|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
lại , nhớ lại những gì Lôi Lạc Kình đã nói trong điện thoại , nắm lấy cánh tay anh , cọ phần ngực vào sát tay anh , dùng giọng nũng nịu nhất gọi tên hoặc là kêu chồng à… Cô nuốt nước miếng , hít một hơi thật là manh , dùng hết can đảm để làm như trên “Chồng à , đi ăn cơm đi . Em đói rồi ! Nhaa.” Dược Thiếu Phàm ngưng lại , cánh tay của anh đang bị phần trên của cô cọ xát , ánh mắt vô tình nhìn xuyên qua lớp áo mỏng , đủ để thấy bộ ngực trổ mã của cô . Nhịp tim chợt đập thật nhanh , cô thật biết cách dụ dộ anh , Từ Tử Hàn thấy anh không lên tiếng , lại nũng nịu , cọ xát tay anh hơn , giọng nói ngọt ngào lại tiếp tục vang lên “Chồng à…” . Dược Thiếu Phàm đưa mắt nhìn cô , tuy ngoài mặt vẫn lạnh lùng nhưng trong can tâm lửa dục đang từ từ trỗi dậy . Từ Tử Hàn tiến sát hơn , ghé vào tai anh thổi khí “Đừng giận em nữa mà.” Bàn tay nhỏ bé đặt lên lồng ngực vạm vỡ của Dược Thiếu Phàm , cô ngước mắt nhìn anh . Anh vẫn bình tĩnh nhìn bộ dạng đầy khiêu gợi của cô , cánh tay anh bị kẹp giữa ngực cô , khiến cho bộ ngực bị ép lại , giương lên hơn . Chính lúc này anh thật muốn nuốt trọn cô. Mà….hành động mời gọi này là ai chỉ cho cô vậy ? Nghĩ đến đây , mày đẹp nhíu lại , anh đưa tay nâng cằm cô lên , nghiêm nghị cất tiếng “Là ai dạy em ?”
“Anh…hỏi làm gì ?” – Từ Tử hàn ngỡ ngàng nói , cô không phải lại chọc giận anh chứ !?
“Trả lời !?”
“Là…là do Lạc Kình dạy , em…gọi hỏi anh ấy !?”
Dược Thiếu Phàm im lặng , thì ra là cái tên chết tiệt kia tiêm vào đầu cô những thứ như thế này. Thấy mặt anh hầm hầm , cánh tay mảnh khảnh níu lấy vạt áo anh , khẽ nói “Anh…đừng giận nữa !”
“Em…xin lỗi…!” – Từ Tử Hàn nắm chặt lấy áo , cô kìm nước mắt lại , dù chỉ là một tiếng nấc nhẹ cũng không dám.
Anh nhìn cô , ánh mắt dịu lại , giọng anh trầm thấp mà ấm áp , chợt vang lên “Em sợ anh !?”
“Vâng ! “
“Tại sao?”
“Em…sợ anh giận ! Lúc giận…anh bỏ mặc em , em rất cô đơn….rất buồn…” – Từng giọt thuỷ tinh lấp lánh rơi xuống bàn tay đang nắm áo của của Từ Tử hàn , không phải cô cố ý chọc cho anh giận…phải cảm nhận từng sự lạnh lung của anh đối với cô thật rất khó chịu… Anh vòng tay ôm chặt cô , cảm nhận hương thơm dịu nhẹ của hoa oải hương từ trên người Từ Tử hàn cưng chiều nói “Sẽ không giận nữa. Không cần phải khóc.”
“Thật sao ?”
“Phải !” – Anh buông cô ra , lau khoé mặt ướt đẫm của Từ Tử hàn , đặt lên trán cô một nụ hôn , khoé miệng anh giương lên tạo một đường cong hoàn hảo “Em nghĩ cách này sẽ khiến anh hết giận.”
“Vâng” – Từ Tử Hàn ấp a ấp úng trả lời , khuôn mặt bỗng chốc ửng đỏ lên … Dược Thiếu Phàm đưa mắt nhìn cô , chắc sau này anh sẽ không giả vờ giận cô nữa đâu . Như vậy cô sẽ hỏi tên kia , hắn sẽ nói đủ thứ , tiêm nhiễm vào đầu cô những thứ bậy bạ , như vậy chẳng phải bảo bối của anh sẽ bị ô nhiễm sao . Nghỉ đi nghĩ lại , anh cười tà, coi bộ lần này giận cô cũng không phải là không tốt , nhìn em , cô lúc nãy không phải là đang mời gọi anh sao…. Vẫn nụ cười tà mị hoặc ấy , anh cất tiếng “Em muốn quyến rũ anh.” Từ Tử Hàn khó hiểu , đăm đăm nhìn Dược Thiếu Phàm . Anh đưa tay kéo dây kéo áo khoác xuống , ánh mắt như muốn ăn tươi nước sống cô khẽ nói”Không tệ” kèm theo tiếng tặc lưỡi, Từ Tử Hàn vội che lại , lo sợ nói”Anh…muốn làm gì ?”
“Là do em quyến rũ anh đấy nhé…”
Từ Tử Hàn im bặc , không dám nói thêm lời nào . Anh hết giận cũng tốt nhưng mà…còn việc anh muốn ăn cô thì…không tốt tí nào…
Chương 34
Dược Thiếu Phàm cởi chiếc áo khoác của cô ra , ném sang một bên . Từ Tử Hàn che ngực lại , đỏ mặt nói “Đây là ở sảnh , sẽ bị nhìn thấy , chúng ta….không phải nên dừng lại sao ?”
“Cửa đã đóng , màn cũng đã kéo , em còn muốn sao ?” – Dược Thiếu Phàm nghiêng đầu nhìn cô , cất tiếng nói.
“T…Tắt đèn.”
“Như vậy anh sẽ không thể thấy em.” Dứt lời , anh đưa tay kéo mạnh hai cánh tay đang che của cô , anh nhếch miệng cười “Em không mặc bra ?”
“Ưm…” – Từ Tử Hàn đỏ mặt cô nhắm mắt lại , xấu hổ đến nỗi ngay cả nhìn cũng không dám. Dược Thiếu Phàm chợt buông tay cô ra , lạnh nhạt nói “Phải rồi , chẳng phải Lạc Kình đã dạy em cách để quyến rũ anh sao ? Vậy thì bây giờ hãy cho anh thấy em đã nghe và học được gì !?”
“Hả ?”
“Làm đi.”
“Anh ấy…chỉ nói em làm giống lúc nãy , hết rồi…” – Cô ngượng ngạo trả lời.
“Vậy thì…anh muốn em quyến rũ anh.”
Từ Tử Hàn mếu máo nhìn anh , cô biếtt phải làm sao chứ ???
“Nếu không…anh sẽ không nói chuyện với em và không cho em ngủ chung nữa” – Dược Thiếu Phàm cười tà , cô bặm môi , đó chẳng phải là câu nói cô uy hiếp anh hôm qua sao ??
“Chậc…vậy hôm nay em ăn cơm một mình nhé.” – Anh đứng dậy , Từ Tử Hàn vội níu tay áo Dược Thiếu Phàm , khuôn mặt đỏ như trái cà chua , lí nhí nói “Em…sẽ làm.” Dược Thiếu Phàm ngồi xuống , im lặng chờ hành động của cô . Từ Tử Hàn bắt đầu , cô hôn anh , dù là một nụ hôn không có kinh nghiệm , dù là cứng nhắc nhưng cô vẫn cố gắng làm cho anh thỏa mãn , Dược Thiếu Phàm đột nhiên giữ đầu cô , cuồng nhiệt hôn Từ Tử Hàn , anh dẫn dắt nụ hôn của cô thêm điêu luyện , cô hiện tại đang khó thở , dù vậy cũng không dám buông ra . Một hồi lâu sau , anh mới chịu buông cô ra , Từ Tử Hàn thở hổn hển , cô ngồi lên đùi anh , bàn tay nhỏ xinh run run cởi những cúc áo sơ mi của anh , tim cô đang đập rất mạnh , nhiệt độ ngày càng nóng , sự im lặng này khiến anh có thể nghe rõ nhịp tim đang đập loạn xạ của cô . Đến cái cúc áo cuối cùng , hơi thở Từ Tử Hàn đột nhiên chậm lại , cả lồng ngực vạm vỡ , rắn chắc của anh hiện ra trước mắt cô , làm da màu lúa mạch , toát ra mùi hương dễ chịu , nhưng trên lồng ngực ấy xuất hiện một vết sẹo ngay ngực phải , có vẻ rất sâu , cô đưa tay chạm vào , ánh mắt nhìn anh khó hiểu hỏi “Anh…bị thương ?”
“Phải !” – Dược Thiếu Phàm vuốt sợi tóc vương trên má cô , lạnh nhạt trả lời.
“Có đau lắm không ? Hình như rất sâu. Tại sao anh lại bị thương.”
“Anh quen rồi , không cảm thấy đau ! Là do bị kẻ thù ám toán.” – Anh chậm rãi nói. Vết thương này có từ 10 năm trước , do một lần anh truy sát kẻ phản bội trong bang Hắc Nguyệt mà bị thương. Từ Tử Hàn chăm chú nhìn vết thương , khuôn mặt hiện rõ sự lo lắng , cô biết rõ anh không phải người bình thường , vừa là chủ tịch một tập đoàn lớn mạnh vừa là lão đại trong hắc bang , tất nhiên sẽ không tránh khỏi việc đẫm máu nhưng như vậy sẽ rất nguy hiểm . Cô không muốn nhìn thấy anh bị thương . Cô cúi người , hôn lên vết thương , cô nhẹ giọng “Em rất lo cho anh.”
“Không cần phải lo . Em cứ tiếp tục việc đang làm” – Anh híp mắt nói . Cô nhìn anh , rõ ràng là đang nói chuyện rất nghiêm túc mà , con người anh sao lại….Thấy cô trầm mặc như vậy , lời trêu ghẹo lại phát ra “Sao hả.” Nhìn vẻ mặt tự cao tự đại của anh , Từ Tử Hàn thật rất tức giận , cô nhướn người đặt cặp môi đỏ mọng của mình lên cặp môi mỏng quyến rũ của anh , Dược Thiếu Phàm vẫn ngồi im mà hưởng thụ cho đến khi…môi của anh bị cô cắn mạnh. Anh nhíu mày , Từ Tử Hàn buông ra , bặm môi trừng mắt nhìn anh , cô vừa mới cắn anh…một dòng máu tươi , Dược Thiếu Phàm sững người nhìn cô , tuy cô có chút sợ nhưng vẫn cương quyết trừng mắt với anh.
“Từ Tử Hàn….” – Anh nhíu mày , nhấn mạnh từng chữ như đang biểu hiện sự tức giận. Dù cô có can đảm thế nào thì khi thấy khuôn mặt tối sầm của anh sự can đảm vừa nãy chợt biến mất trong không trung , Từ Tử Hàn cúi đầu , lí nhí nói “Em xin lỗi.”
“Lau đi !”- Dược Thiếu Phàm cất tiếng , khuôn mặt vẫn lạnh như tiền , anh đưa ngón tay trỏ chỉ vào môi dưới , hiểu câu nói của anh , Từ Tử Hàn hôn lên phần môi dưới đang bị chảy máu của anh , cô đưa lưỡi liếm vết thương , thật nhẹ nhàng , và rất ấm . Cái lưỡi thơm tho của cô lượn xung quanh khóe miệng anh , càng làm kíchh thích dục vọng ham muốn của Dược Thiếu Phàm . Anh cũng thật không ngờ cô lại dám làm như vậy . Cứ nghĩ là cô sẽ lấy khăn lau chứ không phải dùng miệng. Dược Thiếu Phàm trầm mặc , cả lồng ngực rắn chắc của anh đang cọ sát với ngực của Từ Tử Hàn , như đang khiêu khích dục vọng của anh. Khi đã “lau” xong , cô vốn định buông ra , nhưng khi vừa mở mắt , Dược Thiếu Phàm đưa tay kéo cô lại , hung hăng hôn cô. Cô gái này thật quá khiêu gợi , hành động mời gọi này khiến anh không thể kiềm chế dục hỏa trong lòng được. “ưm…” Từ Tử Hàn kêu nhẹ , nụ hôn của anh quá cuồng nhiệt , hai cánh tay thon thả vô thức leo lên cổ anh . Tiếng rên của cô khiến cho Dược Thiếu Phàm càng hôn cô sâu hơn , cơ hồ có chút thô bạo , dây áo trên vai Từ Tử Hàn bị tuột xuống. Đến lúc cảm nhận được hơi thở đứt quãng của cô , anh mới dừng lại , nhìn khuôn mặt nhỏ xinh đang ửng đỏ , cùng đôi mắt mị hoặc của Từ Tử Hàn khiến dục hỏa cứ dâng lên .
Dược Thiếu Phàm nâng cằm cô lên , ánh mắt đục ngầu , như là sắp biến thành sói xám , thanh âm trở nên ấm áp “Là em đang
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




