|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
tâm giống như một tri kỷ, những thói quen ăn ở ngủ nghỉ của anh cô đều rất rõ ràng, lại còn hiểu rõ giới hạn của công và tư.
Thiếu thư ký thì anh còn có thể tìm thêm, chứ nếu thiếu Lệ Mộng Hằng, anh biết đi đâu mà tìm một người như vậy? Đối với anh mà nói Lệ Mộng Hằng không chỉ là thư ký mà cô còn là một quản gia toàn năng, anh cần cô, thật sự rất cần!
Một người ưu tú như vậy, sao anh lại có thể để người khác cướp đi? Cho dù chỉ là đi “Chụp hình cưới giả”, Lệ Mộng Hằng chọn Tằng Đức Huân mà không phải anh làm cho lòng hiếu thắng của anh trỗi dậy, giống như lúc nhỏ chia tổ làm thí nghiệm, nếu như người bạn mà anh thích không chọn anh mà chọn cùng tổ với người khác, anh liền không vui, mà khi anh không vui thì anh rất tùy hứng, thậm chí là không chịu nói lý lẽ.
Anh đối với Lệ Mộng Hằng cũng là như vậy sao? Không sai! Nhất định là như vậy.
Trì Diệu Hi tự nghĩ như vậy nên tâm tình buồn bực vô cớ trước đó của anh cũng trở nên sáng sủa hơn.
Anh thuộc phái hành động, lúc phát hiện ra mình để ý, thì anh liền tranh thủ cơ hội. Còn nữa, Lệ Mộng Hằng không phải đang cần một đối tượng để chụp hình cưới sao, mà anh, anh cũng đang cần một người vợ để ngăn cản cái quy định bất thành văn ” Ba mươi tuổi” của nhà mình….
Anh lại liệt kê ra những điều kiện về vợ tương lai của mình: sống với nhau thoải mái tự tại, có thể dễ dàng tâm sự, mình nghĩ gì cô ấy cũng biết…. Dường như Lệ Mộng Hằng là hình mẫu mà mình dựa vào để lập nên những điều kiện kia, sao lúc đầu không nghĩ đến cô ấy nhỉ?
Bất quá cô chụp hình cưới cũng chỉ là đóng kịch, chờ sau khi bà cô qua đời, mấy tấm hình đó cũng được xem là đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, liền bị đem đi hủy bỏ hết xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng tình huống của anh lại không giống như vậy, đám lão già kia vẫn còn rất mạnh khỏe chờ tham gia tiệc cưới của anh, có lẽ còn phải đi đăng kí kết hôn luôn ấy chứ, chỉ một tấm hình cưới làm sao có thể lừa gạt bọn họ? Cho nên, nếu anh muốn kết hôn thì phải kết hôn thật!
So với những người mà hắn phải xem mắt, mặc dù cũng có chút không ổn, nhưng Lệ Mộng Hằng là đối tượng kết hôn tốt nhất. Chẳng qua là cho dù anh muốn cưới, nhưng Lệ Mộng Hằng lại không muốn, không sao cả, chỉ cần giải quyết từng vấn đề một, trước tiên là việc chụp hình cưới này.
“Chỗ nào không giống?” Hiểu rõ mục đích của mình, anh luôn là người không quá bận tâm về quá trình thực hiện, thủ đoạn có quang minh hay không, có lỗi lạc hay không không quan trọng, không cần biết dùng phương pháp gì chỉ cần đạt được mục tiêu thì đó chính là phương pháp tốt nhất.
“Uhm, có chút không tốt!” Lệ Mộng Hằng có chút bối rối chớp chớp mắt. “Tóm lại….. chính là không được!”
Trì Diệu Hi nhúng nhúng vai, gương mặt tuấn tú mỉm cười có vẻ gian xảo. “Mấy tấm hình cười cô chụp cùng với Tằng Đức Huân, lỡ như không cẩn thận bị truyền ra ngoài thì không biết có xảy ra chuyện gì không nhỉ?”
Lệ Mộng Hằng nghe xong ngẩn ra, cô không thể hiểu được: “Anh, Anh đang uy hiếp tôi sao?” Không thể nào! Cô không thể hiểu được cấp trên của mình. Vì tranh giành chụp hình cưới cùng người đàn ông khác mà anh lại uy hiếp cô? Anh cho rằng chụp hình cưới là đang luyện tập sao, tập càng nhiều càng tốt?
“Uy hiếp? Sao tôi lại làm như vậy được, chẳng qua là tôi chỉ muốn cho cô thêm một lựa chọn thôi mà.”
“Lệ Mộng Hằng hơi bực mình, “Anh là tổng giám đốc của tập đoàn Hồng Lực, hình cưới của tôi với anh mà lộ ra ngoài bị đám phóng viên biết được thì mới có chuyện phiền phức đó….”
Trì Diệu Hi nở nụ cười nghiền ngẫm. “Cô sợ sao?”
“Sợ cái gì?”
“Sợ đùa quá hóa thật, tới lúc đó chỉ có nước phải làm giả thành thật.”
“………………….”
Chương 2
Hôm nay là thứ bảy không cần phải đi làm, nhưng Lệ Mộng Hằng vẫn như cũ thức dậy lúc bảy giờ, vừa bước ra khỏi phòng, cô liền kinh ngạc thấy bạn cùng phòng với mình đang ngồi ở phòng khách uống cà phê.
Bạn cùng phòng với cô là La Trạch Hương, cô ấy có bối cảnh gần giống với cô, lúc trước cũng học ở Mỹ, cá tính độc lập, quan trọng là Trạch Hương tính tình rất tốt, mặc dù có lúc mơ hồ, có khi lại không khéo tính quái làm người ta đau đầu, nhưng có lẽ giống như người ta hay nói muốn biết tính cách của một người thì đầu tiên hãy nhìn mắt của họ, người có ánh mắt trong suốt, thì tính tình cũng rất lương thiện mà lỗi lạc, bạn cùng phòng với cô chính là một người như vậy.
“Trạch Hương, sao hôm nay cậu thức sớm vậy? Hay là vẫn chưa đi ngủ đấy?” La Trạch Hương là một người vẽ tranh minh họa có tiếng, cô cũng là một trạch nữ chính hiệu, công việc của cô thường là ngày đêm lẫn lộn, có lúc cũng bình thường một chút, nhưng tới lúc sắp nộp bản thảo thì cô ấy bận tới tối mặt tối mũi, cô ấy so với cuộc sống quy luật của cô thật là khác nhau xa.
“Không phải đâu, rạng sáng bữa trước mình vừa vẽ xong bản thảo liền lăn ra ngủ, thẳng đến sáu giờ sáng nay không chịu được nữa mới dậy kiếm đồ ăn này.” Cô cười ha ha.
“Thật là, cậu cũng phải chú ý đến sức khỏe bản thân một chút chứ.”
“Cũng đúng, mình đang định đi kiếm một công việc bình thường hơn, nhưng mà chuyện này phải bàn lại kỹ hơn mới được!” La Trạch Hương cầm ly cà phê cười hi hi hỏi cô, “Này, hình cưới không phải đã làm xong lâu rồi sao? Để cho mình xem một chút đi”. Cô đưa tay ra đòi.
Chuyện của cô cùng với Trì Diệu Hi Trạch Hương cũng biết đến tám chính phần, cô ấy là người bạn duy nhất cô có thể tâm sự.
“Cũng mới xong gần đây thôi, tại cậu bận quá, nên mình cũng chưa đưa cậu xem được.” Lệ Mộng Hằng kéo ngăn tủ lấy ra một túi giấy đưa cho cô bạn cùng phòng.
Cô cầm lên thấy hơi nặng nặng, “Không phải chỉ chụp mấy bức thôi sao? Cái này hình như là nguyên album mà phải không?” Cô lấy mấy tấm hình ra xem liền kêu lên, “Oa, Mộng Hằng tiểu thư à, cậu từ một đại mỹ nữ thằng cấp thành tiên nữ luôn rồi!” Tấm hình này thật hoa lệ, đẹp đến mức phải nói là “Đốt tiền” đó.
“Mình vốn dĩ định chọn một bộ lễ phục rồi chụp mấy tấm thôi, ai biết được……..” Cô chưa bao giờ biết Trì Diệu Hi như vậy mà lại là người mê chụp hình, hơn nữa anh chỉ thay có 2 bộ trang phục, lại bắt cô thay những sáu bộ.
“Đây chính là “Diễn viên bất đắc dĩ” của cậu sao?” Thật là đẹp trai nha! Đúng là trời sinh một đôi, trong hình là một cô dâu đang cúi đầu xấu hổ, mà chú rể thì đang chân thành nhẹ nhàng cúi xuống đặt một nụ hôn thâm tình lên trán cô dâu. “Nói thật…..”
“Sao vậy?”
“Nếu anh ta không phải là diễn viên trời sinh,… thì chính là….đang có tình cảm với cậu đấy.” Cô tuy là về mặt tình cảm có hơi ngu ngốc một chút, nhưng bản thân là một nhà vẽ tranh minh họa, người ta hay nói họa sĩ có ánh mắt rất lợi hại, không có nhãn lực tốt cùng sự tinh ý thì làm sao có thể quan sát sự vật phải không?
“Anh ta chỉ là cấp trên của mình thôi.” Lệ Mộng Hằng ngượng ngùng nói. Có tình cảm? Đó là chuyện không thể nào! Cô không khỏi nghĩ đến sự việc phát sinh trong mấy ngày trước lúc bà ngoại mình đang trong tình trạng không tốt, nhìn tay mình cô không khỏi thở dài trong lòng, lúc chuyện đó phát sinh, chắc Trì Diệu Hi cảm thấy cô thật thất lễ.
Chẳng qua là cấp trên? La Trạch Hương bổ sung một câu, “Anh ta cũng là người mà cậu thầm mến từ lâu.”
“Trạch Hương!”
“Mộng Hằng tiểu thư à, mình nhớ trước kia có lần say rượu chúng ta đã thảo luận qua, khi cậu yêu một người đàn ông mà có lẽ anh ta không yêu cậu, lúc đó cậu sẽ làm sao?” La Trạch Hương cười cười nhìn cô.
“Cậu nói, mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng cậu sẽ chẳng làm gì cả, bởi vì trên đời này còn rất nhiều người tốt hơn, cậu sẽ nhìn về phía trước, nhưng mà, cậu nhất định sẽ lấy đi một thứ rất quan trọng, lấy đi những kỷ niệm mà cậu thầm mến.”
“Cậu thật kỳ quái nha! Cậu đi nhớ đáp án của mình làm gì?” La Trạch Hương nổi giận trông mặt đáng yêu như búp bê.
Lệ Mộng Hằng có chút trốn tránh nói: “….Giống như lời cậu nói đó, chúng ta thảo luận lúc đang say, nên mình đã quên hết những lời mình nói rồi.”
“Không sao, giống như lúc say rượu cậu nhớ rõ đáp án của mình, mình cũng giúp cậu nhớ đáp án của cậu!” Muốn làm bộ? A, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy! Cô là người thần kình có chút chậm chạp, nhưng lúc yêu cô cũng không mơ hồ đâu! “Cậu nói, Cậu nhất định sẽ liều mình đi yêu, liều mình bỏ ra, liều mình bày tỏ, cho dù người đó không chấp nhận cũng không sao, bởi vì cậu làm tất cả vì chính bản thân mình, cậu sẽ tích lũy những thứ này để làm dũng khí mà rời đi.”
Phương thức tốt nhất để từ bỏ một phần ước mơ, một phần tình cảm của bản thân là phải tham gia vào nó, ước mơ thì vĩnh viễn lúc nào cũng quá tốt đẹp, tất cả những hạnh phúc đều là do mình tưởng tượng ra, còn nếu thật sự đã yêu rồi, những chuyện thất vọng sẽ ngày càng nhiều, bước chân cũng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




