|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
anh ta lại cao gầy, một mỹ nhân phương Tây xinh đẹp liền xuất hiện.
“Đừng đem tôi đánh đồng với những người không có mắt đó.”
Chu Lợi cười ha hả, vừa nghĩ tới những người bị Nghiêm Lập Cương coi là “mù mắt” lại càng nhịn không được cười như điên.
Nghiêm Lập Cương đúng là một người thú vị, nhớ lúc trước đam mê lớn nhất của anh ta là hóa trang thành con gái, đã dụ dỗ được không biết bao nhiêu người đàn ông háo sắc, lại không nghĩ tới người này chỉ một cái liếc mắt đã nhận ra anh ta là đàn ông, hơn nữa không những không coi thường, không xu nịnh mà còn coi anh ta giống một người bình thường mà đối xử.
Ha, cũng là loại người thú vị mới có thể khiến cho anh ta vừa nghe đến Nghiêm Lập Cương cần trợ giúp liền bỏ lại mấy nghiên cứu vội vàng quay về.
“Đúng, ánh mắt của cậu tốt thật đấy, tốt đến nỗi vẫn có thể để một trợ lý có ý đồ với cậu ở bên cạnh?” Chu Lợi một hơi uống cạn rượu trong cốc, giả vờ lơ đãng nói: “Hôm nay lúc đưa tôi tới đây, trợ lý của cậu còn đặc biệt tuyên truyền giữa hai chúng ta là quan hệ “không thuần khiết” kìa, giống như không làm cho vợ cậu khóc thì không bỏ qua đó.”
Bởi vì từ khi xuống máy bay anh ta không hề mở miệng nói chuyện, hơn nữa bề ngoài giống người Phương Tây, trợ lý của Nghiêm Lập Cương nghiễm nhiên cho rằng anh ta không nói được tiếng Trung cho nên mới to gan ở trước mặt anh ta khiêu khích Lịch Thư Hòa.
“Cô ấy sẽ không khóc.” Nghiêm Lập Cương nét mặt bình tĩnh như cũ, ngón tay thon dài gõ nhẹ chiếc chén trong tay: “Tần Tang đã từng bày tỏ với tôi, có điều tôi từ chối rồi.”
Khi đó anh đã nói rất rõ ràng với cô ta, đời này anh chỉ cần một người phụ nữ là Lịch Thư Hòa, đối với cô ta ngoài thân phận trợ lý ra không còn gì khác, sở dĩ anh vẫn giữ cô ta lại là vì tài năng của cô ta. Dù sao, để đào tạo được một trợ lý có thể phối hợp hiệu suất công việc với anh cũng không phải chuyện dễ dàng, nếu cô ta chịu an phận, anh cũng không có ý định thay đổi người.
“Cậu biết là được rồi. Mà vợ của cậu cũng không vừa đâu nha, hình như chưa nói gì nhiều đã khiến cô trợ lý kia tức giận đến thở phì phò rồi. À, còn nữa, lúc ăn cơm tối nay cậu có thấy vợ cậu có gì không giống bình thường không?”
Lúc đầu anh ta còn nghĩ, không biết lúc Nghiêm Lập Cương về nhà có xảy ra cãi cọ hay không, không ngờ lại chẳng xảy ra chuyện gì cả. Trên bàn ăn anh ta và Nghiêm Lập Cương cười cười nói nói như bình thường, mà vợ của Nghiêm Lập Cương thỉnh thoảng ngẩng đầu lên cười trả lời mấy vấn đề, những lúc khác đều yên tĩnh giống như những gì buổi chiều chưa từng xảy ra vậy.
“Cô ấy…vốn khá yên lặng, hơn nữa cũng sẽ không nghi ngờ vô căn cứ khi chưa xác định chuyện gì xảy ra.” Nghĩ tới vợ yêu của mình, ánh mắt Nghiêm Lập Cương thoáng chốc trở lên dịu dàng hơn.
Đối với người đàn ông thần kinh chậm chạp trước mắt này Chu Lợi thực sự không biết nói sao, vô lực lên tiếng: “Lẽ nào cậu không biết phụ nữ đối với việc chồng mình có khả năng ngoại tình, bất kể là ai cũng đều không thể không nghi ngờ hay sao? Cho dù cô ấy không quang minh chính đại chất vấn, thế nào cũng sẽ nghĩ biện pháp điều tra xem chuyện này là thực hay giả. Cậu không cảm thấy vợ cậu đối với cậu quá mức yên tâm cũng là một vấn đề hay không?”
“Vấn đề gì?” Nghiêm Lập Cương không hiểu nhìn anh ta.
“Tôi phải nghiêm túc nói với cậu, hai vợ chồng các cậu có phải có vấn đề hay không? Cẩn thận hai bên nghẹn lâu quá, hôn nhân sẽ dễ xảy ra rạn nứt, phát sinh nguy cơ…”
Lời nói còn chưa dứt, Chu Lợi nhìn Nghiêm Lập Cương khuôn mặt chợt lạnh, đôi con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm anh ta, giữa chân mày cũng nhăn thành chữ xuyên.
“Đừng đem tôi và vợ tôi ra nói đùa.” Anh tuyệt đối không cho phép tình huống này xảy ra.
Thấy Nghiêm Lập Cương có vẻ thực sự tức giận, Chu Lợi cũng không dám nói tiếp nữa, vội vã cầm lấy bình trà thân mật ngồi vào bên cạnh lấy lòng, khéo léo khoát tay lên bả vai, giả vợ dụ dỗ nhìn anh: “Nghiêm tổng, đừng nóng giận mà. Nào, tôi giúp cậu châm trà.”
“Gần đây cậu lại nhìn thấy cái linh tinh gì vậy?” Nghiêm Lập Cương lạnh lùng liếc mắt, nhưng cũng không đẩy tay anh ta ra.
“Ha ha, chính là hý kịch quê cha đất tổ Đài Loan. Cậu biết tôi ở chỗ này buồn chán thế nào mà, đương nhiên muốn xem hý kịch, nhập gia tùy tục một chút.”
Nghiêm Lập Cương mặt lạnh, từ chối cho ý kiến thu hồi tầm mắt của mình, đột nhiên cảm giác được cửa thư phòng bị mở ra. Anh nhạy bén quay đầu, chỉ thấy Lịch Thư Hòa bê một đĩa trái cây, ngây ngốc đứng ở cửa nhìn bọn họ.
“Sao em lại tự mình bê tới vậy?” Anh cau mày đứng lên, dáng dấp vội vội vàng vàng như thể muốn che giấu cái gì đó.
Lịch Thư Hòa không nghĩ tới chính mình lại nhìn thấy một màn như vậy, người phụ nữ hôm qua mới đến làm khách mà lúc này lại bám dính lên người chồng cô, mà chồng cô chỉ khi nhìn thấy cô mới đẩy cô ấy ra…
Nếu như…cô không tới thì sao? Bọn họ sẽ tiếp tục làm cái gì đây? Đột nhiên cô cảm thấy toàn thân lạnh giá.
Đến bây giờ cô vẫn không dám tin đây chính là khởi đầu của sự phản bội, ngay cả đĩa hoa quả trên tay được anh đón lấy lúc nào cũng không biết, cô chỉ biết kinh ngạc nhìn anh, hoàn toàn không biết bản thân nên nói cái gì vào lúc này.
Bỗng nhiên cô nhớ đến một bộ phim đang rất thịnh hành được phát trên ti vi, hình như là người vợ bắt gặp chồng mình và “tiểu tam” ở bên ngoài, lúc này có phải cô nên hỏi một câu: “Tại sao các người có thể như
vậy?” hay là “Tại sao anh có thể phản bội em?”
Ngỡ ngàng qua đi, cô lấy lại tinh thần, trên mặt tức khắc khôi phục vẻ bình thản, giữ lại cho mình chút tôn nghiêm. Chỉ có điều sắc mặt có chút tái nhợt vẫn để lộ tâm trạng của cô.
“Cô Chu, có thể cho chúng tôi chút không gian riêng được không? Tôi có chuyện muốn nói với Lập Cương.” Giọng nói thong thả lại lạnh lẽo dị thường, trong lúc đó cô không hề nhìn Nghiêm Lập Cương dù chỉ một cái liếc mắt.
Cô dùng tiếng Anh, hơn nữa là giọng London tiêu chuẩn nói chuyện, mặc dù cô chỉ tốt nghiệp ở một trường đại học bình thường, nhưng trình độ ngoại ngữ của cô cũng không tệ.
Chu Lợi nhìn người phụ nữ gần như sắp phát hỏa trước mắt này, lại nhìn sang bạn tốt vẫn trầm mặc bên cạnh, nhịn không được thay cậu ta than thở, sau đó lặng lẽ đi về phòng mình.
Rõ ràng bây giờ không phải là thời cơ tốt để giải thích, hơn nữa cho dù anh ta có nói cái gì cũng có thể trở thành cái cớ che giấu vấn đề của vợ chồng bọn họ. Nếu như cô ấy thực sự hiểu lầm, vẫn nên để bạn tốt tự mình giải thích với vợ của cậu ta thì hơn.
Người ngoài duy nhất đã đi, còn rất quan tâm không quên giúp bọn họ đóng cửa, Lịch Thư Hòa đứng trước mặt Nghiêm Lập Cương, lẳng lặng nhìn người đàn ông cô yêu say đắm nhiều năm liền này.
Quần áo dính dầu mỡ trước đây đã đổi thành một thân âu phục thẳng thớn cao cấp, khuôn mặt a
anh tuấn đã không còn nét trẻ con mà thay vào đó là dáng vẻ khí phách, trầm ổn của một thương nhân nhiều năm lăn lộn thương trường. Cô không thể không thừa nhận, người đàn ông này đã thành công rồi.
“Anh…có gì muốn nói với em không?” Cô hỏi.
Nghiêm Lập Cương bình tĩnh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt không còn chút máu, từ trong đôi mắt của cô anh thấy sự hoài nghi, nhịn không được nhíu mày “Em không tin anh?”
Lịch Thư Hòa thật sự chịu đủ phương thức đối thoại không có câu trả lời của anh rồi, hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Em có thể thử tin tưởng anh…nhưng mà anh muốn em tin thì cũng nên nói cho em biết, tại sao một người phụ nữ xinh đẹp dựa vào người anh cử chỉ mờ ám như vậy, anh lại không đẩy cô ấy ra chứ?”
Nghiêm Lập Cương lập tức trả lời: “Chu Lợi chỉ là bạn của anh, cậu ta sẽ không có bất kỳ ý nghĩ khác nào đối với anh cả, đương nhiên anh lại càng không có.” Mặc dù Chu Lợi là gay, nhưng trước giờ cậu ta đều thích mãnh nam, bản thân anh không phải là hình mẫu lý tưởng của cậu ta.
“Anh đối với tất cả bạn bè đều gần gũi như vậy sao?” Cô không khỏi ép hỏi.
“Dĩ nhiên không phải tất cả bạn bè đều như vậy.” Ít nhất thì đối với bạn bè là nữ giới anh nhất định sẽ giữ khoảng cách, nếu như anh thực sự có.
Chỉ là anh không nghĩ tới câu trả lời như vậy vào tai cô là có ý nghĩa gì.
Lịch Thư Hòa nhãn thần chăm chú nhìn anh , “Lập Cương, anh không thể giải thích rõ ràng với em sao? Anh vẫn nhớ mình là chồng của em chứ? Lúc em nhìn thấy anh và người phụ nữ khác có hành động thân mật như vậy, lẽ nào anh không thể cho em một lời giải thích hoàn chỉnh sao?” Lần đầu tiên ở trước mặt anh cô tỏ thái độ vô cùng cương quyết.
“Thư Hòa, anh biết em hoài nghi điều gì, nhưng điều này liên quan đến chuyện riêng tư của Chu Lợi, cho nên anh không thể nói được. Nhưng mà xin em tin tưởng anh có được không? Bọn anh thực sự chỉ là bạn bè.” Nghiêm Lập Cương dịu dàng nói.
Cô nở nụ cười khổ, trên mặt đều là mệt mỏi: “Em rất muốn tin tưởng, nhưng em không biết mình nên tin tưởng cái gì bây giờ.” Có lẽ việc này chỉ là ngòi nổ, châm ngòi vẫn là những bất mãn và bất an chôn giấu trong lòng cô, cũng khiến cô cuối cùng không chịu được muốn cùng người bên gối ngả bài.
Không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




