|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
chỗ cô ấy đang chen vào ngôi trường của tôi. Nhưng tôi cũng không lo lắng cho lắm về chuyện cô ấy chiếm chỗ của mình. Điểm số của tôi cao hơn, điểm SAT có thể cũng cao hơn, với lại, năm nào trường tôi cũng có trên một học sinh được nhận vào Notre Dame mà.
Mùa xuân năm đó, những lá thư từ chối và nhận học chậm chạp đổ về. Ngày nào tôi cũng kiểm tra hòm thư mà khổ sở vô cùng. Mike O’Sullivan, cậu bạn có ba thế hệ trong gia đình học trường đó, lớp trưởng lớp chúng tôi, là người đầu tiên được nhận vào trường Notre Dame. Tôi nghĩ chắc người tiếp theo sẽ là mình, nhưng Darcy nhận được thư trước cả tôi. Lúc cô ấy nhận phong bì thì tôi có ở đó, dù cô ấy không chịu mở phong bì khi có mặt tôi. Tôi về nhà, thầm hy vọng một cách tội lỗi rằng cô ấy nhận được tin xấu.
Một tiếng sau, cô ấy gọi lại, vui mừng hết sức. “Mình không thể tin nổi! Mình được nhận rồi! Cậu có tin được không?”
Nói ngắn gọn là, không. Tôi không thể tin. Tôi cố nặn ra một câu chúc mừng, nhưng trong tôi như vỡ tan. Tin đó của cô ấy có nghĩa là một trong hai điều sau đây sẽ xảy ra: hoặc cô ấy cướp mất chỗ của tôi, hoặc cả hai sẽ cùng đi học ở Notre Dame và cô ấy sẽ lại nổi trội hơn tôi thêm bốn năm nữa. Dù biết khi đi học xa thì sẽ nhớ Darcy, nhưng tôi cảm thấy chắc chắn phải chứng tỏ con người thật của mình mà không cần đến cô ấy. Một khi cô ấy được nhận rồi thì sẽ chẳng có giải pháp hoàn hảo nào hết.
Thế nhưng, tôi vẫn mong muốn được nhận học hơn bất kỳ thứ gì cần muốn. Và tôi cũng có niềm kiêu hãnh của mình chứ. Tôi chờ đợi, cầu nguyện, thậm chí còn nghĩ đến chuyện gọi điện đến ban tuyển sinh để xin. Sau một tuần chờ đợi đến phát ốm, thư của tôi cũng đến. Trông nó giống hệt như của Darcy. Tôi chạy vào trong nhà, tai tôi vang lên tiếng tim đập thình thịch khi tôi rọc chiếc phong bì, mở tờ giấy đang nắm giữ số phận của mình ra. Gần đạt… kết quả của em rất xuất sắc… nhưng không được.
Tôi suy sụp hoàn toàn, ngày hôm sau đi học tôi hầu như không thể nói được gì với bạn bè ở trường, nhất là Darcy. Đến giờ ăn trưa, trong khi tôi cố ghìm những giọt nước mắt, cô ấy thông báo với tôi là sẽ đi học ở trường đại học Indiana. Rằng cô ấy không muốn dính dáng gì đến cái trường đã từ chối tôi. Lòng tốt của cô ấy càng khiến tôi khổ hơn. Lần đầu tiên Annalise lên tiếng. “Cậu đã cướp mất chỗ của Rachel, rồi thậm chí còn không muốn đi học ở đó ư?”
“Ừm, đó từng là nguyện vọng đầu tiên của mình. Mình đã đổi ý. Mà làm sao mình biết được chuyện sẽ ra nông nỗi thế này chứ?” cô ấy nói. “Mình cứ nghĩ cậu ấy sẽ được nhận; mình chỉ hơn cậu ấy có vài điểm SAT thôi mà.”
Ethan chịu đựng hết nổi. “Cậu làm quái gì được 1305 điểm chứ, Darcy. SAT chấm theo điểm lẻ mười.”
“Ai bảo mình được 1305?”
“Cậu chứ ai,” cả Ethan và tôi đồng thanh nói.
“Không phải. Mình nói 1310 cơ mà.”
“Ôi trời!” tôi nói, nhìn Annalise tìm kiếm sự ủng hộ, nhưng lòng cam đảm của cô ấy đã cạn sạch. Cô ấy tuyên bố đã quên mất Darcy đã nói gì rồi.
Từ đó cho đến hết giờ ăn trưa, chúng tôi cãi nhau về chuyện Darcy đã nói gì và tại sao cô ấy lại nộp đơn vào trường Notre Dame nếu không muốn học ở đó. Cuối cùng cả hai đều phát khóc, Darcy đi về sớm, nói với cô y tá ở trường là bị chuột rút. Chuyện cũng qua đi khi tôi vào học ở Duke, tự thuyết phục chính mình là hãy cứ hài lòng với kết quả đó. Trường Duke trông giống Notre Dame, cảm giác cũng tương tự – những tòa nhà xây bằng đá, khuôn viên cổ kính nguyên vẹn, có danh tiếng. Trường cũng tốt như Notre Dame, và có lẽ tốt hơn hết là mở mang kiến thức của mình và rời khỏi Indiana thôi.
Nhưng cho đến tận bây giờ, tôi vẫn thắc mắc tại sao Notre Dame lại chọn Darcy chứ không phải tôi. Có lẽ một thành viên nam trong ban tuyển sinh đã thích mê tấm ảnh của cô ấy. Có lẽ đó cũng chỉ là may mắn điển hình của Darcy.
Dù thế nào đi nữa, tôi vui vì Ethan đã gợi cho tôi nhớ lại kỷ niệm về Notre Dame. Nó thay thế cho màn xúc phạm Becky Zurich mà lúc nào tôi cũng nghĩ đến. Đúng vậy, Darcy người bạn tốt thật đấy – lúc nào cũng vậy – nhưng cô ấy cũng đã hủy hoại một số khoảnh khắc quan trọng trong cuộc đời tôi: mối tình đầu, ngôi trường ước mơ. Đó đâu phải chuyện nhỏ.
“Thôi được rồi,” tôi nói với Ethan. “Nhưng mình nghĩ cậu nói vậy hơi quá. Mình sẽ không dùng cụm từ ‘đối xử không ra gì’ đâu.”
“Thì thôi, nhưng cậu hiểu ý mình muốn nói chứ. Có một cuộc cạnh tranh ngầm ý mà.”
“Chắc là vậy. Cũng có thể,” tôi nói, thầm nghĩ cạnh tranh gì khi một người cứ thua triền miên chứ.
“Vậy cậu cứ thông báo cho mình biết tình hình nhé. Chuyện này hay đây.”
Tôi nói ừ.
“À, còn điều này nữa,” cậu ấy nói. “Khi nào cậu sẽ đến thăm mình?”
“Sớm thôi.”
“Lúc nào cậu cũng nói vậy.”
“Mình biết. Nhưng cậu thấy rồi đấy. Công việc thì điên đầu… nhưng mình sẽ đến thăm cậu sớm thôi. Chắc chắn trong năm nay.”
“Thế cũng được,” Ethan nói. “Mình thực sự rất nhớ cậu.”
“Mình cũng vậy.”
“Mà này,” cậu ấy nói. “Khi nào giải quyết xong hết chuyện này thì có thể cậu sẽ cần một kỳ nghỉ dài đấy.”
Sau khi chúng tôi cúp máy, tôi hài lòng khi nhận ra một điều, Ethan không hề bảo tôi dừng lại đi. Cậu ấy chỉ nói là hãy cẩn thận. Và tôi sẽ làm như thế. Tôi sẽ cẩn thận khi gặp Dex vào lần sau.
——————————–
1 Nguyên bản: “We have that covered.” Động từ cover có nghĩa là che đậy, danh từ chỉ chăn, ga, đệm nói chung, ở đây ám chỉ chuyện chăn gối
Tôi không thể ngừng nghĩ đến Dex. Tôi biết chúng tôi sẽ không đến được với nhau, anh sẽ cưới Darcy vào tháng Chín. Nhưng được sống những giây phút này thôi tôi cũng thấy mãn nguyện rồi, và tôi cho phép mình ngày được tận hưởng niềm vui khi chỉ nghĩ đến anh. Không có gì là mãi mãi cả, tôi tự nhủ như vậy. Nhất là những chuyện tốt lành. Cho dù thường thì bạn không phải đối diện với một điểm kết khó khăn như thế. Tôi nghĩ đến một vài ví dụ của những cái kết cụ thể đã được định đoạt từ trước. Ví dụ như hồi học đại học chẳng hạn. Tôi biết mình sẽ đi học xa trong bốn năm, sẽ có thêm nhiều bạn bè, nhiều kỉ niệm, nhiều tri thức hơn, và rằng đến một ngày đã định rồi tất cả sẽ đột ngột chấm dứt. Tôi biết vào cái ngày đó mình sẽ nhận được tấm bằng tốt nghiệp, đóng gói đồ đạc rồi quay về Indiana, và những trải nghiệm ở Duke sẽ kết thúc. Một chương vĩnh viễn khép lại. Nhưng hiểu rõ điều đó cũng chẳng ngăn được tôi tận hưởng cuộc sống, chẳng lấy đi được của tôi niềm vui.
Tôi cũng đang làm như thế đối với Dex. Tôi sẽ không nghĩ ngợi nhiều đến lúc kết thúc, đến những gì mình đang có sẽ không còn nữa.
Tối nay, lúc tôi đang ở nhà thì Dex từ chỗ làm gọi điện đến chỉ để chào tôi và nói rằng anh nhớ tôi. Một anh bạn trai vẫn thường gọi điện cho bạn gái anh ta theo kiểu như vậy. Chuyện đó không có gì bí mật hay phức tạp cả. Tôi vờ như chúng tôi đang thực sự yêu nhau. Một vài giây sau khi chúng tôi cúp may, điện thoại lại reo.
“Chào,” tôi nói, vẫn bằng giọng rất khẽ, thầm nghĩ đó chỉ có thể là Dex lại gọi đến tiếp.
“Giọng đó là thế nào vậy?” Darcy hỏi, kéo tôi trở lại với thực tế.
“Giọng nào?” tôi hỏi. “Chỉ là mình đang mệt thôi mà. Có chuyện gì thế?”
Cô ào ào kể chi tiết về lần khủng hoảng trong công việc vừa mới xảy ra, thường chỉ đến chuyện một tờ giấy kẹt trong máy photocopy là hết cỡ. Lần này cũng không phải ngoại lệ. Một lỗi chính tả trong tờ rơi quảng cáo khai trương một câu lạc bộ. Tôi cố gắng ghìm lại thôi thúc muốn nói với cô ấy rằng khách khứa sẽ chẳng để ý đến một lỗi chính tả đâu, thay vào đó, tôi hỏi cô cuối tuần này những ai sẽ cùng đi nghỉ ở Hamptons. Tôi thấy các giác quan của mình trở nên tinh tường hơn, chờ mong được nghe thấy tên của Dexter. Anh cũng đã bảo với tôi là sẽ đi và thuyết phục tôi đi cùng. Như thế sẽ không được thoải mái, nhưng cũng đáng, anh nói như vậy. Anh phải gặp tôi.
“Chưa biết chắc. Claire có thể sẽ đi chơi với mấy người bạn. Dex thì có.”
“Ồ, thế à? Anh ấy không phải làm việc hay sao? Tôi hỏi bằng một giọng hơi ngạc nhiên quá mức. Ngay lập tức tôi thấy lo lắng, nhưng Darcy không để ý đến giọng điệu thiếu tự nhiên của tôi.
“Không, anh ấy mới xong một vụ quan trọng gì đó,” cô đáp.
“Vụ gì?”
“Mình cũng không biết. Vụ gì đó thôi.”
Công việc của Dexter toàn khiến Darcy chán ớn. Tôi từng thấy cái kiểu cô ấy khiến Dex phải ngậm miệng, cắt ngang câu chuyện anh đang kể để quay lại với những mối quan tâm nhỏ nhặt của cô. Em có béo không? Em mặc cái này có đẹp không? Anh đến chỗ kia với em nhé? Làm cái này cho em. Đảm bảo với em đi. Em. Em. Em
Y như rằng, cô nói với tôi là đang định gửi một cuốn băng đến chương trình truyền hình Big Brother, rằng được lên đó chắc sẽ vui lắm. Chỉ vui với một người thích khoe khoang mà thôi. Tôi nghĩ đến vài điều còn đáng sợ hơn cả chuyện được lên truyền hình quốc gia, đứng đó cho cả thế giới phán xét, đánh giá, xâu xé.
“Cậu có nghĩ mình sẽ được chọn không?” cô hỏi.
“Có khả năng lắm.”
Cô ấy đủ xinh để được chọn, và cũng thuộc loại sắc sảo – đúng kiểu người ta tìm kiếm để đưa lên chương trình truyền hình
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




