watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4966 Lượt

chậm rãi tiêu tán trong không gian.

Chu Lợi nói không sai, đến thời điểm mấu chốt anh lại để cho cô đi, thực sự không phù hợp với tác phong làm việc của anh, nhưng ngày hôm qua những lời cô nói quả thực đã làm cho anh quá mức khiếp sợ, cho dù qua một buổi tối, tâm tình của anh vẫn không có cách nào bình tĩnh được.

Cho đến tối qua nghe được những lời tự thuật bình thản của cô, anh mới hiểu được nguyên nhân quan hệ của hai người trở nên lãnh đạm như vậy là vì đâu.

Cô không nói, không tươi cười anh lại tưởng rằng vì anh làm được chưa đủ, bởi vì anh luôn cho rằng bất kì người phụ nữ nào cũng sẽ thích những món trang sức xa xỉ. Anh nghiêm khắc yêu cầu giúp việc chăm sóc cô chỉ hi vọng có thể để cô vừa lòng, anh vì cô mà tạo ra một ngôi nhà ấm áp, mong muốn hai người có thể quay trở lại thời kì vui vẻ trước đây.

Thế nhưng không nghĩ tới, anh làm được càng nhiều, trái lại khoảng cách giữa hai người ngày càng xa, bởi vì anh từ đầu tới cuối chưa từng biết đến tột cùng là cô mong muốn điều gì. Nghĩ đến đây, trên mặt anh không khỏi lộ ra nụ cười tự giễu.

Sau khi hiểu ra sai lầm của mình, anh làm sao có thể dùng biện pháp cứng rắn giữ cô lại chứ?

Nhưng mà tình huống này tuyệt đối chỉ là tạm thời mà thôi, anh tin tưởng anh và cô sẽ bên nhau một lần nữa.

Tuyệt đối. Anh nặng nề dập tắt điếu thuốc vào gạc tàn, ở trong lòng tự nhủ.

Đêm qua Lịch Thư Hòa cũng không hề chợp mắt, nhưng điều cô nghĩ đến là tiếp theo mình nên làm gì?

Mặc dù lúc học đại học cô đã từng sống ở bên ngoài, nhưng chỉ là ở kí túc xá trong trường, về cơ bản chỉ cần phải lo chuyện ăn uống, mà bây giờ hiển nhiên vấn đề phức tạp hơn nhiều.

Điều quan trọng nhất trước mắt là cô cần phải tìm được một căn phòng để ở, còn phải tìm một công việc nữa, nếu không sẽ không thể chi trả các khoản chi tiêu.

Mặc dù Nghiêm Lập Cương đã mở cho cô một tài khoản ngân hàng, hàng tháng đều gửi tiền vào đó, đến bây giờ chắc cũng có không ít, nhưng cô không muốn động đến khoản tiền đó. Cô chỉ hi vọng tiền cô tiết kiệm được trước khi cưới có thể giúp cô duy trì được ít ngày.

May mắn thay khi cô đi ngang qua một căn nhà thấy có tấm biển quảng cáo cho thuê phòng trọ, mà càng khiến cô vui mừng hơn nữa là người chủ phòng trọ đó lại là một trong số ít bạn tốt của cô thời trung học – Tiêu Trân Trân.

Căn nhà của Trân Trân có ba tầng, tầng một là cửa hàng kinh doanh các sản phẩm hand-made, tầng hai dùng làm kho chứa hàng, còn tầng ba để trống nên cô mới may mắn thuê được một căn phòng tốt như vậy, một mình độc chiếm một tầng, lại còn tìm được một công việc nữa.

Bình thường buổi chiều là thời gian nhàn rỗi nhất của cửa hàng, Tiêu Trân Trân và Lịch Thư Hòa ngồi ở hai đầu chiếc bàn, tay thoăn thoắt đan áo len hàng mẫu và thuê hoa, vừa nói chuyện.

“Thư Hòa, gần đây cậu có liên lạc với ông xã cậu không?”

“Liên lạc? Không có.” Lịch Thư Hòa lắc đầu, “Tớ chỉ gửi tin nhắn báo địa chỉ nơi này cho anh ấy thôi.”

Tiêu Trân Trân nghi hoặc hỏi: “Trước đấy cậu nói với ông xã cậu xa nhau một thời gian là bởi vì cậu…muốn li hôn sao?”

Người đàn ông đáng ghét kia bắt cô phải hỏi vấn đề này, hại cô cảm thấy chính mình giống như một bà cô lắm chuyện đi thọc mạch chuyện riêng tư của bạn tốt vậy.

“Li hôn? Tớ chưa từng nghĩ tới.” Lịch Thư Hòa lần thứ hai lắc đầu, khốn hoặc nhìn bạn tốt: “Sao vậy? Tại sao đột nhiên lại hỏi tớ chuyện này?”

Tiêu Trân Trân cười gượng vài tiếng, buông lỏng tay: “Không có gì, cậu cũng biết Tần Nguyên Lãng cái tên ngây ngô kia đang làm việc tại một công ty nghiên cứu sinh học gì đó, hình như… chính là công ty của chồng cậu. Anh ấy nói gần đây tất cả lãnh đạo trong công ty đều sợ phải gặp chủ tịch, bởi vì tính tình chủ tịch trở nên ngày càng kinh khủng hơn, mọi người đang đoán không biết có phải trong nhà chủ tịch xảy ra chuyện gì hay không. Biết cậu đang làm việc ở chỗ tớ , anh ấy muốn tớ hỏi cậu xem có chuyện gì không.”

Nói xong Tiêu Trân Trân cũng tự nhận thấy lý do này có trăm ngàn sơ hở, nhưng cô ấy cũng chỉ có thể thuận miệng bịa ra như thế thôi, cô ấy cũng không thể nói thật ra Nghiêm Lập Cương thân là chủ tịch nhưng lại nói “nhờ cậy cậu” với cấp dưới của mình để vị hôn thê của cấp dưới đi thăm dò ý tứ của vợ anh chứ?

Đáng giận! Tần Nguyên Lãng cái tên thối tha ngây ngô kia, dứt khoát đổi việc đi là vừa!

Lịch Thư Hòa không trả lời, giống như đang suy nghĩ xem nên trả lời vấn đề này như thế nào, cũng có thể cô căn bản biết đó không phải là nguyên nhân, chỉ là không muốn làm rõ mà thôi.

Nhưng may mắn là bạn tốt của cô cũng không nói thẳng ra khiến cô khó chịu.

“Nhưng mà…Thư Hòa, cậu dự định hai người sống xa nhau bao lâu? Tớ nhớ là trong thời gian đính hôn cậu và chồng cậu cảm tình rất tốt cơ mà. Chẳng nhẽ bởi vì kết hôn đã lâu, tình cảm phai nhạt hay sao?” Mặc dù lúc trước cô ấy và Thư Hòa không học chung đại học, nhưng thỉnh thoảng vẫn liên lạc với nhau, mà trong câu chuyện của các cô Nghiêm Lập Cương luôn luôn tồn tại.

Bởi vậy khi biết bạn tốt vì cùng chồng sống riêng nên tự mình đi tìm phòng ở, cô ấy đã vô cùng kinh ngạc.

Từ trước đến nay cô ấy luôn cho rằng bạn tốt của mình là đại diện hoàn mỹ nhất của một hiền thê lương mẫu, nhưng mà nếu ngay cả bạn tốt như vậy cũng có thể đi trên con đường hướng tới li hôn, cô ấy không khỏi hoài nghi liệu chính mình có nên bước chân vào nấm mồ hôn nhân nữa hay không.

Lịch Thư Hòa buồn cười nhìn Tiêu Trân Trân, buông giá thuê trong tay mình xuống, chậm rãi nói: “Tình cảm của bọn tớ không có phai nhạt, ít nhất là tớ không có, tớ chỉ muốn nhân cơ hội này thay đổi phương thức chung sống hiện tại của bọn tớ thôi.”

“Khi vừa mới đính hôn, tớ có thể cảm nhận được anh ấy đối với tớ rất tốt, nhưng mà mấy năm nay, anh ấy chỉ biết mua đồ đắt tiền tặng tớ. Đáng tiếc đối với tớ mà nói những thứ đó đều không quan trọng, có nhiều lúc tớ rất muốn cùng anh ấy chia sẻ tâm tình, hoặc muốn anh ấy nghe tớ nói chuyện mà không phải chỉ hỏi tớ ăn cơm chưa? tiền còn đủ tiêu hay không?”

“Aizz, đàn ông đều như vậy cả, họ luôn cho rằng chỉ cần mua vài món đồ nhỏ nhỏ hoặc lễ vật gì đó là có thể giải quyết được vấn đề về phụ nữ rồi. Tớ thật hoài nghi những người đàn ông kia tám mươi phần trăm đều nghĩ dung lượng não của phụ nữ chúng ta chỉ có mười gam nghĩ về chuyện sinh con, năm gam dùng vào chuyện tình cảm, năm gam còn lại để cân nhắc xem giá trị của những món quà kia như thế nào.” Tiêu Trân Trân nói một hồi không ngừng nghỉ, khuôn mặt hơi tròn nhăn nhó nhìn rất đáng yêu.

Lịch Thư Hòa bị cô ấy chọc cho cười ha hả, Tiêu Trân Trân nói xong nhịn không được cũng cười theo.

Cười một lúc lâu, Lịch Thư Hòa rốt cuộc ngừng lại tiếng cười, vẻ mặt thành thật nhìn cô nàng: “Trân Trân, tớ yêu anh ấy, điều này không thể nghi ngờ, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy tớ đã chắc chắn rồi. Tớ có thể nhẫn nại anh ấy vì công việc bận rộn mà mấy ngày không thấy bóng dáng, cũng có thể chịu được sự vụng về trong cách bày tỏ tình cảm của anh ấy, nhưng có chuyện tớ không thể nào chịu đựng được, đó chính là việc mục tiêu của anh ấy không bao giờ có điểm cuối, đạt được cái này rồi anh ấy sẽ ngay lập tức vạch ra một mục tiêu khác, không ngừng theo đuổi, không ngừng cố gắng.”

“Trước đây anh ấy luôn nói, chờ đến khi công ty của chúng tớ kiếm được tiền anh ấy sẽ có nhiều thời gian hơn để ở bên tớ, nhưng khi công ty đã kiếm được tiền rồi, anh ấy lại nói, chờ anh ấy kiếm được nhiều tiền hơn nữa, chúng tớ đổi sang một căn nhà lớn hơn, anh ấy cũng sẽ không bận rộn như vậy nữa…Đến bây giờ, công ty đã lớn như vậy, kiếm được nhiều tiền như vậy, anh ấy vẫn không dừng lại, nhà có lớn hơn nữa thì anh ấy có mấy khi ở nhà đâu, từ sáng sớm cho tới đêm khuya đều là ở công ty hoặc nhà máy, chỉ còn lại một mình tớ, anh ấy thất hứa hết lần này đến lần khác, tớ cảm thấy rất cô đơn.”

Tiêu Trân Trân nhìn bạn tốt, biểu cảm trên khuôn mặt cũng rất phức tạp, bởi vì cô ấy thực sự không thể hiểu nổi cảm giác của một người khi đặt trọng tâm cuộc sống của mình xoay quanh một người đàn ông là như thế nào.

Cô ấy

không hiểu hỏi: “Thư Hòa, cậu không cảm thấy lúc cậu nói những lời này…rất giống oán phụ sao?”

Lịch Thư Hòa ngẩn ra, không nhịn được cười: “Đúng vậy, cậu nói rất đúng, tớ đúng là rất giống một oán phụ. Nhưng mà không có cách nào khác, ai bảo tớ không có việc làm, đến việc nhà cũng có người giúp việc lo, đương nhiên là rất vô dụng rồi.”

Có thể không oán giận sao? Khi cô còn chưa tốt nghiệp đã phải đính hôn rồi, sau khi tốt nghiệp hai người lập tức kết hôn, kết hôn xong anh liền bận rộn không ngừng nghỉ, còn cô chỉ biết ở một bên chờ đợi, khiến cho mỗi ngày của mình trôi qua đều nhạt nhẽo, vô vị.

Hơn nữa cô lại không có việc làm, anh cũng không muốn để cô ra ngoài làm việc, thậm chí ngay cả việc nhà đơn giản cũng không được động tay vào, cô bắt đầu cảm thấy mình không khác gì một phế nhân, chỉ có thể ở nhà chờ anh thỉnh thoảng mới bố thí cho chút cưng chiều.

Trải qua cuộc sống như vậy cô có muốn không trở thành một

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT