|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
lớn chi chít, màu lốm đốm, cơ hồ trải đến tận chân trời. Gió thổi rẽ một đường sóng, một cánh chim lặng lẽ vút qua, cũng cô đơn như biển hoa diễm lệ.
Ban công theo phong cách châu Âu điển hình, lan can quét sơn trắng, hình bán nguyệt, bốn phía đều đặt những chậu hoa, dương nhiên phần nhiều vẫn là Erika, chậu nào tàn liền được thay chậu mới, cho nên luôn tươi tốt, dẫn dụ ong, bướm lượn lờ.
Giang Tử Khâm đứng trên ban công này nhìn thấy mẹ Kha Ngạn Tịch vài lần. Lần nào cũng đi chiếc taxi màu xanh. Cửa xe vừa mở, là một phụ nữ mặc váy dài bước xuống, bà ta ăn vận hết sức cầu kỳ, mặc dù mấy năm sau có béo ra, nhưng vẫn vô cùng đỏm dáng.
Kha Ngạn Tịch là người lương thiện nhất cô từng gặp, nhưng anh không bao giờ đáp ứng mọi yêu cầu cảu bà mẹ. Mỗi lần bà đến lấy tiền đều bị cắt giảm ít nhiều, bà không chịu, anh lập tức nghiêm giọng đưa ra phán quyết cuối cùng: hoặc là cầm số tiền đó, hoặc là về không.
Về sau anh giải thích, anh làm vậy hoàn toàn là vì mẹ, bà mê cờ bạc, anh phải thít chặt hầu bao, để bà khỏi ném tiền qua cửa sổ. Nhưng Giang Tử Khâm hiểu, trong chuyện này anh cũng có phần ích kỉ, anh muốn được gặp mẹ nhiều hơn. Bà xấu xa thế nào, vẫn là mẹ anh. Mặc dù anh không nói ra, nhưng sao cô không hiểu?
Giang Tử Khâm vừa bước vào tuổi mười ba, do nông nổi nhất thời nói những lời làm tổn thương mẹ Ngạn Tịch, nên khổ sở, dằn vặt khủng hoảng tinh thần một thời gian. Nhưng chưa bao giờ nghĩ, bước ngoặt đờ mình lại đến nhanh như vậy.
Hôm đó vào đúng thứ bảy, là ngày nghỉ đầu tiên sau khi mẹ Kha Ngạn Tịch bỏ đi. Cô ngồi cạnh Kha Ngạn Tịch tập đàn theo bản nhạc trước mặt. Ánh nắng chiều uể oải chiếu lên mặt, cô bỗng dừng tay, mắt mở rất to.
“Sao thế?” Kha Ngạn Tịch đang gõ nhịp cũng dừng lại.
Nhưng Giang Tử Khâm đã đứng bật dậy. Vòng qua chiếc ghế chạy vụt ra ngoài, giọng nói bỗng lạc hẳn, “Ngạn Tịch, em… em vào nhà vệ sinh!”
Nửa tiếng sau, Kha Ngạn Tịch chờ mãi không thấy cô trở lại, cảm thấy hơi kì lạ. Sao cô bé ở trong nhà vệ sinh lâu như thế? Anh đứng dậy đi đến gõ cửa, thì nghe có tiếng khóc thút thít từ bên trong vọng ra. Linh cảm có gì bất thường, anh đập cửa thình thình, cánh cửa rung bần bật như sắp long ra. Bỗng nhiên, mở cửa.
Giang Tử Khâm mặt đầy nước mắt nhìn anh, anh chưa kịp mở miệng, thân hình bé nhỏ đã nhào vào anh, chúi đầu vào ngực anh khóc nức.
“Sao thế, Tiểu Man, nói anh nghe nào.” Kha Ngạn Tịch vỗ vỗ lưng cô, không hiểu chuyện gì.
“Ngạn Tịch, Ngạn Tịch, em biết em sai rồi!”
“Em sai ở đâu?”
“Em không nên mắng bà ấy, em không nên đuổi bà ấy!” Giang Tử Khâm ngẩng đầu, tỳ cằm vào lòng bàn tay Kha Ngạn Tịch, vừa nhìn anh vừa khóc sướt mướt, dường như rất đau khổ, “Anh nói đúng, chúng ta không nên làm tổn thương người khác. Em đuổi mẹ anh ssi, bây giờ ông trời đến trừng phạt em rồi!”
Nghe cô nói nghiêm trọng như vậy, anh đã lo thót tim, nhưng vẫn không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Đến khi Giang Tử Khâm càng khóc to, bíu cánh tay anh nói:
“Ngạn Tịch, em sắp chết rồi, bên dưới em chảy máu. Ngạn tịch, em sợ lắm, em sắp chết rồi, anh phải làm gì đi!”
Kha Ngạn Tịch bỗng sững người, mắt liếc xuống dưới, quả nhiên thấy những vệt hồng rải rác dưới chiếc váy ngủ màu trắng. Anh thở phào, bật cười khinh khích, nhưng khi cô nhắc lại một lần nữa, “Ngạn Tịch, bên dưới em chảy máu.” Thì mặt anh bỗng đỏ ửng.
Anh lau nước mắt cho cô, nhắc đi nhắc lại, rằng cô tuyệt đối không có chuyện gì. Thấy Giang Tử Khâm dần dần bình tĩnh lại, anh mới khoác áo, vội vàng đi ra ngoài. Anh xuống siêu thị dưới lầu lấy cả một dẫy băng vệ sinh, không cần biết to hay nhỏ, hồng xanh, lấy hết, chắc định về nhà mới từ từ nghiên cứu.
Lúc chờ thanh toán, nhìn thấy giá hàng bên cạnh có để những túi “Đường đỏ dành cho phụ nữ” anh liền lấy một túi, bỏ vào giỏ đồ của mình. Thanh toán xong, anh cầm túi đồ chạy về nhà.
Giang Tử Khâm đã không khóc nữa, nhưng vì bên dưới cứ ướt ướt dính dính, khiến cô đứng ngồi không yên.
Vừa rồi lúc chơi đàn, có chất gì nóng hổi từ giữa hai đùi chảy ra, cô hốt hoảng, tưởng mình tiểu tiện có vấn đề, lo lắng sao có thể xảy ra chuyện đáng xấu hổ như vậy, vội đứng dậy chạy vào phòng tắm.
Vào trong phòng tắm mới phát hiện vấn đề không phải như vậy, chất lỏng này chảy ra giữa hai đùi rõ ràng là máu đỏ thẫm, đỏ đến nhức mắt.
Tưởng mình sắp chết, nghĩ tới từ nay không bao giờ có thể gặp lại Kha Ngạn Tịch, mà anh cũng không có cô ở bên, lòng bỗng đau, đau xé gan xe ruột, như bị từng lưỡi dao rạch nát.
Ý nghĩ này, khiến mũi cô nhức buốt, vội giơ tay xoa nhẹ, cổ nghẹn ứ muốn khóc. Đúng lúc đó, cửa mở ra, Kha Ngạn Tịch xách một túi to hớt hải đi vào.
Khi Giang Tử Khâm vệ sinh sạch sẽ, nằm trên chiếc giường mềm mại, Kha Ngạn Tịch lại bưng đến cho cô một cốc nước đường đỏ nóng hổi.
“Tiểu Man, có phải bụng hơi đau không?”
Giang Tử Khâm để tay lên bụng, không phải đau chỉ cảm thấy có khí bên trong, không thoát ra được, nên bụng căng chướng.
Anh quàng tay ôm vai, kề cốc nước đường đỏ sát miệng cô, dịu dàng dỗ dành: “Tiểu Man ngoan, uống hết cốc nước này, bụng sẽ không còn đau nữa, còn có thể ngủ rất ngon.”
Giang tử khâm vâng lời, hai tay bê vừa thổi vừa uống, khi ngụm cuối cùng đã xuống bụng, cô ngước mi nhìn Kha Ngạn Tịch, ánh mắt long lanh, dẩu môi phụng phịu: “Ngạn Tịch, ngày mai em sẽ chết ư?”
Kha Ngạn Tịch vội vàng nối, không không, đầu đang nghĩ nên giải thích thế nào với cô bé? Anh không phải những người bảo thủ, từ nhỏ đã sinh sống nước ngoài, những vấn đề về sinh lý chẳng có gì phải kiêng kị tánh né, có điều Giang Tử Khâm vẫn quá trẻ con, anh chỉ có thể giải thích, “Đây là giai đoạn tất yếu trong quá trình trưởng thành của một cô gái, từ hôm nay, em không còn là trẻ con nữa, mà đã trở thành người lớn rồi. Em phải biết tự bảo vệ, chăm sóc bản thân, trong những ngày này không được ăn đồ lạnh, đồ cay, nên uống nhiều nước nóng…”
Giang tử khâm ngồi nghe, chỉ nhún vai, ngây ngô nhìn anh. Cô thật sự cảm thấy lạ lùng, “Ngạn Tịch, tại sao một giây trước em vẫn là trẻ con, giây sau em đã trở thành người lớn? Chẳng lẽ muốn trở thành người lớn thì phải chảy máu sao?”
Đúng là lời trẻ con.
Nghĩ lại câu đó, Kha Ngạn Tịch bật cười.
Phải giới hạn tuổi thanh xuân rốt cuộc là đâu?Lấy phấn trắng vẽ một đường thẳng, trước khi vượt qua ranh giới đó, là trẻ con, thiếu một giờ một phút một giây cũng không được coi là người lớn, sau khi vượt qua ranh giới đó liền trở thành người lớn, dẫu chỉ người lớn một giờ một phút một giây?
Tuy nhiên, cái giá của sự trưởng thành đơn giản hơn nhiều, không ai không phải đi một vòng trong mồ hôi và máu. Không ai có thể trốn tránh, anh cũng thế. Nhưng đáng mừng là, bên cạnh Giang Tử Khâm còn có anh, mà bên cạnh anh, cũng không còn chỉ có đêm đen cô lạnh và bầu trời sao xa lắc, mênh mông.
Chương 9
Hành trình trưởng thành của người phụ nữ không ai không gắn với máu, từ lúc oe oe lọt lòng, có máu gắn ở cuống rốn nối với cơ thể mẹ, khi cuống rốn rụng đi, con thuyền mỏng manh từ đó không còn dây neo, bắt đầu hành trình cuộc đời trên con đường vô định.
Sau khi Giang Tử Khâm trải qua bước ngoặt cuộc đời có máu đỏ kia, thời gian vùn vụt trôi qua như bóng câu qua cửa. Thấm thoắt cơ hồ đã nhiều năm trôi qua.
Trong những năm tháng đó, đã có nhiều chuyện lớn xảy ra, ông trời dường như đã định sẵn. Ban đầu để cho cô bé nhọc nhằn lớn đến tuổi mười hai, nếm đủ mùi khổ ải, chứng kiến hết thói đời ấm lạnh, rồi trong đêm đen tối tăm đó, lựa chọn được một người cứu cô khỏi khốn cảnh, hai người nương tựa dựa vào nhau, sống những ngày yên ả.
Kha Ngạn Tịch tiếp nhận sản nghiệp tổ tiên, sau khi mời mẹ và nhân tình của cha đi, anh quyết chí dồn tâm huyết vào kinh doanh, bê non không sợ hổ, lựa chọn lội ngược dòng để tiến. Lúc đầu cực kì gian nan, trong lĩnh vực mới, anh là người ngoại đạo, nhưng lại ở cương vị cao. Đa số nguyên lão trong công ty không phục, mỗi lần họp bàn, ra quyết sách, đều bất đồng quan điểm, mọi người bảo nhau, cho gã trai non choẹt một bài học.
Có thể do gen di truyền của dòng tộc, cũng có thể do tư chất bẩm sinh, Kha Ngạn Tịch trẻ tuổi nắm quyền lực cao nhất quả nhiên có thể tồn tại trong gian khó. Anh khiêm tốn, thận trọng, tỉ mỉ, có sức chịu đựng phi thường và năng lực phán đoán tuyệt vời. Cây tre thân rỗng, nhưng gió lay không đổ, mưa quất không gục, kiên trì học hỏi vươn lên trong con mắt khinh thường của người khác, cuối cùng anh nhanh chóng hoàn thành cuộc bứt phá ngoạn mục.
Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, sản nghiệp của họ Kha dã phát triển gấp đôi. Trong bối cảnh cạnh tranh khốc liệt, kinh tế ảm đạm, những gì anh làm được quả thực đáng nể. Các bậc nguyên lão ngày trước cố tình làm khó anh, cuối cùng phải công nhận tài năng của anh, họ thường khen anh “Phượng hoàng non hót hay hơn phượng hoàng già, đúng là hậu sinh khả úy”. Còn Kha Ngạn Tịch chỉ khiêm tốn, cười nhạt, “Do vận may thôi”. Vận may chỉ nhất thời, thực lực là mãi mãi, cái gọi là “vận may” mà anh nói, đủ cho anh dùng rất lâu.
Khi sử lý những vấn đề thương trường khốc liệt, điều duy nhất làm anh lo lắng là Giang Tử Khâm.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




