watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:28 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3290 Lượt

tuyến.

“Thủy Dạng là cháu gái duy nhất của vị bác chồng này, cũng chính là em gái của nhà chúng tôi!”

Xuy! Không phải là anh em họ sao? Hại mọi người bị loạn hiểu nhầm một trận.

Thực sự…… Thực sự rất đáng đánh đòn nha!
Chương 2

“Dì ~~”

Vừa đi vào một cửa hàng ăn uống kết hợp, vừa nhìn thấy obasan mỹ nữ châu tròn ngọc sáng nào đó, Thủy Dạng lập tức vùng khỏi tay sắt khống chế, giống như bạch tuộc tám tay bám chặt lấy obasa mỹ nữ không thả.

“Dì, dì phải làm chủ cho con! Chị Mĩ Đế bán đứng con, hoàn toàn không thèm để ý gì tình chị em cả, đẩy con vào ma chưởng của tên nào đó, cố ý thấy chết mà không cứu.”

Mẹ Lương Mĩ Đế – Hạ Hương Tuyết, cũng là người phụ trách gian hàng ăn uống này, nghe vậy híp mắt lại. “Chuyện này là thật?” Trong mắt tràn ngập chờ mong.

“Thật.”

“Thật tốt quá! Phạt nó rửa bát một tháng, không cho tiền công.”

“Dì, như vậy có quá độc ác hay không?”

“Không đâu.”

Hạ Hương Tuyết bỏ móng vuốt trên tay xuống, vỗ vỗ đầu cô. “Đội bóng rổ tối nay bao phòng, đi xem trước vị trí đi, muốn ăn cái gì thì gọi trước, tránh cho đến lúc người đông rồi thì không đến lượt con.”

Thủy Dạng nói thầm: “Cho con mượn cửa sau chuồn đi là được rồi.”

Quách Ngọa Hổ tiến lên một bước. “Dì Hạ, cháu muốn nói chuyện với Thủy Dạng, có thể mượn phòng làm việc của dì không?”

Hạ Hương Tuyết đương nhiên biết anh là ai, nở một nụ cười. “Ở phía sau, cứ tự nhiên.”

“Dì!” Thủy Dạng buồn bực nhìn Hạ Hương Tuyết. Vị trưởng bối này sao có thể giống Lương Mĩ Đế kia không niệm chút tình cảm gì thế? Gặp phải Quách Ngọa Hổ liền bán cô đi luôn.

Mà không hổ là mẹ con, kiếm cớ bận rộn việc khác, đều làm bộ như không hiểu vẻ mặt kháng nghị của cô.

“Đi thôi!”

Con sói hoang lớn lại đem bé khăn đỏ dắt vào bên trong phòng làm việc, xem em trốn đi đâu?

“Ô ô ô! Tôi thực sự đáng thương, một lần nữa bị người thân bán đứng.” Thủy Dạng giả khóc nói, tranh lấy chỗ ngồi thoải mái nhất trên ghế sô pha đơn, chỉ sợ anh lôi cô ngồi trên ghế cho hai người, cô sẽ càng căng thẳng.

“Bán đứng? Bán đứng cho ai?” Cho dù anh ngồi cũng cao hơn cô cả một đoạn, uy vũ mạnh mẽ.

“Anh chứ ai!” Cô chính là hèn nhát không dám nhìn mặt anh, thì làm sao?

“Anh là gì của em?”

“Anh họ cả Quách Ngọa Hổ. Nhưng mà, chúng ta đã nói rõ, ở trường học không làm thân mang thích……”

“Ai nói với em là nói rõ rồi? Anh không chủ động nói rõ quan hệ của chúng ta, bởi vì chuyện này vô nghĩa, nếu không phải em và anh có quan hệ mật thiết, anh sẽ lãng phí thời gian của mình để ý em sao? Cũng chỉ bởi vì em là……”

“Được rồi! Được rồi! Không cần phải nói nữa. Đại gian thương, anh không giải thích so với giải thích càng tệ hơn, người khác sẽ hiểu lầm em với anh có quan hệ mờ ám gì đó.” Cô thở phì phì trừng mắt nhìn anh.

“Đó là em tự chuốc lấy.”

“Quả nhiên anh cố ý.”

“Em không biết phụ nữ càng muốn thanh minh quan hệ, dục vọng của đàn ông sẽ càng tăng mạnh sao?” Anh nhướn mày.

“Anh Ngọa Hổ, xin anh hãy thương xót!”

“Em vẫn muốn trốn tránh.”

Thủy Dạng khẽ nhăn đôi mi thanh tú, một mặt hao tổn tâm trí. “Em không trốn tránh cái gì cả!”

Quách Ngọa Hổ khẽ hừ một tiếng. “Không cần nói với anh, vừa mới tròn mười tám tuổi em đã mắc phải chứng si ngốc của người già, theo như giao hẹn của chúng ta, chỉ cần em làm bản thân gầy đi một kg, thì nhất định phải chuyển về nhà ở.”

“Em không cần, hơn nữa em cũng không gầy đi!” Thật sự không chịu nổi! “Là đàn ông cũng đừng để ý cái chuyện một cân hai cân này chứ, cho dù em là heo, nhiều hơn một cân ít hơn một cân cũng không ảnh hưởng gì cả.”

“Không cần nói sang chuyện khác, đã giao hẹn rồi thì phải tuân thủ.” Đừng có phóng đại âm lượng như vậy, uy lực tràn đầy làm người ta muốn trốn mất dạng.

“Em chính là không muốn chuyền về Quách gia ở, em thích ở kí túc xá của trường, ngày nghỉ đến chỗ dì làm thêm, bao ăn bao ở, cuộc sống như vậy tự tại hơn.” Nếu là chuyện khác có lẽ Thủy Dạng sẽ cúi đầu trước Quách Ngọa Hổ, nhưng chỉ khi nói đến chuyện này ánh mắt cô lộ vẻ kiên quyết, tựa như người giữ cửa.

Anh nắm lấy tay cô. “Sao đột nhiên lại trở nên khách khí như vậy?”

Cô mở to đôi mắt, lắc đầu.

“Tại sao tự dưng muốn ra ngoài ở? Em mới bao nhiêu tuổi, ông nội vậy mà cũng nghe em? Cha mẹ em đã qua đời từ sớm, bà nội ở cùng em đến năm mười lăm tuổi, cũng qua đời vì bệnh ung thư, trước khi lâm chung đem em nhờ cậy ông nội. Vân gia có thể nói là không có người thân của em, dì em bên này cũng có gia đình riêng của mình, có sự nghiệp cần phải lo, chỉ sợ không thể chăm sóc em thỏa đáng, em vẫn nên chuyển về ở cùng mọi người, có thể chăm sóc lẫn nhau.” Đôi mắt khóa chặt người cô trở nên dịu dàng.

Chỉ sợ nhất chiêu này của anh!

Lông mi cụp xuống, Thủy Dạng bất đắc dĩ thở dài.

Ánh trời chiều xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh, dịu dàng rơi vào phòng.

Nhìn ánh nắng mông lung ngoài cửa sổ, trong lòng cô cũng một mảnh mờ mịt, ngơ ngác không phản ứng.

“Thủy Dạng!” Anh im lặng chờ cô đáp lại.

Sự yên tĩnh làm cô cảm thấy không biết nên làm gì mới đúng.

Cô chua chát nở một nụ cười nhạt, “Anh Ngọa Hổ, em đã không còn là trẻ con, đã có năng lực cơ bản chăm sóc cho bản thân, toàn Đài Loan có mấy vạn sinh viên ở trong trường học, tất cả mọi người không phải cũng thế sao?”

“Em không giống thế. Thời điểm bác chồng mở miệng 『 uỷ thác 』 với ông nội, anh cũng ở bên, một tay bà kéo tay ông nội, một tay kéo tay anh, bác chồng cố chấp như vậy là vì lo lắng cho tương lai của em mà than khóc, bà hiểu được bác cả, bác hai không có khả năng thu nhận em, mới ủy thác em cho chúng ta. Ngẫm lại, tâm tình bác chồng có bao nhiêu đau xót, ngay cả con mình cũng không dám phó thác, bà có bao nhiêu khổ sở? Tâm đau bao nhiêu? Cho nên, Thủy Dạng, hãy coi như vì an ủi bà nội em trên trời có linh thiêng, không làm linh hồn bà bất an, ít nhất em cũng phải để cho Quách gia…… ông nội và anh chăm sóc em cho đến khi tốt nghiệp đại học.” Giọng nói anh bình thản, tròng mắt đen ngừng trên cô cũng không hề tầm thường.

Anh nói như vậy, không phải tự mình tìm phiền toái sao?

“Anh Ngọa Hổ, ý thức trách nghiệm của anh cũng quá nặng rồi.” Thủy Dạng không rõ cái tư vị tràn ra trong ngực là gì. “Em đã đủ mười tám tuổi, không còn là trách nghiệm của bất kì ai cả.”

“Nói vớ vẩn, trước kia em đâu có làm mình làm mẩy như thế này.” Anh nhướng mày, “Nói cho anh, Thủy Dạng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Thực sự có thể nói sao?

Cô ngẩng mặt nhìn anh chờ cô giải thích, khuôn mặt anh đoan chính anh tuấn thoạt nhìn có chút nghiêm túc, lại mang theo sự dịu dàng không nói nên lời.

Tim đập, có chút rối loạn.

Từ trước đó anh vẫn luôn đối xử như vậy với cô sao? Đúng vậy, anh luôn luôn hung hăng, rất khó để nói chuyện, khi cần thiết, cũng dịu dàng nhất. Một năm trước, cô thừa dịp anh nghỉ hè ra nước ngoài bồi dưỡng, ở nhờ nhà dì, chờ anh trở về tìm cô.

Khi “Tranh luận”, giả vờ thật lâu mới hiểu ra là một hình thức thối lui.

“Nói đi! Lý do là gì?”

Cô cắn môi, chuyện để ý nhất trong lòng có thể thẳng thắn nói ra với anh sao? Chỉ sợ sau khi nghe xong, anh cũng giống như một số người ước gì không có quan hệ với cô.

Quách Ngọa Hổ một khi hạ quyết tâm muốn biết chuyện gì, tính kiên nhẫn liền trần đầy, nhẫn công hạng nhất.

Cô thua anh rồi.

“Anh Ngọa Hổ, chắc anh biết em là con gái nuôi của Vân gia chứ?!” Cô chán nản gục đầu.

“Anh biết.” Anh trầm giọng nói.

Hai nhà Quách, Vân giao tình sâu đậm, không giấu được loại bí mật này.

Bác chồng của Quách Ngọa Hổ, cũng chính là bà nội Vân gia sinh ra ba người con, bác cả, bác hai sau khi kết hôn sinh ra được hai đứa cháu đích tôn, chú ba sau khi cưới nhiều năm vẫn không có con, nhân duyên vừa khéo nhận nuôi Vân Thủy Dạng.

Hạ gia có ba chị em, chị cả là mẹ nuôi của Vân Thủy Dạng, chị hai là Hạ Hương Tuyết, mà em ba Hạ Hương Trừng mới là mẹ đẻ của Thủy Dạng. Tuổi trẻ Hạ Hương Trừng yêu phải người đàn ông không nên yêu, chưa kết hôn đã mang thai, sinh ra Thủy Dạng liền đưa cho chị cả nhận làm con thừa tự, từ đó không rõ tung tích, cũng không hề liên lạc với thân thích, cứ như bốc hơi khỏi thế gian vậy.

Bà nội Vân thật vất vả mới có cháu gái, cho dù là nhận nuôi, cũng thương hơn so với cháu đích tôn.

Có bà nội yêu thương, từ nhỏ Thủy Dạng đã theo bà nội thường ra vào Quách gia, cùng ông nội Quách (cô gọi là ông chú), ba anh em Quách gia đều rất quen thuộc, rất gần gũi.

“Năm sáu tuổi, mẹ sinh bệnh mà chết, năm tám tuổi, cha bởi vì tai nạn xe cộ mà bỏ mình. Trong tang lễ của cha, em nghe được bác cả, bác hai 『 thảo luận 』 chuyện của em, nói cha mẹ vì nuôi em mới mang đến điều xấu, từng người từng người chết đi, tiếp theo không biết sẽ là ai? Oán trách cha mẹ không nên nhận nuôi đứa trẻ bị cha mẹ vứt bỏ mang chuyện chẳng lành đến là em…… Về sau bà nội đi ra mắng bọn họ, bọn họ mới không dám nói tiếp.

“Đó là lần đầu tiên em nghe được lai lịch thân thế của mình, em vừa hoang mang hoảng sợ, vừa khó chịu lại bối rối…… Mối quan hệ ruột

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT