Rachel, xin em… Anh không thể kiềm chế. Đó là do Darcy, anh thề đấy.”
Hillary đột ngột xuất hiện bên cạnh hai chúng tôi. “Có chuyện gì vậy?”
Tôi không biết cô ấy có nghe thấy gì không.
“Không có gì,” Dex đáp nhanh. “Rachel chỉ giận vì tôi làm rơi chai bia của cô ấy thôi.”
“Cậu uống chai của mình cũng được,” Hillary nói.
“Không, cậu cầm đi,” tôi nói, đưa cho cô ấy chai còn lại. Cô ấy miễn cưỡng cầm và hỏi Darcy đâu.
“Bọn mình cũng đang tìm cô ấy đây,” tôi nói.
Tôi liếc Dex. Anh đang cố che giấu trước mặt Hillary, nhưng làm không được tốt rồi. Đôi mắt anh mở to đầy lo lắng, miệng căng ra thành một nụ cười gượng gạo. Tôi dám cá trong lúc tắm trên mặt anh không có cái vẻ như thế đâu.
Tất cả đã hết rồi, tôi nói thầm trong đầu, làm một cử chỉ thái quá của một người phụ nữ bị đối xử tệ bạc. Sau đó tôi quay đi tìm Marcus. Marcus dễ thương, người đã mời tôi uống lon Coke lúc ở bãi biển, người chưa hề đính hôn với ai hế
“Aaaaa. Chuyện ghen ăn tức ở thường ngày ấy mà,” Ethan nói khi kể cho cậu ấy nghe tin tức mới vào sang thứ Hai.
“Không phải chuyện ghen ăn tức ở thường ngày!” tôi chống chế, nhớ là mình đã xem phim Fantal Atraction cùng với Darcy và Ethan. Darcy rất ghét giả thuyết bộ phim đưa ra. Cô ấy cứ nhắc đi nhắc lại điều đó phi thực tế ra sao – chẳng có người đàn ông nào lại lừa dối vợ mình để đi với một người đàn bà khác kém hấp dẫn hơn nhiều. Chắc tôi đang chứng minh giả thuyết của cô ấy là sai lầm.
“Ô, không ư?” Ethan vờ nghiêm chỉnh . “Ừm có lẽ cũng là một dạng. Tuy không rõ rệt bằng. Cậu chỉ cần gây chút sức ép thôi mà…và nói cho anh ta biết rằng tiếp tục mối quan hệ với vợ chưa cưới của là không thể chấp nhận được.”
“Ừm, dù sao thì… tất cả đã hết rồi,” tôi nói nhận ra rằng những từ ngữ ấy xếp tôi vào nhóm những người phụ nữ khờ dại, nói rằng tất cả đã hết trong khi vẫn thầm cầu mong không phải như vậy, vẫn tìm kiếm một tia hy vọng, cứ nhất mực nói rằng họ chỉ muốn kết thúc, nhưng những gì họ thực sự muốn là một cuộc nói chuyện lần cuối cùng vờ như để chấm dứt, trong khi cố gắng tiếp cách để đạt được nhiều hơn. Và một sự thật thê thảm là, tôi thực sự muốn có được nhiều hơn nữa. Tôi ước gì mình có thể rút lại cuộc tranh cãi ở bar Talkhouse. Lẽ ra tôi không nên nói gì với Dex hết. Tôi cảm thấy nhói đau vì lo lắng, sợ anh ấy sẽ chấm dứt hẳn việc gặp tôi. Anh ấy có lẽ sẽ quyết định rằng điều đó không đáng, tình hình này quá phức tạp rồi.
“Tất cả đã hết rồi ấy hả?” Ethan hỏi, giọng ngờ vực.
“Đúng thế.”
“Bravo,” Ethan nói bằng giọng Anh chuẩn nhất. “Lập trường như vậy là được.”
“Ừ, thế đấy,” tôi nói, cứ như thể đối với tôi, cứ như thể đối với tôi, rời xa Dex là một việc dễ dàng lắm vậy.
“Ừ. Mà này cậu sẽ đến London vào tuần có ngày lễ Mồng bốn tháng bảy chứ?” cậu ấy hỏi.
Lúc trước, trong bức e-mail gần đây tôi có nhắc đến chuyện đó, nói là có thể, trước khi Dex vàra ngày hẹn. Giờ tôi lại không muốn đi nữa. Chỉ là đề phòng nhỡ mọi thứ còn chưa hết thật. “Ừm, có lẽ là khó đấy. Mình đã hẹn đi Hamptons rồi mà.”
“Dex sẽ không đến đó chứ?”
“Có đến, nhưng mình không muốn phí phạm số tiền bỏ ra thuê nhà ở chung.”
“Phải rồi.”
“Cậu đừng nói thế chứ.”
“Thôi được.” cậu ấy nói, đổi giọng. “Nhưng cậu có bao giờ định đến thăm mình không? Sau kì thi vào ngành luật, cậu cũng bơ mình luôn. Vì cái tên Nate đó.”
“Mình sẽ đến mà. Mình hứa đấy. Có thể vào tháng Chín.”
“Thôi được rồi…Nhưng nếu vào ngày mồng bốn thì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




