|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
biết vùng vẫy chứ không để chạy khỏi anh. Rốt cuộc thì anh cũng buông cô ra , cô giương mắt nhìn anh , lắp bắp nói “Em…em…cần thay đồ…mau…anh mau ra ngoài đi.”
“Không cần , em cứ tự nhiên !” – Anh tỉnh bơ đáp , vẻ mặt vẫn điềm tĩnh như mọi khi.
“Anh điên rồi sao ?”
“Chúng ta là vợ chồng , cần gì em phải ngại ?”… Ngưng lại một chút , Dược Thiếu Phàm tiến gần cô , khuôn mặt tà mị khác thường , tiếp ttục cất tiếng “Bà xã , chỗ to , chỗ nhỏ anh cũng đã thấy , toàn thân cao thấp của em anh đều đã chạm vào . Vậy mà em còn xấu hổ sao ?” Từ Tử Hàn trố mắt nhìn anh , khuôn mắt xinh xắn đỏ bừng như quả cà chua chín , những lời như vậy mà anh có thể nói ra sao ? Còn nói với bộ mặt rất thản nhiên. Ct mím môi , trừng mắt nhìn anh “Anh mau ra ngoài…nếu không…nếu không…”
“Nếu không sẽ như thế nào ?”
“Em sẽ không nói chuyện với anh nữa . Và em sẽ không cho anh ngủ chung.” – Từ Tử Hàn kiên quyết nói. Cô đe dọa anh ?? Lần đầu tiên cô dám đe dọa anh. Tim cô đập thình thịch ngày càng mạnh . Dược Thiếu Phàm híp mắt nhìn cô . Bảo bối của anh hôm nay lại dám lớn tiếng hù dọa anh sao ? Thật thú vị “Em dám sao ?”
“Ư…ưm. Phải !”
“Vậy nếu như….anh vẫn không ra ngoài thì tối nay em nghĩ…em có thể không cho anh ngủ chung giừơng được không ?” – Vừa nói , anh vừa nhích lại gần , Từ Tử Hàn từ từ lùi ra sau . Cô hít một hơi , đôi mắt ngấn lệ , nhăn mặt nói “Dược Thiếu Phàm…anh…anh ăn hiếp em !”
“Có sao ?” – Anh cười ta , ngón tay thon dài nâng cằm cô lên . Nhu tình nói.
“Chính là như vậy .”
“Haha…không cần phải khóc . Ngoan ngoãn thay đồ . Anh xuống dưới chờ em.” Dứt lời , anh bước xuống giừơng , đưa tay mở cửa bước ra ngoài , Từ Tử Hàn ấm ức nhìn theo bóng lưng anh , cô cầm gối quăng mạnh vào cánh cửa và….
*Cạch – “Hàn nhi…em” *Bốp…” – Từ Tử Hàn sững người . Cái gối…cái gối đập thẳng vào mặt anh . Cô sợ hãi .. Run rẩy hỏi “Thiếu … Tthiếu Phàm…có…anh có sao ?”
Dược Thiếu Phàm trầm mặc nhìn cô , Từ Tử Hàn sợ đến nỗi ngay cả thở cũng không dám . Chính là lúc anh mở cửa quay lại thì từ xa nguyên cái gối màu trắng bay thẳng vào mặt anh . Dược Thiều Phàm hiện tại không biết nên nói gì . Nên chỉ đứng lặng người chờ xem hành động của cô.
“E không cố ý ! Anh à..” – Từ TưHàn lên tiếng , cô không thể chịu sự im lặng này được nôn đành phải lên tiếng trước. “Em…chỉ là em định….” Anh vẫn iim lặng không trả lời , cô cắt môi dưới , Cô tự nghĩ lần này anh giận thật rồi….cô không cố ý mà . Đôi mắt cô lại ngấn nước .
“Xuống dưới ăn cơm !” – Anh ngắn gọn nói , sau đó đóng cửa lại. Từ Tử Hàn mím môi . Cô lững thững bước xuống giừơng , lựa bộ quần áo mặc trong nhà để mặc. Sau đó đi xuống dưới sảnh . Dược Thiếu Phàm lúc này đang suy tư , ngay cả khi cô xuất hiện anh cũng không nhận ra . Từ Tử Hàn lí nhí nói “Thiếu Phàm…anh cơm.”
Dược Thiếu Phàm vẫn im lặng . Cô đành cúi đầu lẳng lặng ăn cơm. Không phải là anh đang giận chỉ là anh đang suy nghĩ xem..nhân cơ hội này mà bắt nạt cô !? Dù sao trước giờ toàn là cô giận anh , chứ anh chưa từng giận cô , anh muốn biết cô sẽ làm gì khi anh giận . Nghĩ đến đó , trong lòng anh lại muốn nhảy cẩng lên . Ngoài mặt vẫn lạnh lùng như thễ nhưng trong lòng anh lại đang rất rộn ràng . Cũng chính vì vẻ bề ngoài lạnh lùng như thế nên khiến
cho Từ Tử Hàn ăn không ngon , lo lắng , buồn bã suốt buổi tối . i. Quản gia đứng nhìn không, khí im lặng khác thường cũng nghĩ là hai người đang giận nhau. Ai…tài diễn kịch của anh thật là giỏi.
Buổi tối sau khi ăn xong Dược Thiếu Phàm đi vào thư phòng xem xét guấy tờ của công ty , để mặc cho cô ngồi ở dưới sảnh buồn thiu ăn bánh Mochi. Cô đã đưa cho quản gia ba cái , cho Tiểu Hổ hai cái , còn lại 5 cái là của cô và anh nhưng bây giờ chỉ có mình cô. Từ Tử Hàn cắn chặt môi dưới, cô cúi đầu ngậm bánh . Đến khi không thể chịu được , cô đi lên thư phòng đứng ở ngoài gõ cửa “Thiếu Phàm…là em…”
“Anh bận !” – Hai chữ ngắn gọn và lạnh lùng vang lên . Từ Tử Hàn buồn bã bỏ vào phòng . Thấy cảnb tượng ấy , quản gia không khỏi tội nghiệp cho vị phu nhân nhỏ . Chỉ đành thở dài , đem đĩa bánh cất vào trong.
Từ Tử Hàn ngồi khóc ở trong phòng , cô không bật đèn , cả căn phòng chỉ có ánh sáng mập mờ từ cửa sổ sát đất. Đây là lần đầu tiên anh giận cô , thì ra lúc anh giận , thì lạnh lùng đến như thế. Dược Thiếu Phàm ngồi trên bàn đọc sách ở thư phòng thong thả kí tên vào xấp văn kiện . Trong lòng thích thú vô cùng nhưng anh không hề hay biết bên phòng ngủ , cô đang nức nở khóc . Anh còn dự định là tối nay sẽ ngủ ở phòng khách. Từ Tử Hàn chờ anh đến gần khuya cũng không thấy anh quay về phòng nghĩ là anh đã ngủ ở phòng khách. Lúc nãy cô còn đòi là sẽ không cho anh ngủ chung , bây giờ thì thành như vậy rồi . Từ Tử Hàn òa khóc , cô tự hỏi phải làm sao anh mới hết giận đây !??? Khóc được lúc lâu cô mệt mỏi ngủ thiếp đi. Vì rất khó ngủ khi không được nằm trong vòng tay ấm của anh , nhưng cô vẫn đang cố gắng . Còn cái người đang ở trong phòng khách cũng không được yên giấc , vì không được ôm cô nên cảm thấy khó chịu . Nhưng Dược Thiếu Phàm tự nhủ tằng vì việc chọc ghẹo cô nên đành phải “nhịn” ôm cô hôm nay vậy….. Chương 33
Buổi sáng chủ nhật ngày xuân , Từ Tử Hàn vội vàng sửa soạn , hôm nay cô đặc biệt dậy sớm hơn mọi ngày , bây giờ chỉ mới 5h . Cô muốn dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng cho Dược Thiếu Phàm , dùng cách đó để khiến anh hết giận . Cô mở cửa phòng , đi từ từ sang thư phòng , mở thật nhẹ cánh cửa ra , nhìn vào phía trong . Anh…không có ở trong phòng !? Từ Tử Hàn vội chạy xuống sảnh , cô ngó nghiêng , tìm anh . Thấy cô hôm nay đột nhiên dậy sớm , quản gia tiến đến ôn tồn hỏi “Phu nhân , cô tìm ông chủ sao ?”
“Vâng !”
“Hôm nay ông chủ đã đến công ty từ sớm rồi ạ ! Công ty lúc này rất nhiều việc nên ông chủ sẽ rất bận bịu.” Nghe đến đây , đôi mắt cô rũ xuống “Không cần làm đồ ăn sáng đâu ạ .” cô thở dài , bước lên phòng , quản gia thấy cô buồn bã như thế cũng lo lắng , đây là lần đầu ông thấy hai vợ chồng họ như vậy . Từ Tử hàn nằm sấp xuống giường , là anh cố tình tránh mặt cô thì , cô cũng đâu phải cố ý ném cái gối vào mặt anh đâu . Sao anh…lại nhỏ mọn như vậy chứ !? Hai dòng nước ấm chảy dài trên khuôn mặt nhỏ , cái cảm giác lạc lỏng và cô đơn này rất khó chịu .
Đó là lần đầu tiên , Dược Thiếu Phàm giận Từ Tử Hàn , tuy chì là trò đùa của anh nhưng nó đả khiến cho cô cảm thấy rất buồn…Khóc mệt rồi , cô ngước mắt nhìn chậu hoa lavender đặt ở trên chiếc bàn ghỗ trắng gần cửa sổ sát đất , cô nằm nghiêng , đưa bàn tay lên che ánh nắng buổi ban mai đang chiếu vào phòng . Đôi mắt to tròn đọng nước chớp nhẹ , cô muốn nói chuyện với anh …. Cô nằm khóc cũng đã lâu , Từ Tử hàn bước xuống giường , đi ra khỏi phòng , cô đi thẳng ra vườn hoa . Hoa lavender đã có nụ , một vài bông đã nở , bàn tay nhỏ bé chạm vào những nụ hoa màu tím , cô thở dài…Nhớ anh quá….!!!
“Phu nhân , cô nên ăn sáng đi ạ !?” – Quản gia già bước tới gần cô , cung kính nói , đã hơn 7 giờ , cô không ăn sáng để ông ông chủ biết được ông sẽ bị trách phạt mất.
Cô đứng dậy lấy bình tưới nước , tưới những nụ hoa màu tím , nhẹ nhàng trả lời “Cháu không đói . Không cần.”
“Nhưng mà , như vậy ông chủ sẽ…”
“Không sao , anh ấy sẽ không trách bác đâu.” – Cô cách ngang , quay đầu lại , trên môi nở nụ cười miễn cưỡng nhìn ông.
“Phu Nhân…tôi là người làm nên có thể hỏi điều này là không phải.”
“Chuyện gì ạ.” – Ánh mắt vẫn chú tâm vào vườn lavender , cô nhẹ giọng hỏi.
“Cô với ông chủ cãi nhau sao ?” – Ông ấp úng hỏi , vì ông cũng hơi lo lắng cho cô , đây là lần đầu cô thấy anh và cô cải nhau . Không khí trong nhà đột nhiên lại tăng cao lên. Nghe câu hỏi của ông , cô kgựng lại…đôi mắt rũ xuống , cô im lặng không nói , lão quản gia già cũng đủ biết câu trả lời. Ông suy nghĩ một hồi rồi lại tiếp tục nói “Phu nhân , sao cô không làm cơm đem đến cho ông chủ ?”
“Cơm !?” – Từ Tử Hàn ngước mắt nhìn .
“Phải , tôi thấy mỗi lần ăn cơm do cô nấu , ngài ấy đều rất vui.”
“A ! Phải rồi. Vậy buổi trưa cháu sẽ đem cơm cho anh ấy !” – Từ Tử Hàn híp mắt nói . Khuôn mặt cô tươi tắn hẳn lên . “Cảm ơn bác.”- Cô cũi đầu cảm ơn ông . Sau đó chạy vào nhà . Quản gia thở phào nhẹ nhỏm . Xem ra , ông cũng có ích trong chuyện giảng hòa đó chứ. Từ Tử Hàn đang nghiên cứu bữa trưa cho anh . Còn vị chủ tịch cao quý kia thì đang vô cùng khó chịu ở công ty.
- Trung Tâm Đài Bắc , công ty Dược Thiên ! In : phòng họp….
Tại căn phòng được bao quanh các lớp kính trong suốt cứng chắc , trên chiếc ghế của chủ tịch được đặt ở đầu chiếc bàn dài . Dược Thiếu Phàm ngồi chống cằm , tay còn lại vô thức nhịp trên bàn. Cặp mắt màu hổ phách sắc bén liếc nhìn khung cảnh bên ngoài qua cánh cửa sổ sát đất. Mọi người trong phòng họp đang
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




