|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
trở nên miễn cưỡng…
Nghĩ đến đây, Nghiêm Lập Cương lấy tay xoa khuôn mặt của mình, khóe miệng nở một nụ cười khổ. Xem ra ở công ty anh đã quen thói bá đạo nên mới có thể tự cho là đúng như vậy.
Anh ngồi trên ghế đá ánh mắt nhìn chằm chằm từng hàng động của vợ mình, đồng thời tự kiểm điểm những lỗi lầm của bản thân, mà trong cửa hàng vài người phụ nữ cũng đã sớm chú ý tới hành động kì quái của anh, bắt đầu câu được câu không nói chuyện, lén lút nhìn anh.
“Chị Thư Hòa, bên ngoài có một người đàn ông cứ nhìn chằm chằm vào trong cửa hàng của chúng ta, không phải là một tên biến thái đấy chứ?”
Lịch Thư Hòa vốn đang chăm chú nghiên cứu các mẫu thêu hoa mới, nghe thấy thế vội vã ngẩng đầu lên nhìn ra phía ngoài, phát hiện gương mặt quen thuộc của người đàn ông ngồi trên ghế đá bên kia.
Cô nhìn lên đồng hồ treo tường xem mấy giờ, trong lòng vô cùng ngạc nhiên, bởi vì anh bận rộn như vậy sao có thể xuất hiện ở nơi này vào thời gian này được, bây giờ không phải là lúc anh nên ở công ty họp hành hay ra ngoài ăn cơm cùng với khách hàng hay sao?
“Chị Thư Hòa? Chị Thư Hòa? Sao tự dưng lại ngẩn người ra như vậy?”
“Không có gì.” Lịch Thư Hòa giật mình, liếc mắt nhìn các thứ trên mặt bàn rồi nói: “Được rồi, trước làm đến đây thôi. Cũng trưa rồi, mọi người đi ăn cơm đi, trở về lại tiếp tục.”
Mấy cô gái nhỏ vui vẻ đồng ý, cất đồ đạc của mình xong liền ùa ra ngoài như ong vỡ tổ, mà Lịch Thư Hòa đợi cho họ đi xa mới chậm rãi dọn dẹp đồ đạc đóng cửa đi ra ngoài.
Dường như lúc mấy cô gái kia mở cửa đi ra ngoài, ngay lập tức Nghiêm Lập Cương tập trung chú ý nhìn chằm chằm cánh cửa kia, đợi khi thấy Lịch Thư Hòa đi ra, anh liền đứng dậy, hướng cô đi tới.
“Thư Hòa.” Dừng lại cách cô ba bước chân, anh nhẹ giọng gọi.
Bởi vì buổi tối ngủ không đủ giấc, lại đợi ở bên ngoài khá lâu không uống giọt nước nào, nên lúc này giọng anh có vẻ khàn khàn khô khốc.
“Sao anh lại ở đây?” Cô còn tưởng rằng thời gian của anh đều dâng tặng cho công ty hết rồi chứ.
“Anh…đi ngang qua…” Nghiêm Lập Cương cũng biết mình bỗng nhiên xuất hiện ở đây rất đột ngột, nhưng trải qua nhiều ngày miên man suy nghĩ, anh phát hiện bản thân không thể chăm sóc cô như lời anh đã từng hứa, khiến hai người tạm thời không thể gặp mặt, phải xa nhau một thời gian.
Anh nhớ cô, muốn mỗi ngày đều được nhìn thấy cô, như vậy mới có thể lấp đầy những khoảng trống và xua tan những bất an trong lòng anh.
Đáy mắt Lịch Thư Hòa vụt qua một tia nghi hoặc, nhưng cô cũng không vạch trần anh, chỉ nhàn nhạt nói: “Trưa rồi, không có chuyện gì thì anh về ăn cơm đi. Lát nữa anh vẫn phải về công ty mà?” Nói xong, cô xoay người định rời đi. Vốn còn muốn hỏi thêm, nhưng nếu anh đã nói chỉ là đi ngang qua thì cô cũng chẳng có lý do gì tiếp tục đứng ở đây nữa.
“Chờ một chút, anh có cái này muốn đưa cho em.” Anh vươn tay, nắm lấy cánh tay của cô, trong ánh mắt mang theo gấp gáp và khẩn cầu.
Lịch Thư Hòa nghi hoặc đi theo anh ra chỗ đỗ xe, nhìn anh mở cửa sau xe, lấy từ bên trong ra một cái hộp.
“Đây là yến mạch, anh nhớ trước đây em thường ăn cái này, gần đây bữa sáng em ăn không được nhiều, cho dù ăn không vào, cũng cố ăn lấy một bát. Còn có đường đỏ, nếu em…không thoải mái thì nhớ pha một cốc để uống, sẽ đỡ hơn đấy. Còn có…” Nghiêm Lập Cương mang tới rất nhiều đồ, vừa chỉ từng cái vừa nhẹ giọng căn dặn, anh vừa dứt lời Lịch Thư Hòa chỉ biết ngẩn người đứng tại chỗ, không biết nên nói cái gì mới tốt.
“Anh…chuẩn bị nhiều đồ như vậy, em làm sao mà mang về được?” Trên tay cô chỉ mang một cái túi đại khái có thể nhét được hơn phân nửa chỗ đường đỏ kia, cho dù cô uống nó mỗi ngày cũng phải hai ba tháng nữa mới hết được.
Càng không cần nói đến cái hộp chứa đầy các thứ chai lọ linh tinh kia, tất cả đều là những sản phẩm chăm sóc thân thể mà cô hay dùng hoặc là đồ dùng vệ sinh, thậm chí đến cả quần áo ngủ anh cũng đều mang tới.
Lúc cô rời khỏi nhà chỉ mang theo một va ly hành lý, bên trong chỉ có những đồ dùng cần thiết, những cái khác cô đều không mang theo. Mà nếu cô đã rời đi rồi cũng sẽ không quay về thu dọn thêm cái gì nữa. Chỉ là, cô ngàn vạn lần không nghĩ tới, anh lại mang tất cả mọi thứ đến cho cô, ngoại trừ một số đồ dùng hàng ngày còn lại anh đều mua mới toàn bộ.
Cô vừa mở miệng, Nghiêm Lập Cương dường như ngay lập tức trả lời thắc mắc của cô: “Để anh, ý anh là…anh có thể giúp em mang những thứ này về.” Ý thức được mình trả lời quá nhanh, anh vội vàng thay đổi để giọng nói trở nên bình thường.
Sau khi biết cô chuyển đến nơi này, anh đã tìm hiểu cặn kẽ mọi thứ xung quanh. Ở trong lòng anh, cô là một người phụ nữ đơn thuần không hiểu được xã hội hiểm ác đáng sợ đến thế nào, nếu không phải người cùng cô thuê nhà là Tiêu Trân Trân thì anh tuyệt đối sẽ không chịu đựng nhiều ngày như vậy mới xuất hiện trước mặt cô.
Lịch Thư Hòa không thể không gật đầu, sợ anh giận nên cô cũng không hỏi anh vì sao còn chưa về công ty.
Mang mọi thứ lên tầng ba, Nghiêm Lập Cương nhanh chóng sắp xếp đồ đạc gọn gàng đâu vào đấy rồi nhìn khắp phòng một lượt.
Phòng khách trống trải, chỉ có một cái sofa, trên sofa có hai cái gối được làm thủ công, trên mặt có thêu hoa màu sắc rực rỡ. Không có phòng bếp, trên bàn chỉ có một cái lò vi sóng, hai bên trái phải đơn giản đặt vài cái bát và nồi niêu. Phòng ngủ và phòng tắm song song nhau, hiện tại đều khóa cửa, không nhìn thấy bên trong thế nào nhưng anh có thể đoán được nó đại khái so với phòng khách chắc cũng không tốt hơn chỗ nào.
Sau khi nhìn lướt qua toàn bộ xung quanh, anh nhịn không được nhíu mày “Xem ra vẫn còn thiếu nhiều thứ, bây giờ anh về nhà mang tất cả các thứ em thường dùng qua đây nhé.”
Lịch Thư Hòa đang sắp xếp lại một số thứ, nghe anh nói vậy cô chỉ liếc nhìn anh một cái, không nặng không nhẹ trả lời: “Không cần, như thế này là tốt rồi, bình thường chỗ này chỉ để ăn và ngủ thôi, không cần phiền phức như vậy.”
“Ngại phiền phức? Nếu không để anh tìm cho em một phòng khác, đồ đạc bên trong anh sẽ chuẩn bị đầy đủ…” Cô yên lặng nhìn anh chăm chú khiến giọng nói của anh dần dần nhỏ lại, anh mím chặt môi, không cách nào nói thêm gì nữa.
Cô lẳng lặng nhìn anh, nhìn anh giống như một đứa trẻ làm sai chuyện, chân tay luống cuống, rồi lại phụng phịu không chịu tỏ ra thua kém. Đáy lòng cô liền mềm lại, nhưng vẫn kiên định với ý nghĩ của mình.
“Lập Cương, chúng ta xa nhau là vì cái gì?” Cô nhẹ giọng hỏi anh.
“Là anh không tốt, khiến em đau lòng.”
Cô nhẹ nhàng lắc đầu “Không, anh rất tốt.”
“Nếu anh tốt như vậy, em sẽ muốn chúng ta xa nhau một thời gian sao?” Anh mỉm cười giễu cợt, bĩu môi, cay đắng xoẹt qua đáy mắt.
Lịch Thư Hòa nhìn dáng vẻ tự trách của anh, không nén nổi tiến lên cầm tay anh “Không, anh rất tốt, anh làm rất tốt, đã cho em một cuộc sống rất đầy đủ. Chỉ là…đó không phải là những thứ em muốn.”
Nghe vậy, ánh mắt anh đầu tiên là kinh ngạc, sau đó biến thành băng giá, anh rút tay mình ra, không hiểu nhìn chằm chằm cô giống như đang đợi cô cho anh một lời giải thích.
“Có lẽ nói như vậy không đúng, nhưng điều em muốn là anh. Em có thể chịu đựng, anh vì muốn cho em một cuộc sống tốt mà theo đuổi càng nhiều, em có thể đợi, đợi anh thực hiện lời hứa, nhưng mà…mọi thứ đều có giới hạn của nó, em không thể luôn luôn chờ anh như vậy, anh có hiểu không?” Cô nói.
“Anh biết những điều anh làm được còn chưa đủ, sau này anh sẽ dành nhiều thời gian hơn ở bên em. Em từng nói em thích xem mặt trời mọc ở Đan Mạch, thích ngắm biển ở Hy Lạp, chúng ta đều có thể đi…”
Cô cắt lời anh “Đừng lại hứa hẹn với em, em đã nghe rất nhiều “sau này” rồi.”
Cô thở dài, nhìn dáng vẻ sửng sốt của anh, cô cảm thấy mình nên nói rõ ràng thì hơn.
“Anh luôn luôn nói “sau này”, nhưng anh thử nghĩ xem chúng ta còn có mấy lần “sau này”? Cô quyết tâm, thẳng thắn nói rõ “Điều em mong muốn là hạnh phúc đơn giản, không cần quá nhiều tiền, đủ trang trải cuộc sống là tốt rồi. Em cũng không cần căn nhà lớn như vậy, em chỉ cần những lúc mệt mỏi chúng ta có thể ở bên nhau, chia sẻ với nhau thôi.”
“Hơn nữa em căn bản không cần người giúp việc, em muốn làm bà chủ gia đình. Cho đến bây giờ em cũng không quan tâm những món đồ xa xỉ mà anh mua về, em chỉ muốn mỗi ngày có thể yên lặng ở bên anh. Em mong muốn cuộc sống đơn giản như vậy, anh có hiểu không?”
Lần đầu tiên Nghiêm Lập Cương thấy ánh mắt cô kiên định như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn biểu hiện một loại cương quyết không cho phép dao động.
Anh rất muốn nói anh có thể làm được, những gì đã hứa với cô anh nhất định sẽ thực hiện, nhưng lời ra đến miệng, anh lại phát hiện bản thân không cách nào hùng hồn trả lời cô như vậy, chỉ có thể tiếp tục trầm mặc.
Không gian phút chốc rơi vào yên tĩnh, cho đến khi tiếng chuông báo thức cô đặt vang lên phá vỡ bầu không khí nặng nề làm cho người ta hít thở không thông này.
“Anh đi về trước đi, đừng mang thêm thứ gì đến nữa.”
“Cho dù hai chúng ta tạm thời tách ra, em cũng đừng từ chối ý tốt của anh, được không?” Nghiêm Lập Cương hít một hơi thật sâu, giọng nói gần
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




