|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
mắt nhìn anh , thì gương mặt lạnh tanh ấy dịu dàng hẳn đi , nhìn vào ai cũng có thể đoán được anh ta rất cưng chiều cô gái bé nhỏ kia .
“Thiếu Phàm , lại đây xem đi.” – Từ Tử Hàn kéo tay anh , đi đến một quán bán bánh Mochi* . “Thiếu Phàm à , em muốn ăn.”
• Bánh Mochi : là loại bánh được làm từ gạo nếp dẻo, có hình tròn , có nhiều nhân khác nhau , dùng trong những ngày lễ , đặc biệt là vào những ngày tết . Đây là một loại bánh truyền thống ở Nhật .
“Được ! Em muốn ăn bao nhiêu ?” – Dược thiếu Phàm mỉm cười , cưng chiều trả lời.
“Ưm….Bác quản gia , Tiểu Hổ , ưm… lấy 10 cái” – Cô đưa tay lên đếm , rồi vui vẻ nói.
“Em ăn hết được sao ?” – Cái má trắng nộn đáng yêu của cô bị anh nhéo một cái , Từ Tử Hàn xoa xoa , chu môi nói “Em mua cho bác quản gia , Tiểu Hổ và cả anh nữa mà.”
“Ông chủ , lấy 10 cái bánh Mochi gói lại và 5 cái để riêng .” – Dược Thiếu Phàm nhìn ông chủ bán bánh , thanh âm trầm thấp phát ra . Ông chủ bán bánh gật đầu , sau đó đưa tay lấy bánh cho vào một cái túi dấy , gói cẩn thận lại đưa cho cô. “Của quý khách đây. Tổng cộng là 50 tệ.”
Dược Thiếu Phàm rút tiền ra trả , sau đó anh lại bị anh kéo đi tiếp “Em muốn ăn hồ lô nướng “
“Em muốn trà trứng.*”
* Trà trứng : được pha bằng cách luộc trứng chín, thêm nước lá chè đen và gia vị.
“Em muốn mua hoa.”
“Em muốn ăn bánh gạo….”
……
Rất nhanh chóng cô đã ăn được hơn 10 món khác nhau , Dược Thiếu Phàm bị cô lôi đi lung tung , lại không cảm thấy mệt , ngược lại thấy rất vui và thú vị , anh không ngờ vợ của anh lại ăn khoẻ đến thế . Và hiện tại anh đang đứng nhìn cô ăn bánh gạo….
“Nè nè , cô gái mặc đồng phục học sinh đó đáng yêu nhỉ ?” – Một tiếng nói của thanh niên lạ phái xa , đang nhìn chằm chằm vào Từ Tử Hàn.
“Phải phải ! Nhìn cũng hấp dẫn thật.”
“Haha…nhìn cặp chân thon dài kia kia….huýt” – Lại thêm một tiếng nói xen vào , kèm theo tiếnbg huýt sáo. Từng chữ đều lọt vào tai của Dược Thiếu Phàm , gân xanh nổi lên , cặp mắt anh như toé lửa , hận không thể móc mắt của những tên đó vì đang ở trước mắt cô nên anh không muốn cô thấy anh hung dữ như thế . Anh đưa tay xoay người Từ Tử Hàn lại , cúi người xuống , nhẹ nhàng đặt cặp môi mỏng khiêu gợi lên đôi môi đỏ mọng của cô . Từ Tử Hàn sững người , cô vốn đang ăn bánh gạo mà !?? Dược Thiếu Phàm cuồng nhiệt hôn cô trước con mắt của thiên hạ , cái lưỡi của anh , quấn lấy lưỡi cô , chiếm đoạt hơi thở ngọt ngào kia , cả vị ngọt của bánh gạo cũng bị anh cướp đi , đến khi thoả mãn mới buông môi cô ra , cặp mắt màu hổ phách chợt lạnh đi , liếc nhìn hai tên vừa mới buông lời trêu ghẹo cô , khiến cho họ sợ đến xanh mặt nhanh chóng chạy đi , Từ Tử hàn đỏ mặt , thở hổn hển dựa vào ngực anh , chiếc bánh gạo trên tay cũng vì thế mà rơi xuống đất . Dược thiếu Phàm nắm tay cô kéo đi , đặt cô ngồi xuống chiếc ghế ghỗ nơi ít người qua lại , anh ngồi xuống kiểu cầu hôn , nâng chân cô lên , hôn lên phần đùi trắng nõn , Từ Tử hàn chưa kịp hoàn hồn sau nụ hôn của anh , bây giờ lại đến chuyện này , khiến cô giật thót “Ưm…Thiếu Phàm…anh làm gì vậy ?”
Dược Thiếu Phàm ngước mắt nhìn cô , ấn kí màu hồng dâu hiện lên , anh lạnh nhạt nói “Anh không thích người khác nhìn em như vậy . Tại sao lại mặc váy ngắn như vậy ?”
“Em…cái này….ai cũng mặc vậy mà ?” – Từ Tử hàn ngược chin mặt trả lời . Chiếc váy ấy đâu có ngắn , dài hơn giữa bắp đùi của cô mà. Dược Thiếu Phàm không chấp nhận câu trả lời ấy của cô lại tiếp túc hôn lên đùi cô . Từ Tử hàn mở to mắt , thở hổn hển nói “Thiếu…Thiếu Phàm…đừng…người khác sẽ nhìn thấy mất.”
“Sẽ không ai nhìn thấy !”
“Ưm…ưm…á…dừng lại…” – Cái lưỡi của anh đang liếm mút đùi cô , từ từ đi lên , Từ Tử hàn vội ngăn lại . Nhưng dù cô có van xin , anh vẫn không dừng hành động lại “Không !” . Khi phát hiện có tiếng bước chân , cô dùng hết sức lức đẩy anh ra , cũng vì vậy mà cô mất đà ngã vào người anh . Từ Tử hàn vội vã đứng dậy , nhưng lại bị anh kéo lại , tiếp tục bị nụ hôn của anh làm điên đảo.
“Chúng ta về nhà.” – Dược Thiếu Phàm lạnh nhạt nói , sau đó bế cô bỏ lên xe . Từ Tử Hàn sợ hãi nói “Anh…anh…muốn làm gì ?”
“Em thử nghĩ xem !?” – Anh cười tà . đôi mắt híp lại , khuôn mặt nhỏ bé bỗng chốc lại ửng đỏ , Anh…muốn ăn cô !??? – Trong lòng Tử Tử hàn không ngừng gào thét , muốn trốn chạy , nhưng lại không thể . Cô phải làm sao? Phải làm sao đây…hic…???
————-
• Toà biệt thự phương Tây… in : Phòng ngủ của Dược Thiếu Phàm !
“Ưm…ư…” – Từ Tử Hàn thở hồng hộc , từng tiếng rên rỉ không ngừng phát ra từ đôi môi đỏ mọng ấy . Cô đưa tay lên che miệng lại , không cho những tiếng kêu la dâm dục ấy phát ra . Dược Thiếu Phàm không ngừng giày xéo thân dưới của cô , vật nam tính của anh không ngừng ra vào , đôi lúc thật chậm nhưng lại có lúc thật nhanh , khiến thân thể cô không thể theo kịp. “Thiếu Phàm…em….không thể…ưm…”
“Bảo bối , đừng sợ !” – Giọng anh khàn đi , anh ôm siết lấy cô , sau đó lại triền miên hôn cô . Để ngăn những tiếng kêu than , van xin của cô . Bây giờ anh không thể dừng , anh đã lâu không được chạm vào cô , dục vọng vì thế mà dâng lên không thể kìm chế . Một phần cũng do lúc chiều , anh đã thấy cảnh Âu Văn Tịnh kéo tay cô giữa cổng trường , và những lời trêu ghẹo của những tên vô lại kia khiến cho sự ghen tuông trong anh trỗi dậy . Anh điên cuồng chiếm đoạt cô , cô là của anh , mãi mãi chỉ thuộc về anh , anh không bao giờ trao cô hay nhường nhịn cho ai. Vì khi có cô , thế giới của anh mới thay đổi , khiến cho anh biết được thế nào là yêu và quan tâm bảo vệ một người . Sự ra vào của anh ngày lại tăng nhanh , dù vậy anh cũng cố gắng khống chế không khiến cô bị tổn thương . Hơi thở cũng ngày một chậm .
“Ưm…Thiếu…Phàm…hộc…Ưm…Áaa” – Sau một hồi lâu cực khổ cuối cùng cũng đã kết thúc . Từ Tử Hàn chịu không được liền ngất đi , Dược Thiếu Phàm rút thân dưới ra khỏi nơi nhạy cảm của cô . Chất dịch màu trắng liền tuôn ra . Dược Theí6u Phàm cúi thấp người xuống , hôn lên môi cô , sau đó giúp cô lau người như lần trước , rồi ôm cô nằm ngủ . Dù sao cũng đã trễ , đợi một lát cô tỉnh dậy sẽ ăn tối sau. Vòng tay chắc khoẻ , ôm trọn cô , Từ Tử Hàn mê man gọi khẽ tên anh ….Khoé môi anh liền giương lên ngày càng cong , ngay cả lúc ngủ cô cũng gọi tên anh , tức là cô rất yêu anh ! Anh hôn lên vầng trán trắng nõn của Từ Tử Hàn , rù rì nói “Vợ à ! Ngủ ngon !” rồi nằm xuống , say người ngắm nhìn khuôn mặt của cô lúc ngủ….
——–
Quán Bar Oval , nơi của các đại gia cùng những cô gái chân dài thường lui tới . Tiếng nhạc xập xình vang dội , những gái nhảy trên sàn đầy khiêu gợi , phía dưới bao thân thể đang uốn éo theo điệu nhạc . Phía quầy rượu bên góc phải , xuất hiện một thanh niên mặc chiếc áo sơmi Yanet trắng , không cài ba nút trên , trên cổ đeo chiếc dây chuyền hình răng cưa . Khuôn mặt tuấn tú mập mờ trong ánh đèn led và Laser đầy màu sắc , trên tay cầm ly rượu Wishky , vẻ mặt đang tươi vui nhưng trong tâm lại vô cùng bức bối , tức giận.
“Âu đại ca , chúng ta ra nhảy đi.” – Một giọng nói ngọt ngào vang lên trong tiếng nhạc ồn ào.
“Bây giờ , không có hứng !” – Âu Văn Tịnh uống cạn ly rượu, lạnh lùng nói.
“Anh hôm nay sao vậy ?”
“Bartender ! 1 Cocktail Vodka “ – Âu Văn Tịnh không thèm để ý người con gái bên cạnh , quay sang Bartender , lạnh giọng cất tiếng. Người Bartender nhanh chóng đưa cho hắn ly Vodka . Âu Văn Tịnh nhíu mày nhìn ly rượu “Em nói xem ! Trên đời này anh có từngg thua kém ai ?” – Hắn ôm eo cô gái bên cạnh , mắt sát mặt mà nói. Chu Tuyết Kỳ õng ẹo đưa hai tay ôm cổ hẳn nỉ non đáp “Trên đời này , Tịnh của em là nhất !”
Hắn nhếch môi cười , hung hăng hôn Chu Tuyết Kỳ , giữa tiếng nhạc ồn ào tại quán bar , trong đầu hắn nảy ra một ý nghĩ …..
——–
“Chủ tử , Chu Tuyết Kỳ hiện đang ở quán bar Oval cùng Âu Văn Tịnh.” – Tường Quan cúi đầu cung kính nói.
“Chuyện cần làm đã làm chưa ?” – Thanh âm lãnh lẽo vang lên. Dược Thiếu Phàm quay lưng về phía Tường Quan . Vừa nãy lúc mới tỉnh dậy , anh đã nhận được thông tin do Tường Quan gửi , liền gọi anh đến .
“Thưa , Phó tổng đang tiến hành ạ. Còn Chu Tuyết Kỳ , hôm nay là thới điểm rất tốt để ra tay.”
“Được , cứ làm như vậy . Lui xuống đi.”
Tường Quan cúi đầu sau đó mở cửa bước ra ngoài . Dược Thiếu Phàm đưa tay nhấn nút call trên bàn phím điện thoại bàn . Lãnh đạm nói “Dọn cơm ra.” sau đó sải bước đi vào phòng ngủ của hai người. Anh bước đến bên giừơng , bàn tay cưng chiều vuốt mặt cô , rù rì “Hàn nhi , dậy ăn tối nào.” Từ Tử Hàn vẫn mặc kệ , cô kéo chăn kín đầu , sau đó lại im lặng ngủ tiếp . Dược Thiếu Phàm nhìn cô vợ nhỏ , khóe miệng vô thức cong lên . Anh dùng sức kéo lớp chăn bông ra , nâng người cô dậy , ghé sát tai Từ Tử Hàn mà thổi khí “Em muốn anh giúp em mặc đồ sao ?” Tuy là đang ngủ , nhưng nghe câu nói nửa đùa nửa thật của anh khiến cô bừng tỉnh . Đôi mắt to tròn mọng nước nhìn anh . Chỉ chờ cô mở mắt ra , là anh lại hôn cô . Một tay giữ chặt chân lông , một tay liên tục đẩy anh ra, Từ Tử Hàn chỉ còn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




