|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
đợi anh nói, cô giống như đang tự lẩm bẩm nhìn về một hướng khác phía sau anh tiếp tục nói: “Chúng ta quen biết nhau mấy năm rồi nhỉ? Hình như là lúc em hai mươi tuổi đúng không? Chúng ta đính hôn hai năm, kết hôn bốn năm, đời người phụ nữ có mấy lần sáu năm chứ?”
“Anh có tham vọng của anh, anh muốn nắm bắt cơ hội phát triển sự nghiệp, em ủng hộ anh, sau khi đính hôn, rất lâu rất lâu anh mới đến thăm em một lần, em cũng không để ý, cho dù anh bận rộn đến nỗi chỉ có thể cùng em ăn một bữa cơm, cùng em đi tản bộ một đoạn ngắn, em cũng không sao cả…Thực sự, lúc đó em thực sự một chút cũng không để ý, bởi vì em tự nói với mình rằng rất nhanh thôi mọi việc sẽ ổn cả, anh sẽ làm được những gì đã hứa với em, sẽ cho em một cuộc sống hạnh phúc như em mong muốn…”
Nghiêm Lập Cương nhìn nét mặt của cô dường như có gì đó không đúng, cau mày muốn nói “Thư Hòa…”
Cô không để ý đến anh, ánh mắt tập trung trên khuôn mặt anh, nhìn gò má gầy gò của anh, trong lòng quặn lên đau đớn, nhưng vẫn tiếp tục nói: “Để em nói hết được không? Nếu không em không biết lần sau chúng ta có thể bình tĩnh nói chuyện với nhau là khi nào nữa.”
Có một số việc, cũng đến lúc nên thay đổi và kết thúc rồi.
Chương 4: Chương 4 (1)
Cô không oán trách, chỉ là dần dần hiểu rõ, yêu đương không thể chỉ có chờ đợi.
Nghiêm Lập Cương chưa từng nghĩ tới một người phụ nữ khi kiên quyết lên lại có thể đáng sợ như vậy, nhất là người phụ nữ anh luôn tưởng là thiện lương dễ nói chuyện một khi kiên trì, ngay cả anh cũng không có biện pháp nào, càng không biết làm sao nói với cô “không”.
Dưới sự kiên trì của Lịch Thư Hòa cuối cùng anh thỏa hiệp, hai người mặt đối mặt ngồi xuống nói chuyện.
Cô bỗng nhiên cảm thấy hơi châm chọc, bình thường cô muốn nói chuyện với anh, anh lại luôn bận rộn nói không được mấy câu liền rời đi, hiện tại cô đã chẳng còn mong chờ gì nữa thì anh lại có thể có thời gian rảnh rỗi cùng cô nói chuyện.
“Em vẫn luôn tự an ủi chính mình, phía sau một người đàn ông thành công sẽ luôn có một người phụ nữ vĩ đại, bố em cũng thường nói với em như vậy, cho nên em đợi, đợi đến khi sản phẩm đầu tiên của công ty anh tung ra tràn ngập thị trường, cuối cùng thu được lợi nhuận, đợi qua ngày kỉ niệm kết hôn của chúng ta, rồi sau đó công ty anh lần đầu tiên mở rộng, chúng ta đổi từ căn phòng nhỏ hẹp sang một căn hộ lớn, công ty của anh cũng từ một công ty nhỏ trở thành một công ty lớn…”
“Thế nhưng, anh có biết không? Từ đó mỗi ngày anh đều bận rộn chỉ có thể nói với em vài câu, đến bây giờ khi anh về nhà có thể gọi em một tiếng em đã cảm thấy may mắn rồi, như vậy có đáng buồn hay không?”
“Anh khiến em cảm thấy mình giống như một thú cưng, hôn nhân của chúng ta giống như gông xiềng, mà căn nhà sang trọng này chỉ là một nhà giam. Em bị nhốt trong này, cảm giác mỗi ngày qua đi mình càng trở nên xấu xí, chỉ có thể chờ đợi hi vọng hôm nay anh chú ý tới em nhiều một chút, có thể nói với em nhiều hơn một câu.”
“Em cảm thấy mình hèn mọn đến đáng thương, nhưng mỗi ngày đều tự thuyết phục chính mình hôn nhân của chúng ta không có vấn đề gì cả, chỉ là một đôi vợ chồng không có quá nhiều sự trao đổi mà thôi. Tự lừa mình dối người như vậy cảm giác rất mất mác, anh có hiểu không?”
Giọng nói của cô không chút kích động, giống như đang tự thuật một sự thật, nhưng dáng vẻ bình thản này lại càng khiến người ta cảm thấy không biết làm sao.
Nghiêm Lập Cương vô cùng kinh sợ nhìn cô, bỗng nhiên phát hiện bản thân có phải ngay từ đầu đã làm sai rồi.
Nhìn cô như vậy cảm giác như cô có thể lập tức theo gió bay đi, rời xa khỏi anh, khiến anh không nhịn được trở nên căng thẳng.
“Thư Hòa, anh không biết…Anh chỉ muốn cho em những điều tốt nhất.” Giống như khi bọn họ đính hôn, anh ở trước mặt bố vợ đưa ra lời hứa hẹn như vậy.
Anh muốn cho cô một cuộc sống hạnh phúc, một cuộc sống tốt đẹp nhất.
Ai có thể nói cho anh biết, tại sao những nỗ lực của bản thân anh lại khiến cho cuộc sống của cô trở nên hèn mọn đáng thương, những lời lẽ lên án ấy kì thực cô nói ra cũng chẳng vui vẻ gì phải không?
“Em biết…” Cô thấp giọng rì rầm, nhìn ánh mắt khiếp sợ của anh, hốc mắt thoáng chốc phiếm hồng, mũi chua xót, “Em vẫn luôn biết…Em biết anh rất cố gắng, nhưng em thực sự không vui vẻ, rất không vui vẻ…”
Vẻ mặt anh trở nên cứng đờ, tay nắm chặt thành quyền, hai mắt yên lặng nhìn cô, cổ họng khô khốc lên tiếng: “Cho nên?”
Cô nhìn sâu vào mắt anh, khóe miệng chậm rãi kéo ra một nụ cười, giọng nói mềm nhẹ giống như đang nói sáng nay thời tiết thật tốt vậy “Lập Cương, chúng mình tách ra một thời gian đi.”
***
“Cho nên nói, các cậu muốn li hôn?” Một giọng nói trầm thấp đột nhiên phát ra.
Một mảnh trầm mặc.
Chu Lợi không dám tin, chỉ mới qua một buổi tối thôi, sao sự việc lại trở nên hỏng bét như vậy?
“Không phải li hôn.” Nghiêm Lập Cương một đêm không ngủ, giọng nói khàn khàn kiên định phản bác, “Chỉ là tạm thời xa nhau mà thôi.” Anh rất kiên trì với cách nói này, cũng chỉ có thể kiên trì cách nghĩ này thôi. Bởi vì giữa bọn họ từ lúc trước khi kết hôn cũng đã kí thỏa thuận li hôn rồi.
Thỏa thuận đó là yêu cầu của bố vợ anh, ông muốn bảo vệ con gái mình một cách tốt nhất, nội dung thỏa thuận bao gồm các điều kiện về phân chia tài sản.
Ánh mắt anh buồn bã, nghĩ tới lúc sáng nay cô cất bước rời khỏi…
Môi anh mím chặt, trong mắt đầy tơ máu, hậu quả của một đêm thức trắng, “Thư Hòa…Em không thể suy nghĩ lại sao?”
Anh lên tiếng thỉnh cầu, vốn dĩ là một người đàn ông lạnh lùng, nhưng để có thể vãn hồi lòng của vợ mình, anh cuối cùng vẫn cắn răng nói ra khỏi miệng.
Lịch Thư Hòa kéo theo một vali hành lý, đứng ở cửa quay đầu lại nhìn anh, nhẹ giọng nói: “Em đã quyết định rồi.”
Lần này rời đi, là cô buông tay một lần, bởi vì thực ra anh là người mang chủ nghĩa đàn ông rất sâu sắc, kiên trì chính là kiên trì, nếu không có một sự kích thích lớn như vậy, cô nghĩ anh sẽ mãi mãi không để ý đến mong muốn và ý kiến của cô.
Anh không cho cô ra ngoài làm việc, ngay cả đến việc nhà cũng không cho cô động tay vào, thế cho nên cô dần dần tách biệt với cuộc sống bên ngoài, không liên lạc với bạn bè trước đây. Cuộc sống trôi qua như vậy khiến cô bắt đầu hoài nghi mình ở bên cạnh anh có giá trị tồn tại gì hay không.
Anh bắt lấy hành lý của cô, “Ít nhất đợi thêm mấy hôm nữa hãy đi, đợi anh giúp em tìm một căn phòng tốt, rồi để thím Lâm sang sắp xếp trước một chút…”
Cô ngắt lời anh, mỉm cười cự tuyệt: “Không, không cần, em có thể tự mình làm được.”
Nếu như mọi việc đều để anh nhúng tay vào, thế chẳng hóa ra là cô chỉ đổi một chỗ ở khác, còn lại vẫn để anh chăm sóc cô mà thôi.
“Vậy em muốn ở chỗ nào? Ăn uống làm sao bây giờ?” Anh cau mày, trước sau vẫn không yên lòng truy hỏi.
Nếu như là đang hẹn hò, có thể cô sẽ rất vui vẻ, tiếp nhận việc anh coi cô giống như một cô bé con mà chiều chuộng, nhưng bây giờ điều cô cần chỉ là sự tin tưởng và tôn trọng của anh.
“Lập Cương, em không phải trẻ con, em sẽ tự chăm sóc bản thân mình.” Cô đẩy tay anh đang cầm hành lý ra, sau đó quả quyết đi tới cửa, “Đợi em tìm được chỗ ở sẽ liên lạc với anh.” Nói xong, cô đi thẳng ra ngoài gọi taxi, không quay đầu lại liền rời đi…
Vừa nghĩ tới thái độ kiên quyết không chút lưu luyến rời khỏi của cô, vẻ mặt đóng băng của anh nhịn không được trầm xuống vài phần.
Tạm thời xa nhau, đó chẳng phải là sống riêng sao? Bình thường vợ chồng đi tới bước này, cách li hôn không lâu nữa. Chu Lợi dưới đáy lòng nho nhỏ oán thầm.
Nhìn bạn tốt gương mặt nặng nề, lại thêm chút chật vật trước mắt, anh ta cẩn thận thử thăm dò: “Là vì tôi à? Ngày hôm qua tôi dựa vào cậu có hơi gần, vợ cậu hiểu lầm rồi?”
“Không phải.”
“Thật sự không phải?” Chu Lợi trên mặt tràn đầy thăm dò bát quái, nhiệt huyết sôi trào nói: “Nếu thực sự là tôi tạo ra phiền phức này, cậu ngàn vạn lần cũng không nên khách sáo làm gì, tôi có thể đi giải thích mà.”
Nghiêm Lập Cương lặng lẽ nhìn anh ta, lắc đầu, “Không cần, không liên quan gì đến cậu cả, là vấn đề của vợ chồng tôi.”
Nói là không liên quan, nhưng mà ngày đầu tiên anh ta đến vợ chồng người ta đã ở riêng, thế nào cũng làm cho anh ta cảm giác không được tự nhiên cho lắm.
Vừa nghĩ đến đấy, Chu Lợi nhìn người đàn ông bình thường kiêu ngạo đắc ý chết khiếp bây giờ chỉ có thể ngoài chỗ này quẫn bách, nhịn không được mở miệng châm chọc: “Tôi nói cậu ấy à, bình thường không phải là quản bà xã gắt gao lắm sao, thế nào mà đến thời điểm mấu chốt, lại chẳng thấy quyết đoán gì vậy?”
Lời vừa nói khỏi miệng, Nghiêm Lập Cương âm trầm nhìn anh ta chằm chằm, Chu Lợi rùng mình một cái, vội vã giả lả cười pha trò.
“Ha ha, tôi nói bậy thôi, nói bậy…Không cần để ý đến tôi, tôi đi đây.” Nói xong anh ta phi nhanh ra cửa, biến mất như không khí trước mặt Nghiêm Lập Cương.
Đợi trong phòng khôi phục yên tĩnh, Nghiêm Lập Cương ngồi trên sofa, mặt không đổi sắc rít từng hơi thuốc, từng vòng khói trắng chậm rãi tiêu tán trong không gian.
Chu Lợi nói không sai, đến thời điểm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




