|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
thanh thúy nói: “Thủy Dạng, em không nên lẫn lộn đầu đuôi, buồn lo vô cớ thì được ích gì? Tình yêu ngọt ngào ở chỗ quá trình chứ không phải kết cục, chờ Quách Ngọa Hổ trở về, trước làm một trận yêu đương say chết người đi đã, về phần kết cục như thế nào? Yên tâm! Còn có bả vai chị đây cho em mượn khóc!”
“Đáng ghét!” Cô lại càng bất an.
“Vui quá mà khóc cũng là một loại khóc chứ!” Lương Mĩ Đế cười như không nhìn cô “Nhìn em xem, lo được lo mất, vừa muốn yêu mà lại sợ bị tổn thương, rõ ràng đã rơi vào lưới tình mà không biết.”
“Vậy sao?” Cô nghẹn họng nhìn trân trối.
“Phải, phải, phải.” Cô em họ này lương thiện có thừa, cũng không tính quá thông minh, Lương Mĩ Đế rất sợ nếu không giảng giải cho cô một chút, cô sẽ bị cảm xúc tự ti bao phủ. May mắn, cô có một cô chị họ tốt bụng nha! “Thủy Dạng, giả sử em thật lòng yêu Quách Ngọa Hổ, liền muốn tin tưởng người đàn ông em yêu sẽ bảo vệ em, người nhà anh ta có anh ta đối phó rồi, em cần quái gì phải để tâm đến?”
“Như vậy được sao?”
“Được. Trừ phi em nghi ngờ năng lực của anh ta?”
Thủy Dạng vội vã lắc đầu, giống như Quách Ngọa Hổ đang ngồi trước mặt cô. Cô nào dám nghi ngờ năng lực của anh chứ?
Lương Mĩ Đế mở ra hai tay. “Vậy còn có vấn đề gì? Dù sao em vốn chính là có chút ngốc, em chỉ cần phụ trách bắt lấy trái tim Quách Ngọa Hổ là được rồi, vấn đề phức tạp hơn liền miễn quan tâm đi! Dù sao em có quan tâm cũng không được.”
Buồn đấy nhé! “Em ngốc chỗ nào chứ? Em cũng thi vào được Đại H đó!”
“Đó là bởi vì em là con mọt sách, đau khổ ba năm cắn sách vở.” Lương Mĩ Đế cười meo meo nói móc: “Nếu nói em ngốc mà thấy không xuôi tai, vậy nói em đần là được. Đần độn bị lừa đi ký tên, bỏ đi tài sản thừa kế, khổ hề hề đi làm thêm dành tiền, kết quả đâu? Thằng con trai bác cả của em mang bạn gái đến tiệm ăn cơm, không khéo đụng phải, em gọi người ta một tiếng 『 anh hai 』, người ta vội vàng ghét bỏ nói không có quan hệ thân thích với em, cơm cũng không ăn mang bạn gái rời đi.
Đứa ngốc, người ta có cảm ơn em bỏ lại hơn ba ngàn vạn đồng tài sản không? Không có, ngược lại vui vẻ mang đi tiêu xài.”
Thủy Dạng im lặng, trong lòng không hiểu sao thấy nhẹ nhõm.
“Tuyệt đại đa số mọi người kiếm không được hơn ba ngàn vạn đồng, em lại ngơ ngẩn bỏ qua, không hối hận sao?”
“Cho tới bây giờ không đạt đến được, tự nhiên cũng sẽ không cảm thấy đau khổ khi mất đi.” Cô sâu kín nói: “Không cam lòng? Hẳn là có một chút! Nhưng nói thật, em cũng không hối hận, bởi vì em không phải là không có gì cả, em có tiền giáo dục bà nội để lại, còn có tràn đầy yêu thương! Cứ nghĩ đến người bà nội trước khi qua đời nghĩ đến nhiều nhất là em, bà kiên cường như vậy lại là lần đầu tiên cúi đầu cầu xin người ta, khẩn cầu ông chú và anh Ngọa Hổ làm người giám hộ cho em…… Mĩ Đế, trong lòng em tràn ngập hạnh phúc.”
Lương Mĩ Đế không đáp lời, biểu cảm trên mặt nhu hòa hơn.
“Vì thế em hiểu được, chỉ cần có một người thật lòng chân thành yêu em, trong em sẽ tràn ngập hạnh phúc.” Thủy Dạng dừng một chút, chậm rãi thở ra một hơi. “Không có số tài sản đó, em cũng chưa từng đói qua một chút nào! Ngược lại, vì theo đuổi cảm giác an toàn của đồng tiền, em vui vẻ đi làm thêm, nhìn tiền gửi ngân hàng tăng lên từng chút một, liền vô cùng vui vẻ.
“Cũng đúng, lấy góc độ lâu dài để nhìn, còn hơn tên anh họ* tiêu tiền như nước kia.” (nguyên văn là đường ca => anh họ bên nhà ngoại)
Lương Mĩ Đế ngẫm lại như vậy cũng tốt, Thủy Dạng tính tình ôn hòa, tâm địa thiện lương, nhưng nói thật, không phải kiểu mỹ nữ làm người ta sáng mắt lên, nhưng kiểu con gái không có tính uy hiếp như con bé ngược lại khiến Quách Ngọa Hổ yêu thương, kích thích bản năng hộ hoa của anh ta.
Âu Thải Lâm kia lấy hình tượng nhút nhát e sợ, mong manh dễ vỡ để thủ thắng, Thủy Dạng cá tính đơn thuần ngược lại càng làm người ta yêu thương, ngay cả đôi song sinh kia cũng xem cô là em gái nhỏ nhà mình mà thương, chưa từng thiếu cô quà sinh nhật bao giờ.
“Thủy Dạng, chuyện của Âu Thải Lâm em có thể không để ý, nhưng còn Âu Lập Dương?”
“Là đàn em thôi!”
“Đứa ngốc này, em không nhìn ra nó thích em sao?”
“Em là đàn chị, chẳng lẽ cậu ta nên ghét em sao?” Không nghĩ được nhiều như vậy.
Lương Mĩ Đế sửng sốt. “Quên đi, em cứ tiếp tục ngốc như vậy cũng tốt, như thế chị đây mới có trò hay để xem.”
Đúng vậy, mọi chuyện vạch trần hết rồi thì còn gì vui nữa? Khó phân đầu đuôi thế này cũng không tệ.
Trung tuần giữa tháng mười một, du hội kỉ niệm ngày thành lập trường, là việc trọng đại mỗi năm một lần của Đại H.
Lớp học hay xã đoàn đều đăng kí xin bố trí chỗ bán hàng, để kiếm thêm kinh phí cho quỹ lớp hoặc hoạt động của xã đoàn, cũng như thi triển tài năng, bản lĩnh của mình. Đồng thời, cũng triển lãm thành quả của các khoa hệ, các xã đoàn.
Đương nhiên rồi, có bạn trai đẹp trai, có bạn gái xinh đẹp, không dẫn theo tới đây khoe một chút thì còn đợi khi nào nữa?
Cũng có người chọn ngày này đây tỏ tình với người mình thầm mến, cho dù bị từ chối, cũng có thể “Ha ha ha, nói đùa đó, mọi người giải trí một chút thôi!” Cảm giác sẽ không quá thất bại.
Nếu may mắn tỏ tình thành công, vậy a ~~ tay trong tay đi dạo các quầy hàng, thuận tiện thông cáo cho xung quanh biết luôn.
Năm nay buôn bán tốt nhất là quầy hàng món kho của đội Taekwondo, trong đó có một thành viên của đội trong nhà bán món kho chợ đêm nổi tiếng, trực tiếp mang hàng nhà tới bán, buôn bán cứ phải gọi là tranh giành!
Các quầy hàng khác bán lạp xườn, mực viên, mì xào bún xào thêm canh thịt lợn viên, bánh trôi đậu đỏ, gà chiên ngọt không cay, khoai tây nướng, tiên thảo nướng, bỏng ngô, đồ uống nóng lạnh…… Cái gì cần có đều có, nguyên liệu hoặc bán thành phẩm phần lớn lấy từ nhà các bạn học bán đồ ăn vặt, lợi hại thế nào thì phải tự tay động thủ.
Ngoài bán đồ ăn, còn có quầy hàng biểu diễn tài nghệ. Trường học còn mời ca sĩ mới xuất đạo đến quảng trường biểu diễn, để tăng thêm đề tài cùng cái xem cho cuộc du hội Đại H.
Lớp của Thủy Dạng bán chính là mì xào bún xào thêm canh thịt lợn viên, là lớp phó đề nghị, còn cam đoan với lớp trưởng tài nấu nướng của cô (lớp phó) không tồi, nhất định sẽ bán rất chạy.
Lương Mĩ Đế cùng vài thành viên đội bóng rổ đến cổ vũ, nhìn một đám nam sinh phải cho thêm một thìa tương ớt mới nuốt trôi, không nhịn được nói thầm với Thủy Dạng phụ trách chạy bàn, “Em tùy tiện ra tay còn ngon hơn thứ này gấp bội.”
Thủy Dạng duỗi tay che môi, “Thật thông cảm thôi!”
“Đúng là lừa tiền.” Lương Mĩ Đế nhìn lớp phó một bên chiếm cứ xoong nồi không tha, một bên lại bận rộn nói chuyện phiếm với lớp trưởng, không chịu nổi nói: “Cô ta muốn chứng minh mình 『 hiền tuệ 』với lớp trưởng, cũng không cần hạ độc khẩu vị người khác chứ!”
Thủy Dạng nhún vai hết cách.
“Cũng tốt! Ít nhất em không bị quá bận.”
Nhưng mà, buôn bán quá kém cũng rất mất mặt đấy nhé! Rất nhiều bạn học dưới sự yêu cầu của lớp trưởng, lớp phó điên cuồng kéo bạn thân hay bạn học tới cổ vũ.
Lớp phó giọng nũng nịu, “Vân Thủy Dạng, cậu không có người thân để mời sao?”
Thủy Dạng cười cười, “Chị họ tôi mang bạn học qua cổ vũ rồi đây.”
Lớp phó bất mãn nói: “Chị họ cậu cũng là học sinh trường, không tính! Cậu không mời được ai khác sao? May nhờ tôi không sợ khói dầu phụ trách vất vả làm mì xào, bún xào, các cậu tối thiểu cũng phải thu hút khách hàng chứ.”
Thủy Dạng nhẫn nại, dù sao cô cũng sắp giao ban rồi, cô cũng muốn xếp hàng đi ăn món kho, tùy ý lớp phó phát tiết oán khí “không kín người hết chỗ” (quầy hàng của lớp Thủy Dạng đang ế, kh mấy ai đến ăn), cô chính là không có người thân để mời đấy, thì sao chứ?
Đột nhiên, cô ngừng thở, môi khẽ nhếch lên, kinh ngạc lại mừng như điên nhìn người đi tới phía cô– Quách Ngọa Hổ.
Cô không nhìn nhầm chứ? Hay là nhớ quà thành ra hoa mắt? Cô trừng mắt nhìn, tim bắt đầu đập nhanh, chẳng qua không tới một giây, một cái ôm mạnh mẽ đã nói cho cô biết, anh thật sự đã trở lại, ngay tại bên người cô.
Quách Ngọa Hổ sống chết ôm chặt lấy cô, đột nhiên cúi đầu hôn lấy môi hồng của cô, vững vàng che kín, cắn nuốt hoàn toàn hơi thở của cô, như thế mới có thể giải tỏa đôi chút nỗi tương tư trong lòng.
“Thủy Dạng, Thủy Dạng của anh……”
Cảm xúc chân thật rốt cục nảy lên, hốc mắt Thủy Dạng ẩm ướt, chôn mặt trong lồng ngực dày rộng của anh, hấp thu sự ấm áp của anh, nghe tiếng tim anh cùng đập kịch liệt, vui sướng tràn đầy trong lòng.
“Anh Ngọa Hổ, em rất nhớ anh rất nhớ anh rất nhớ anh……”
“Anh cũng nhớ em, nghĩ đến mà tim phát đau.” Quách Ngọa Hổ ôm chặt cô, dịu dàng nhỏ nhẹ nói bên tai cô, “Chúng ta không tách ra nữa, được không?”
Thủy Dạng ngẩng đầu lên, cười tươi với nhu tình của anh. “Được.”
“Chờ em tròn hai mươi tuổi, chúng ta liền kết hôn.” Bên môi Quách Ngọa Hổ lộ ra nụ cười chân tình, ánh mắt nghiêm chỉnh lại kiên quyết. Tách ra một năm, anh càng thêm xác định tâm ý của mình.
“Thật sao?” Cô khó có thể tin.
Vừa về nước liền đã
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




