|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
cầu hôn trước mặt quần chúng, anh nghiêm túc sao?
“Anh rất nhớ em, trở về vốn định chậm rãi theo đuổi em, nhưng mà vừa thấy em, liền không nhịn được khát vọng muốn đính ước với em.” Quách Ngọa Hổ rất nhanh khôi phục lại bình tĩnh, không muốn bỗng chốc tạo áp lực quá lớn cho cô.
Chẳng qua, anh cũng không dự tính trơ mắt nhìn đám nam sinh trong trường theo đuổi cô, anh không có cái phong độ đó. Dòng máu khôn khéo của thương nhân đã dẫn đường cho anh, nhìn chuẩn rồi, tiên hạ thủ vi cường!
Khi Thủy Dạng nghĩ tới xung quanh đang có rất nhiều người nhìn mình thì đã muộn, mặt đỏ hồng đẩy anh ra.
Quách Ngọa Hổ nở nụ cười, thưởng thức hai rặng mây đỏ đẹp mắt kia.
Mà người xem diễn đứng bên cũng chia làm hai loại, một loại là người xem có trách nhiệm, an tĩnh đứng nhìn, nhiều lắm phát ra tiếng “A, ôi” than nhẹ, tràn ngập hâm mộ; Loại còn lại là quấy nhiễu –
“Học trưởng Quách Ngọa Hổ, anh đã trở lại, vậy còn Hoàng Lượng đâu?” Âu Thải Lâm cùng em trai tới riêng cổ vũ (quầy hàng), nằm mơ cũng không nghĩ sẽ đụng một màn này, lấy hết dũng khí mới phát ra âm thanh.
Quách Ngọa Hổ yêu Vân Thủy Dạng?! Chuyện này sao có thể! Bọn họ là anh em họ cơ mà! Hơn nữa, vạn nhất đại tỉ dời mục tiêu, chạy tới tranh Quách Hoàng Lượng với cô thì làm sao bây giờ? Tuy rằng Quách Hoàng Lượng giờ còn chưa phải của cô, nhưng chỉ cần đại tỉ vừa ra tay, cô ngay cả một chút cơ hội đều không có.
“Cô hỏi Hoàng Lượng làm cái gì?” Vẻ mặt Quách Ngọa Hổ lạnh đi. Vừa thấy họ Âu liền phiền, đặc biệt là thiếu niên bên cạnh kia, ánh mắt lửa nóng kia sao cứ nhìn Thủy Dạng chằm chằm không tha vậy?
Âu Thải Lâm trời sinh sợ hãi kẻ cường giả, chân tay luống cuống, không dám nhìn thẳng vào anh. “Tôi……
Chỉ là nghĩ ba anh em các anh sẽ cùng nhau về.”
“Chúng tôi cũng không phải anh em sinh ba.” Quách Ngọa Hổ dùng giọng nói lạnh như gió đông: “Đôi song sinh còn đang ở Tokyo, mời cô tự liên lạc với bọn họ.”
“Tôi không có…… tài khoản e-mail của Hoàng Lượng……”
“Nếu nó không cho cô, tôi cũng không thể tự quyết định.”
Âu Thải Lâm lã chã chực khóc, lại kiệt lực nhịn xuống, một bộ khổ sở vì tình. “Không sao, tôi sẽ chờ anh ấy về, dù có vài năm cũng sẽ chờ.”
Quách Ngọa Hổ cau mày, “Tùy cô!”
Âu Thải Lâm không dám vuốt râu hùm, ăn nói khép nép: “Con gái Âu gia từ nhỏ đã được giáo dục phải trung trinh với tình yêu, không thể đứng núi này trông núi nọ, lẳng lơ, cho nên tôi sẽ không thay đổi trái tim mình.”
“Cô nói với tôi làm gì?” Quách Ngọa Hổ rất phản cảm.
Hết lưỡng tình tương duyệt lại nói chuyện trung trinh sao!
“Tâm tư của chị gái đối với Quách học trưởng cũng như vậy……”
Quách Ngọa Hổ hừ mũi một tiếng.
“Chị gái vì để bản thân càng thêm hoàn mĩ, đặc biệt tới Nhật Bản du học vào trường học dành cho cô dâu, phải làm được thập toàn thập mĩ, đến lúc đó ngay cả hoàng tử ngoại quốc cũng sẽ thích chị ấy!” Cố gắng đẩy mạnh tiêu thụ chị gái mình.
“Vậy cũng không tệ, gả xa một chút mới tốt.” Nhắm mắt làm ngơ!
“Sẽ không, chị ấy sẽ không vì ái mộ hư vinh, tam tâm hai ý, mặc kệ hoàng tử ngoại quốc có bao nhiêu giàu có, có bao nhiêu tôn quý, trái tim chị ấy đối với học trưởng sẽ không thay đổi……”
“Cho dù tôi không xu dính túi?”
“A?”
“Cho dù tôi không có hứng thú kế thừa 『 Tập đoàn Bách Hoàng 』?”
“Cái gì?” Âu Thải Lâm giật mình trợn mắt nhìn anh, cắn môi.
Miệng Quách Ngọa Hổ cong lên mỉa mai, lười để ý đôi chị em kia, nắm lấy bả vai Thủy Dạng, lộ ra nụ cười chân thành, “Cùng anh đi dạo đi, có rất nhiều hoài niệm.”
“Vâng.”Thủy Dạng nhẹ nhàng thở ra. Cô chỉ sợ có người đối chọi thậm chí cãi nhau ở trước mặt cô.
“Vân Thủy Dạng, thiết đãi bạn trai cậu ăn xong mì xào mới được đi.” Lớp phó xem xong trò hay, cũng không quên buôn bán.
“Mỗi loại một bát đi.” Quách Ngọa Hổ nhìn biểu cảm đầy xin lỗi của Thủy Dạng, cũng có giác ngộ.
Mì xào, bún xào, canh thịt lợn viên, chỉ nhìn thôi cũng thấy không quá ngon, mì xào có chút cháy, bún xào lại quá khô, canh thịt viên nhạt như nước, thiên binh nào tự tin mù quáng vào tay nghề của mình thế này, dám mang ra lừa tiền?
Ngay cả Âu Thải Lâm cùng Âu Lập Dương cũng chạy không thoát, lớp phó khi biết bọn họ là bạn của Thủy Dạng, chủ động mang nhiều thêm hai phần, muốn bọn họ giao tiền ăn. Há há há, đem đồ còn thừa lại bán sạch sẽ!
Thủy Dạng xấu hổ để Quách Ngọa Hổ ăn sạch ba bát, giúp đỡ ăn bún xào, trộn thêm chút canh vào, dễ vào miệng hơn.
Quách Ngọa Hổ giải quyết xong mì xào, lại lấy bún xào trong tay cô tới ăn, “Chờ một chút đưa em đi ăn chỗ khác.” Sức ăn của anh lớn, như thế này vẫn có thể ăn tiếp được. Thủy Dạng sức ăn nhỏ, ăn bún xào khó nuốt kia, có đưa ra mãn hán toàn tịch cũng chỉ có thể giương mắt nhìn.
“Anh Ngọa Hổ, không ăn hết cũng không sao mà!” Thủy Dạng rất xin lỗi nha! Anh vừa về nước hẳn là phải đưa anh đi yến tiệc tẩy trần, ai biết lại phải ăn cái này.
“Một năm một lần thôi mà.” Quách Ngọa Hổ hất lên khuôn mặt tươi cười, “Du hội hằng năm anh đều rất nhẫn nãi có dũng khí ăn đồ ăn các bạn học bán ra, thỉnh thoảng ngoài ý muốn cũng sẽ ăn được vài món ngon.”
“Năm ngoái em ăn được bánh trôi đậu đỏ ngon lắm đấy.” Thủy Dạng cười còn ngọt hơn canh đậu đỏ.
Âu Lập Dương rất muốn ném đũa không ăn, lại không muốn trước Thủy Dạng thất bại bởi Quách Ngọa Hổ, bị cô giễu cợt là cậu ấm được nuông chiều từ
từ bé.
So sánh với khí khái nam tử của Quách Ngọa Hổ, cậu đã thua ngay ở điểm xuất phát, không thể lại lộ ra tính trẻ con.
Âu Thải Lâm nũng nịu nói: “Tôi không dám nói tài nấu ăn của mình hơn chị gái, nhưng tuyệt đối có thể xào sập tiệm, hương, vị mì xào đủ cả.” Trước khiêm tốn rồi lại tự khen ngợi, có vẻ không làm người ta phản cảm?
Âu Lập Dương lại muốn trợn trắng mắt, “Câm miệng của chị lại!”
“Chị không có khoe cái gì……”
“Chị nấu ăn ngon thì thế nào? Ai ăn rồi? Ngu xuẩn!”
“Lập Dương, sao em có thể nói vậy? Chị rất buồn……”
Không đợi chị em bọn họ gây gổ, Quách Ngọa Hổ nắm tay Thủy Dạng rời đi.
Âu Lập Dương không cam lòng còn có thể làm gì? Có loại chị gái “si tình ngu xuẩn” ở một bên quấy rối, làm tiêu chuẩn của cậu, trình độ đều xuống cấp, có cô gái nào sẽ muốn hẹn hò với cậu?
Cậu muốn cùng Thủy Dạng yêu đương ~~
Chương 5
“Anh Ngọa Hổ, anh không mệt sao? Buổi sáng anh mới xuống máy bay, còn chưa thích ứng thời gian chênh lệch, đã chạy tới tìm em, hiện giờ còn nói muốn đi Đạm Thủy xem mặt trời lặn, anh thật sự không muốn về nhà nghỉ ngơi hai ngày trước sao?”
Ngồi ở trong xe, Thủy Dạng thỉnh thoảng lo lắng nhìn anh, trong lòng rất cảm động!
“Không có việc gì, trên máy bay anh ngủ một giấc rồi, hiện tại tinh thần rất tốt.” Quách Ngọa Hổ duỗi cánh tay dài kéo cô vào lòng, tâm tình mềm nhũn. “Hơn nữa anh cũng đâu có lái xe, ông nội cho anh mượn tài xế của ông một ngày mà.”
“Ông chú thương anh nhất đấy.”
“Anh cũng thương em nhất!”
Bên tai Thủy Dạng đỏ lên, trong lòng nhẹ loạn, vừa thấy ngọt ngào lại hoang mang. “Anh đang bận chuẩn bị thi lấy học vị, sao còn có thời gian mua này nọ, lại còn chuyển phát về cho em?” Không cho anh mua thì lại tức giận.
“Có lòng muốn làm, thì nhất định làm được thôi.” Đây là châm ngôn của Quách Ngọa Hổ.
“Em thật hâm mộ sự tự tin của anh, giống như mọi thứ anh đều nắm trong lòng bàn tay.”
“Không, làm gì có chuyện đó.” Anh có thâm ý khác cúi xuống nhìn cô, chua xót giật giật khóe miệng. “Từ nhỏ anh đã biết, có một số việc sức người không thể nắm giữ. Ví dụ như, cha mẹ anh yêu nhau, sau đó mới yêu anh; Ông trời vào năm anh mười tuổi cướp đi sinh mệnh của cha mẹ, làm anh thành trẻ mồ côi; Anh luôn nghĩ bỏ đi, mặc kệ vấn đề tài vụ của『 Tập đoàn Bách Hoàng 』, nhưng lại không mặc kệ được thỉnh cầu của ông nôi; Anh rất muốn kết hôn với em, nhưng em rất có khả năng cự tuyệt anh, bởi vì lòng của con gái tựa như mò kim đáy biển vậy.”
Lòng cô nhẹ rung động, bởi vì anh nói câu cuối cùng thật mềm nhẹ.
“Anh Ngọa Hổ, nào có ai vừa về nước đã cầu hôn chứ?” Cô thẹn thùng.
“Rất tệ phải không? Tiến độ của anh luôn quá nhanh, nhưng thật ra trong lòng đã ấp ủ rất lâu rồi.” Ánh mắt mang ý cười của anh nhìn cô, dùng thanh âm trầm mạnh nhẹ hỏi cô: “Vân Thủy Dạng tiểu thư, em có đồng ý dưới điều kiện tiên quyết là kết hôn đồng ý hẹn hò với anh không?”
Đến giọng nói cũng mê người như vậy…… Aizz, sao cô có thể từ chối cho được?
“Anh sẽ cho em cơ hội cự tuyệt sao?” Cô khá là hoài nghi.
“Sẽ không, anh sẽ càng dụng tâm thuyết phục em –” Lời nói của anh bỗng biến mất trên môi cô, khi cô kinh hô ra tiếng, anh chế trụ cần cổ cô, làm nụ hôn này sâu thêm.
Nụ hôn của anh từ dịu dàng trở nên bộc trực cuồng dã, mang theo một sự quả quyết muốn mút cô khảm vào trong tim, tựa như có hôn cả thế kỉ cũng không đủ, tim cô dường như muốn nhảy ra rồi.
“Ưm……” Cô bị hôn tới choáng váng mặt mày, yếu ớt phát ra âm thanh.
Quách Ngọa Hổ rốt cục kết thúc nụ hôn này, “Cần anh cố gắng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




