|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
oán phụ cũng không được.
Mặc dù Tiêu Trân Trân tự mình mở cửa hàng, nhưng thực ra tính tình cô nàng cũng không dịu dàng, nhã nhặn gì, trái lại rất ngay thẳng, hơn nữa có thêm phần khí chất của người phụ nữ tự lập tự cường, xem ra cuộc sống thảm thương ngày trước của bạn tốt tự nhiên sẽ muốn phát huy tinh thần trọng nghĩa.
“Thư Hòa, tớ nói cậu biết, cậu như vậy là không được đâu.” Cô ấy cầm que đan trong tay quơ quơ trước mặt cô, nét mặt oán giận “Cậu xem cậu ấy, mặc dù cùng chồng tách ra nhưng mà lòng cậu lại quá mềm yếu, không chừng chỉ cần anh ta hô to gọi nhỏ hai câu cậu đã bị mang về nhà rồi ấy chứ. Đến lúc đó lại trở về vạch xuất phát, cậu không có việc làm, chồng cậu cũng không cho cậu đi làm, tình hình lại lặp lại như thế, cậu rất dễ biến thành một oán phụ tâm lí không bình thường mất.”
“Cho nên nhân cơ hội cùng chồng ra ở riêng, cậu nên tìm cho mình mục tiêu sống mới đi. Đến lúc đó để cho chồng cậu nhìn xem, cậu không vì không có anh ta mà chết, khiến cho anh ta biết cậu sống tốt biết bao nhiêu, khiến anh ta phả
phải dùng ba quỳ chín lạy đến rước cậu về.” Tiêu Trân Trân càng nói càng hưng phấn, chỉ kém nước quơ tay vẫy chân mang “Đấu tranh cách mạng” các loại nói ra khỏi miệng.
Lịch Thư Hòa dở khóc dở cười nhìn cô ấy “Vậy xin hỏi Trân đại tiên, tiểu nhân nên làm cái gì mới đúng đây?”
Tiêu Trân Trân hai mắt sáng rực như thể phát hiện ra chuyện gì đó vô cùng thú vị “Muốn biết Trân đại tiên có cao kiến gì không?”
Dáng vẻ rung đùi đắc ý của Tiêu Trân Trân, xem ra có vài phần giống với phong thái của đại tiên “Haha…đầu tiên ấy mà, phụ nữ trong tay nhất định phải có tiền, mà muốn có tiền thì nhất định phải có việc làm. Thực ra mấy ngày nay có không ít khách hàng tới hỏi kĩ năng thêu hoa của cậu có thể mở lớp dạy hay không…cậu thấy thế nào? Có muốn mở lớp dạy không, chưa biết chừng sau một thời gian sẽ nghiện làm giáo viên cũng nên ấy?”
Đề nghị này thực ra không phải đột nhiên mà Tiêu Trân Trân nghĩ ra, từ trước đến nay cô ấy biết tay của Thư Hòa rất khéo léo, nhất là kĩ thuật thêu hoa, thực sự rất tinh xảo, thậm chí giống như đã từng được đào tạo chuyên nghiệp vậy, nếu không phải sau khi tốt nghiệp hai người dần dần mất liên lạc thì lúc mới mở cửa hàng cô ấy đã tìm tới cô để nhờ giúp đỡ rồi.
Có điều hiện tại đưa ra đề nghị này cũng không tính là muộn. Dưới đáy lòng Tiêu Trân Trân đắc chí nghĩ.
Lịch Thư Hòa nhín mày: “Tớ thực sự có thể sao?” Đối với tay nghề của mình cô không phải là không có lòng tin, chỉ là cô không biết bản thân mình có thể đảm đương được trách nhiệm của một người truyền dạy hay không. Nếu như cô muốn làm, nhất định sẽ làm thật tốt, không muốn đến khi thực sự mở lớp rồi lại dạy không tốt, việc này đối với cô mà nói là rất không có trách nhiệm.
Tiêu Trân Trân lớn tiếng nói: “Đương nhiên có thể, điều cậu cần nhất bây giờ chính là tự tin, hiểu không hả?” Cô ấy sang sảng vỗ vỗ vai Lịch Thư Hòa, ánh mắt chăm chú nói “Tin tưởng bản thân nhất định làm được! Những câu này mặc dù dùng có hơi quá, nhưng mà thật sự rất có ích nha. Tóm lại, tin tưởng tớ cũng như tin tưởng bản thân cậu, chúng ta nhất định sẽ trở thành những nữ cường nhân.”
Lịch Thư Hòa mím môi cười, cảm giác bất an trong lòng dường như vì giọng nói tự tin của cô nàng hoạt bát này mà chậm rãi tan ra.
Cô không khỏi yên lặng suy nghĩ, cuộc đời của cô có thể sẽ có những thay đổi không biết chừng.
…hoặc ít nhất…cô có thể thay đổi người đàn ông kia, có thể thành công cải biến cuộc hôn nhân của bọn họ…
Chương 5
Sau khi làm xong việc buổi sáng, Nghiêm Lập Cương khuôn mặt âm trầm, bước chân vội vã xuống tầng hầm lấy xe rồi rời khỏi công ty, một đường thẳng đến địa chỉ anh sớm đã thuộc làu làu.
Đến nơi, anh dừng xe ở bãi đỗ gần đó, xuống xe đi tới ghế đá cạnh hàng cây ngồi xuống, sau đó ánh mắt thẳng tắp nhìn vào trong cửa hàng cách đó chừng mười mét.
Căn phòng này bề ngoài so với các các căn hộ cao cấp cũng không kém là bao, mặt tiền cửa hàng được lắp đặt hoàn toàn bằng kính thủy tinh, trưng bày rất nhiều các sản phẩm thủ công tinh xảo. Xuyên qua kính thủy tinh, anh có thể nhìn thấy hết toàn bộ bên trong, thỉnh thoảng có vài vị khách đi vào chọn đồ, hoặc là nói chuyện với nhân viên cửa hàng về các sản phẩm.
Tầm mắt của anh dường như chỉ chăm chú lưu luyến trên người Lịch Thư Hòa – người phụ nữ tóc dài, quần áo nhẹ nhàng thoải mái kia. Nhìn cô cẩn thận tỉ mỉ chỉ dạy cô gái bên cạnh, thỉnh thoảng nở nụ cười nhợt nhạt khen ngợi, mọi bất an trong lòng anh từng chút một tiêu tan.
Đúng vậy, là bất an, Nghiêm Lập Cương không thể không chấp nhận sự thật là nữ chủ nhân của căn nhà rộng lớn mà anh cố gắng kiếm tiền mua đã rời đi rồi, cho dù mỗi ngày đều làm việc tới khuya nhưng anh vẫn muốn trở về nhà, ít nhất nó khiến lòng anh an tâm. Công việc làm anh mệt mỏi vô cùng nhưng nằm trên chiếc giường quen thuộc đôi mắt anh vẫn mở to trằn trọc, không cách nào đi vào giấc ngủ. Mỗi ngày đều như vậy, đôi mắt vô thần nhìn chằm chằm trần nhà, trong đầu anh không ngừng nghĩ đến những lời cô đã nói ngày hôm đó…
“Anh khiến em cảm thấy mình giống như một thú cưng, hôn nhân của chúng ta giống như gông xiềng, mà căn nhà sang trọng này chỉ là một nhà giam…”
“Em vẫn luôn biết…Em biết anh rất cố gắng, nhưng em thực sự không vui vẻ, rất không vui vẻ…”
Mỗi tối anh đều tự hỏi chính mình, rốt cuộc anh đã làm sai ở chỗ nào?
Cho tới bây giờ anh chưa từng quên lần đầu tiên hai người gặp mặt, cô gái với nụ cười điềm đạm đáng yêu phút chốc đi vào lòng anh, chiếm giữ trái tim anh. Khi đó, anh không thể chắc chắn về tương lai của mình, cho nên anh nghĩ với cô gái ấy anh chỉ có thể tưởng nhớ mà thôi.
Chỉ là thật không ngờ, bố vợ anh thân thể không tốt, kiểm tra phát hiện khối u, tuy rằng có thể chữa trị nhưng khả năng tái phát lại vô cùng cao, cho nên ông vội vàng sắp xếp cho cuộc sống tương lai của cô con gái độc nhất, anh lại vừa lúc trở thành một trong những người được lựa chọn.
Là một trong chứ không phải là người duy nhất, bởi vì bố vợ anh hi vọng người được bản thân ông lựa chọn cũng là người mà con gái ông thích.
Lần thứ hai gặp mặt, lúc ăn cơm cả hai người đều có chút xấu hổ, không được tự nhiên, thực ra khi đó trong lòng anh vô cùng kích động, nhưng vẫn cố gắng tỏ ra hờ hững, vì quá hồi hộp nên anh không biết phải làm thế nào cả.
Hai người quen nhau thuận lợi đi đến đính hôn rồi kết hôn, anh cảm thấy cuộc sống của mình giống như đang ở thiên đường, mà thiên sứ duy nhất chính là cô.
Lúc mới bắt đầu, anh cảm thấy những thứ anh có thể cho cô thực sự quá ít, hai vợ chồng sống trong một căn phòng nhỏ, không có người giúp việc, cũng không có thiết bị gia dụng hiện đại, không chỉ vì căn phòng quá nhỏ không có chỗ để, mà còn vì lúc đó anh không có nhiều tiền để mua. Mỗi buổi tối khi đi làm về, nằm trên giường nắm bàn tay nhỏ bé dần trở nên thô ráp của cô, trong lòng anh cảm thấy rất đau đớn, khổ sở, oán giận bản thân mình không thể ngay lập tức cho cô một cuộc sống tốt nhất.
Anh biết, cô có thể không cần phải sống khổ sở như vậy, vì bố vợ anh vốn có chuẩn bị cho họ một căn nhà làm quà cưới, bên trong có đầy đủ tiện nghi, nhưng cô lại không muốn, cô chỉ mang theo khoản tiền cô đã tiết kiệm được trước khi kết hôn và hợp đồng bảo hiểm mà cha cô đã làm cho cô.
Cô nói:”Bố, không cần phải đối xử với bọn con tốt như vậy, Lập Cương anh ấy rất kiêu ngạo, con không muốn khiến anh ấy mỗi khi về nhà sẽ có cảm giác lòng tự trọng bị tổn thương đâu.”
Khi nghe những lời này từ miệng cha vợ, anh cũng không nói gì cả, chỉ có thể bối rối quay lưng nhanh chóng rời đi che giấu viền mắt phiếm đỏ của mình.
Về sau kỹ thuật độc quyền của công ty anh cuối cùng cũng có thể triển khai, đồng thời tìm được khách hàng đầu tiên, vợ chồng hai người cũng đổi sang một căn phòng lớn hơn, nhưng ngoại trừ có một chiếc máy giặt, thì cũng chỉ thêm một cái nồi cơm điện.
Anh vẫn nhớ rõ mỗi ngày trở về nhà, cho dù có muộn như thế nào đi chăng nữa, trong nồi vẫn luôn có canh nóng, cô dù có ngủ rồi cũng sẽ chịu đựng cơn buồn ngủ rời giường, bưng một bát canh nhỏ đến trước mặt anh, cười dịu dàng chờ anh uống xong.
“Uống xong canh anh đi tắm rồi ngủ nhé, cái này rất tốt cho sức khỏe đó.” Cô luôn luôn điềm đạm cười nói như vậy.
Anh không biết canh này có thực sự hiệu quả như cô nói hay không, anh chỉ biết mỗi ngày về nhà được nhìn dáng vẻ tươi cười dịu dàng của cô khiến anh thực sự có cảm giác gia đình.
Một bát canh, một ngọn đèn khiến anh được hưởng thụ một loại cảm giác gọi là hạnh phúc.
Cơ hội nối tiếp nhau, công ty anh càng làm càng lớn, thậm chí bắt đầu có thể xây dựng nhà máy tự sản xuất và phân phối, anh cuối cùng cũng mua được một căn nhà ưng ý, còn thuê thêm hai người giúp việc với mong muốn để cho cô có thời gian nhàn nhã đi chơi mà không cần lo lắng điều gì. Anh vẫn luôn cho rằng đây là quyết định đúng đắn nhất của mình, là cuộc sống tốt nhất đối với cô, cho dù những cuộc nói chuyện giữa bọn họ ngày càng thưa thớt, cho dù nụ cười trên môi cô ngày càng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




