watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:00 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9334 Lượt

lo lắng sợ hãi , cuộc họp này vô cùng căng thẳng . Vị chủ tịch thường ngày rất chú tâm vào công việc nhưng sao hôm nay lại lơ đễnh đến thế. Cả phòng họp như rơi xuống hầm băng. Bản báo cáo kết thúc , giám đốc bộ phận sản xuất run run nói “Thưa…Chủ tịch…bản báo cáo c…của tôi đến đây là hết !”

Dược Thiếu Phàm quay lại , anh đứng dậy , hai tay đút vào hai túi , khuôn mặt lạnh tanh , thanh âm trầm thấp lạnh lẽo phát ra “Lần sau , tôi muốn thấy bản báo cáo tốt hơn . Và năng suất làm việc tốt hơn.” Rồi sải bước đi ra ngoài . Lôi Lạc Kình và Phong Nhất Thiên cũng đi theo sau. Cả căn phòng đều thở phào nhẹ nhỏm , đây rõ ràng là bản báo cáo tốt nhất , hay nhất và xác thực nhất vậy mà anh lại nói là muốn một bản báo cáo khác tốt hơn …. Chậc ! Cả phòng đồng loạt thở dài rồi mở cửa đi ra.

“Này vị chủ tịch đáng kính , tại sao hôm nay anh lại khó chịu thế hả ?” – Lôi Lạc Kình bắt chéo chân ngồi trên ghế sofa trong phòng của Dược Thiếu Phàm , anh nhoẻn miệng cười.

“Liên quan gì đến cậu ?” – Dược Thiếu Phàm lạnh nhạt nói.

“Chắc không phải là do Từ Tử Hàn đấy chứ ?” – Phong Nhất Thiên xen ngang , vẻ mặt vô cùng thích thú lên tiếng.

“Các cậu ăn không ngồi rồi vậy sao ?” – Anh lạnh nhạt nói . Dược Thiếu Phàm chán chường lật những tập ồ sơ trên bàn .

“Ấy , chúng tôi rõ ràng là đang quan tâm và hỏi han cậu mà.” – Lôi Lạc Kình trả lời

“Quay về làm việc , nếu như hai cậu không muốn bị đuổi.”

“Này , cậu…!?” – Phong Nhất Thiên cùng Lôi Lạc Kình bất mãn hét lên . Nhưng dù là thế anh vẫn chú tâm vào công việc đang làm. Bỏ mặc hai tên kia đang hậm hực bỏ ra ngoài . Dược Thiếu Phàm chợt dừng bút . Không biết cô bây giờ đang làm gì ? Đã dậy ăn áng chưa !? Hừm….một ngày không nói chuyện với cô anh không thể chịu được rồi. Coi bộ , chiều nay về nhà anh phải “hết giận” thôi. Dược Thiếu Phàm bấm một dãy số dài , sau đó cất tiếng “Mọi chuyện thế nào ?”

“….”

“Được rồi.”

“…”

Dược Thiếu Phàm nghe xong liền cúp máy , lão quản gia nói cô dậy từ sớm để chuẩn bị bữa sáng cho anh sao ? Nhưng , sáng nay cô đã bỏ bữa. Dược Thiếu Phàm có chút tức giận…cô đúng là đồ ngốc mà…chỉ vì vậy mà bỉ bữa sao ? Như vậy làm sao có đủ dinh dưỡng , chẳng phải cô ăn rất khoẻ sao ??? Coi bộ việc này quả thật không thể kéo dài được rồi !

———–

Buổi trưa , Từ Tử Hàn đã chuẩn bị cặp lồng đựng đồ ăn trưa cho Dược Thiếu Phàm . Tâm trạng cô hiện tại đang rất vui , từ sáng đến giờ cô đã nghỉ ra rất nhiều cách để giảng hòa với anh . Từ Tử Hàn cầm cặp lồng đi ra xe .

“Phu nhân , người muốn đi đâu.” – Tiểu T

Tường mở cửa xe , cung kính hỏi.

“Tôi muốn đến công ty của Thiếu Phàm.”

“Vâng.” – Tiểu Tường gật đầu , rồi vòng sang bên lên xe , rời khỏi Dược gia. Dừng trước tòa cao ốc , Từ Tử Hàn bước xuống , nhân viên công ty đã biết cô , vì vậy khi thấy cô xuất hiện , mọi người đều cúi đầu chào .

“Cho hỏi chủ tịch có ở trong phòng không vậy ” – Từ Tử Hàn bước đến quầy lễ tân , vui vẻ cất tiếng.

“Thưa , chủ tịch vừa đi ra ngoài rồi ạ.” – Nhân viên lễ tân cung kính đáp.

“Bao giờ anh ấy về ?”

“Thưa , chắc có lẽ sẽ hơi lâu ạ.”

“Vậy sao ?” – Cô thở dài , anh ra ngoài vì công việc ắt hẳn sẽ rất lêu , cô xé một tờ giấy trong quyển sổ nhỏ mang theo , ghi vài dòng rồi dán vào mặt cặp lồng đựng cơm . “ Phiền chị đưa cái này cho anh ấy dùm em nhé.”” – Từ Tử Hàn gượng cười đặt cặp lồng lên bàn , rồi buồn bã ra về . Lúc nãy cô đã nói Tiểu Tường về trước , cô lúc này cũng không muốn đi xe , Từ Tử Hàn sải bước , khóe mắt cô chợt cay , cô tự hỏi là anh muốn tránh mặt cô ?? Từ Tử Hàn cứ chầm chậm bước đi. Lúc cô vừa rời đi một lúc thì Dược Thiếu Phàm trở về công ty.

“Chủ tịch , phu nhân vừa mới đến . Ngài ấy nhờ tôi đưa cái này cho ngài.” – Nhân viên lễ tân bước đến , cúi đầu chào rồi cất tiếng nói , Dược Thiếu Phàm đưa tay cầm lấy cặp lồng rồi đi vào thang máy dành riêng cho chủ tịch . Anh nhìn cặp lồng , trên mặt có tờ giấy màu hồng phấn khóe miệng khẽ nhếch lên khi thấy những dòng chữ xinh đẹp , ngay ngắn “Chồng à , đừng giận em nữa nhé. ! Đây là những món anh thích , bác đầu bếp đã chỉ em làm đó. Em cũng đã nếm thử rồi , rất vừa miệng. Chiều anh về sớm nhé . Ăn ngon miệng !” Dược Thiếu Phàm ngồi trên bàn làm việc. , mở cặp lồng đựng cơm ra , đúng là toàn những món ăn thích . “Đã nếm thử rồi , chắc là ăn được.” – Dược Thiếu Phàm lầm bầm , chắc là sẽ tốt hơn những món cô nấu đêm giáng sinh…ăn thử một chút, rất ngon . Xem ra , tay nghề của cô đã tiến bộ . Trong lòng Dược Thiếu Phàm như vừa ăn phải mật ngọt , hạnh phúc vô cùng. Thấy được cô quan tâm như vậy cũng tốt , aanh lại thay đổi quyết định lúc sáng là sẽ tiếp tục giả vờ giận cô….

Từ Tử Hàn trở về nhà , trên tay cầm theo một túi đồ , cô đi thẳng vào phòng . Lần này cô phải dùng cách khác . Cô đọc trên báo thấy người ta nói muốn chồng quan tâm hơn có rất nhiều cách , như là nịnh nọt , nũng nịu và…quyến rũ. Bây giờ anh đang giận cô cách hiệu quả nhất có lẽ là quyến rũ. Vì anh khá háo sắc đối với cô mà ! Từ Tử Hàn mua một chiếc đầm ngủ hai dây màu đỏ được làm bằng lụa , khá là mỏng , cổ khoét sâu , nếu cô mặc vào chắc chắn sẽ rất quyến rũ ,nhưng cô thì lại không biết quyến rũ anh như thế nào , cchợt nhớ đến lúc trước Lôi Lạc Kình có rất nhiều bạn gái lại rất đào hoa , chắc anh sẽ biết rõ chuyện đó. Nghĩ ngợi xong cô liền lấy điện thoại gọi cho Lôi Lạc Kình. Tiếng chuông điện thoại vang lên nhưng vẫn chưa có người nghe máy , một lúc sau mới có tiếng nói phát ra.

“Lạc…Lạc Kình ! Em là Tử Hàn.”

“Ồ….có chuyện gì mà hôm nay chủ tịch phu nhân lại gọi cho tôi vậy ?” – Lôi Lạc Kình bên kia rôm rả nói.

“Em…em có chuyện muốn hỏi anh.”

“Chuyện gì ?”

“Làm thế nào để quyến rũ đàn ông.” – Từ Tử Hàn gượng gạo trả lời , khuôn mặt cũng đỏ ửng lên Lôi Lạc Kình xém chút là bị sặc , anh thắc mắc hỏi “Quyến rũ ??”

“Phải ,Thiếu Phàm , anh ấy đang giận em … Em…em muốn…”

“Em muốn cậu ta hết giận?”

“Vâng.”

“Vậy để anh chỉ em.” – Lôi Lạc Kình cười nói , dù là nghe trên điện thoại nhưng Từ Tử Hàn rất nghiêm túc lắng nghe , sau khi kết thúc bài giảng của Lôi Lạc Kình , Từ Tử Hàn hít thật mạnh , rồi bước xuống nhà , cô nhờ quản gia phân phó mọi việc , hôm nay cô muốn mọi người nghỉ làm sớm , để trong nhà chỉ còn cô và anh . Quản gia cũng hiểu chuyện nên sai người dọn dẹp thật nhanh rồi nghỉ làm , còn ông thì phải chờ Dược Thiếu Phàm về báo cáo mới nghỉ được , đâu đó đã xong , cô đi vào bếp chuẩn bị bữa tối cho hai người .

5h cchiều , Dược Thiếu Phàm lái xe về nhà , trong nhà giờ chỉ có lão quản gia già , ngoài ra chẳng thấy người làm nào cả.

“Chào ông chủ.”

“Mọi người đâu ?”

“Thưa . Hôm nay phu nhân cho mọi người nghỉ làm từ sớm , cả tôi cũng vậy ạ . Ngài đã về thì khi báo cáo xong tôi cũng nghỉ.” – Quản gia cung kính đáp . Dược Thiếu Phàm nhíu mày khó hiểu . Cô tính làm gì vậy. Vươn bàn tay to rộng và rắn chắc ra mở cánh cửa phòng ngủ của cô và anh ra. Đôi mắt. Anh mở to nhìn bộ dạng của Từ Tử Hàn.

“A…..a…anh…vê…về rồi…sao ?” – Từ Tử Hàn giật mình lấy áo khoác che người lại , Cô đang thử cái đầm ngủ lúc chiều mới mua thì đột nhiên cửa mở khiến cô quấn quít kiếm thứ gì đó để che lại. Dược Thiếu Phàm đăm đăm nhìn cô , trên người mặc chiếc đầm ngủ bằng lụa đỏ khá mỏng , cô khoét sâu để lộ đường cong là lướt của Từ Tử Hàn , mái tóc suôn dài thả trên vai , vì chiếc váy khá mỏng nên nội y của cô mờ mờ khuất sau lớp vải đỏ . Làn da trắng nộn , như đang câu hồn người đàn ông kia . Tim cô đập thình thịch chờ xem phản ứng của anh . Vậy mà anh lại đi lướt qua cô mở tủ lấy quần áo rồi thản nhiên bỏ ra ngoài. Từ Tử Hàn há hốc mồm nhìn anh . Sao anh…không có chút phản ứng gì hết vậy ??? Trong lúc cô hậm hực thì Dược Thiếu Phàm ở ngoài phòng đang rạo rực . Cô trông thật rất quyến rũ , khiến cho anh như muốn nhào tới mà nuốt trọn . Phải kiềm chế lắm anh mới bình tĩnh được . Bảo bối của anh muốn dùng cách đó để anh hết giận sao ? Thật là đáng yêu !

Dược Thiếu Phàm tắm xong liền đi xuống sảnh ngồi xem tạp chí . Anh đưa mắt nhìn vào trong bếp , thấy Từ Tử Hàn đang nấu ăn , vẫn là chiếc đầm ngủ đó nhưng cô lại mặc thêm áo khoác bên ngoài , Dược Thiếu Phàm chăm chú nhìn cô tất bật với đống thức ăn kia . Hồi lau sau lại dọn lên bàn . thấy cô bước ra , Dược Thiếu Phàm quay mặt lại , như đang say sưa đọc báo. Thanh âm ngọt ngào , trong trẻo phát ra “Thiếu Phàm , ăn cơm thôi .” Dược Thiếu Phàm vờ như không nghe , vẫn chú tâm vào tờ báo , Từ Tử hàn bặm môi , cô hét lên “Thiếu Phàm , ăn cơm ! Ăn cơm !”

“Em ăn đi” – Anh lạnh nhạt nói , vẻ như chẳng mấy quan tâm . cô nhíu mày

Trang: [<] 1, 41, 42, [43] ,44,45 ,46 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT