|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
cô chủ thích, đến nhãn hiệu quần áo mà cô chủ hay mặc, còn có cả nhãn hiệu nước giặt, thậm chí thói quen dùng nhu yếu phẩm của cô chủ, tất cả đều viết rất rõ ràng, cẩn thận.
Mặc dù bà đã quan sát tỉ mỉ kỹ càng thói quen sinh hoạt của cô chủ rồi, nhưng mà thỉnh thoảng vẫn phải mang quyển sổ nhỏ ra xem xét lại một lượt mới có thể yên tâm.
Lịch Thư Hòa nhìn thím Lâm ở trong bếp bận rộn, lại thấy quyển sổ kia thường hay xuất hiện, nhịn không được đi tới phía sau bà tò mò hỏi: “Thím Lâm, quyển sổ này là gì vậy? Cháu thấy thím hay lấy ra xem, chẳng nhẽ là phương thức bí truyền của thím sao?”
Thím Lâm bị tiếng nói đột ngột của cô làm cho hoảng sợ, vội vàng lấy tay che quyển sổ lại, “Không có gì, chỉ là mấy thứ công việc thường ngày tôi ghi lại thôi, tuổi tác lớn rồi, có đôi khi quên thứ này thứ kia ấy mà.”
Lịch Thư Hòa nghe xong gật đầu tỏ ý đã hiểu, không nói thêm gì nữa, chậm rãi đi ra khỏi phòng bếp, cô muốn lên lầu nghỉ ngơi một chút. Một tay ôm lấy dạ dày đau đớn, bước từng bước đi lên cầu thang về phòng ngủ.
Lịch Thư Hòa nghĩ, chờ một lúc nữa mà không thấy đỡ hơn cô sẽ đi khám bác sĩ.
Thím Lâm nhìn cô rời đi, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, vội vã mang quyển sổ nhỏ cất đi.
Quyển sổ này không thể để cho cô chủ nhìn thấy được, cậu chủ đã từng dặn như thế, bà đại khái có thể đoán ra được nguyên nhân. Cậu chủ có thể viết ra được quyển sổ nhỏ này, có thể thấy bình thường đã dụng tâm quan sát cô chủ bao nhiêu, nếu để cô chủ thấy được, không phải là cô chủ sẽ biết tất cả hay sao? Với tính cách không được tự nhiên của cậu chủ, tuyệt đối không muốn cô chủ phát hiện ra.
Thím Lâm không hiểu nổi hai vợ chồng nhà này, nhịn không được than thở: “Aiza, làm một người giúp việc thật cũng không dễ dàng gì.”
Thời gian chầm chậm trôi qua, dù là Nghiêm Lập Cương hay Lịch Thư Hòa dường như đều muốn quên đi chuyện ngày hôm đó ở công ty, giống như chỉ cần không đề cập tới thì có thể coi như chưa hề xảy ra.
Đến ngày thứ hai Nghiêm Lập Cương phải đi công tác, nên đành dặn dò thím Lâm thay anh chăm sóc Lịch Thư Hòa vài ngày. Anh cảm thấy ngoại trừ ngày hôm trước cô ngủ không được ngon giấc và cơ thể có chút suy yếu, còn những ngày tiếp theo tốt hơn nhiều, chỉ là cô trở nên an tĩnh hơn, nhìn không ra có gì không tốt, vì thế anh cũng dần buông lỏng tâm tình.
Nhưng không ai biết rằng, đối với Lịch Thư Hòa câu chuyện vô tình nghe được ngày hôm đó như một chiếc gai nhọn đâm sâu vào tim cô, trở thành nỗi đau thời thời khắc khắc nhắc nhở cô.
Hơn nữa kết quả khám bác sĩ ngày hôm sau cô nhìn thấy cũng khiến cho nội tâm sinh ra một bí mật sâu kín, không lúc nào không nhắc nhở cô nỗi đau đớn này.
Cứ tự dày vò bản thân mình như vậy cho đến xế chiều, Lịch Thư Hòa đột nhiên nhận được điện thoại của anh, anh nói chiều nay sẽ có một người bạn đến nhà họ ở vài ngày, anh đã bảo trợ lý đưa người tới rồi.
Cô có chút kinh ngạc bởi vì từ trước đến nay rất ít khi nghe anh nói đến bạn thân hay gì cả, mặc dù vậy cô vẫn vội vã cùng tiểu Nguyệt sắp xếp lại nhà cửa, bảo thím Lâm đi chợ mua nhiều đồ ăn để buổi tối tiếp đón khách của anh.
Chỉ là không ngờ tới buổi chiều vị khách mà cô phải tiếp đón lại là hai người con gái.
Một cô gái dáng người cao gầy, dung mạo xinh đẹp, người còn lại là trợ lý Tần Tang của Nghiêm Lập Cương.
Vừa vào cửa Tần Tang đã ân cần chào hỏi cô gái bên cạnh, cứ như thể cô ta mới là nữ chủ nhân của căn nhà này vậy. Cô ta dùng tiếng Anh lưu loát nói: “Chu Lị tiểu thư, đây là phu nhân chủ tịch của chúng tôi, chủ tịch có dặn dò mấy ngày này mời cô ở lại nhà của ngài ấy.”
Lịch Thư Hòa và thím Lâm ngây ngốc nhìn vị khách cao hơn rất nhiều so với một người phụ nữ bình thường trước mắt này, sau đó thím Lâm dùng vốn tiếng Anh sứt sẹo của mình mời cô ấy vào phòng khách, còn Lịch Thư Hòa thì bị Tần Tang giữ lại ở trước cửa.
Tần Tang nhìn Lịch Thư Hòa – cái bình hoa di động trước mắt này, trong lòng nhịn không được dâng lên một cỗ tức giận muốn phát tiết.
Cô ta thực sự không hiểu nổi người phụ nữ này rốt cuộc có cái gì tốt, có thể làm cho học trưởng nâng niu cưng chiều hết mực như vậy? Hết lần này đến lần khác luôn luôn bày ra cái bộ dạng như việc gì cũng không quan tâm, làm như chính mình thanh cao lắm, khiến cô ta càng nhìn càng thấy ghét.
“Phu nhân chủ tịch, vị khách kia không chỉ là bạn thân bình thường của chủ tịch thôi đâu, cô ấy còn là một học giả nổi tiếng trong giới khoa học công nghệ nữa, là chuyên gia chủ tịch mời tới trong đợt khai thác sản phẩm mới lần này, mong cô tiếp đón cẩn thận.”
“Tôi biết rồi.” Lịch Thư Hòa gật đầu, không để ý giọng nói khiêu khích của cô ta. Bởi vì từ sau ngày hôm đó, cô đã tự điều chỉnh tốt tâm tình của mình rồi, sẽ không vì những lời nói không đáng đó mà thương tâm.
Có thể hôn nhân của họ bây giờ có vấn đề, nhưng cũng là vấn đề của hai người, người khác có nói như thế nào, cô cũng không muốn để ý tới.
Cô vốn không phải là người dễ dàng lún sâu vào những chuyện tình cảm nam nữ, khi tâm tình rơi vào trạng thái không tốt, cô sẽ cẩn thận suy nghĩ cho đến khi thông suốt, sau đó sẽ tự mình điều chỉnh lại bản thân.
Đương nhiên nói không chừng cô chính là loại người thần kinh thô, ở bên nhau nhiều năm như vậy đến bây giờ mới phát hiện cuộc hôn nhân giữa mình và Nghiêm Lập Cương có quá ít sự trao đổi, dẫn đến quá nhiều vấn đề tồn tại.
Tần Tang vốn tưởng rằng khi nghe những lời này Lịch Thư Hòa ít nhiều sẽ biểu lộ đau lòng thậm chí còn có thể khóc lóc, nào ngờ biểu hiện của cô hoàn toàn không như cô ta dự đoán, chuẩn bị toàn lực đối phó lại như đánh vào bông mềm làm cô ta cảm giác thật vô lực.
“Cô…tôi sẽ chờ nhìn xem cô có thể cao cao tại thượng như vậy được bao lâu? Cái gì cũng không thèm để ý, cô cho rằng Chu Lị kia và học trưởng chỉ là bạn bè đơn thuần thôi sao? Tôi cho cô biết, đến một ngày vị trí Nghiêm phu nhân của cô cũng tặng cho người ta không biết chừng đấy.”
Lịch Thư Hòa đang định rời đi, nghe thấy vậy chậm rãi quay đầu nhìn cô ta: “Cô nói những lời này, đối với cô có ý nghĩa gì chứ?” Ánh mắt cô mang theo một tia thương hại. Không chất vấn bởi vì không cần thiết. Nếu như đó là sự thật, cô hỏi cũng vô dụng, còn nếu là giả, chồng cô nhất định sẽ giải thích với cô.
Kể từ sau lần ở công ty, Tần Tang luôn tận lực đả kích cô, thực ra cô cũng muốn biết vì sao lại như vậy?
Cô biết Tần Tang đối với ông xã nhà mình luôn ôm ấp tình cảm mập mờ, hiện tại thì sao? Khuyến khích một cô gái khác công kích cô, đối với cô ta có ý nghĩa gì cơ chứ?
“Ý nghĩa? Không có ý nghĩa gì cả, nhưng mà chỉ cần bất cứ người phụ nữ nào có thể thay thế được vị trí của cô, tôi đều vui vẻ.” Tần Tang giận dữ nói, hơi thở trở lên gấp gáp.
Cô ta ở bên Nghiêm Lập Cương đã nhiều năm, sớm đã rõ anh đối với cô ta không có tình cảm gì khác biệt, những gì cần nói cô ta đều đã nói cả rồi, học trưởng vẫn giữ cô ta bên cạnh làm trợ lý chỉ đơn giản là coi trọng tài năng của cô ta mà thôi.
Bởi vì biết rõ điều này, cho nên cô ta càng ghét Lịch Thư Hòa hơn, cô ta cho rằng coi như mình không xứng đứng bên cạnh học trưởng, vậy thì cũng nên là một cô gái tài mạo song toàn hoặc gia thế tốt mới đúng, chứ không phải chỉ là con gái ông chủ của một công ty nhỏ nhoi kia.
Lịch Thư Hòa lẳng lặng nhìn cô ta, đồng tình trong đáy mắt thu lại, trong lòng khẽ thở dài, sau đó xoay người rời đi, không để ý tới ánh mắt tức giận nhìn chằm chằm bóng lưng cô của cô ta.
Cô nên tức giận mới đúng…ít nhất…khi biết có người có tư tưởng không yên phận với chồng mình, nhưng nhìn Tần Tang, cô lại cảm thấy chẳng có tí hứng thú nào cả.
Bởi vì cô hiểu rõ, cô ta cũng chỉ là một người phụ nữ muốn yêu mà không được đáp lại mà thôi.
Không ai vui vẻ hơn ai cả, bọn họ chẳng qua đều vì một người đàn ông mà để bản thân mình trở thành kẻ đáng thương.
***
Trong thư phòng, Nghiêm Lập Cương và Chu Lị ngồi đối diện nhau, trong tay Nghiêm Lập Cương cầm một chén trà, còn Chu Lị lại cầm một cốc rượu.
“Đừng uống nhiều quá, ngày mai còn có cuộc họp.” Nghiêm Lập Cương nhíu mày, lên tiếng nhắc nhở.
“Ha ha, cậu không định coi tôi là phụ nữ thật đấy chứ? Thế nào? Mặc thế này cũng không tệ nhỉ?” Chu Lị cao hứng đưa tay lên vén mái tóc vàng, đắc ý nói. Tên khai sinh của anh ta thực ra là Chu Lợi, một người đàn ông hàng thật giá thật.
Lị (莉) và Lợi (利) đều phát âm giống nhau là “Lì” chỉ có cách viết khác nhau.
Nghiêm Lập Cương nhấp môi dưới, bộ dáng dửng dưng trả lời: “Cho dù cậu ăn mặc trang điểm thành yêu tinh, đối với tôi cậu vẫn là đàn ông, có điều từ góc độ khách quan hay chủ quan thì cũng không tệ đâu.”
Chu Lợi lùi về phía sau thoải mái dựa vào lưng ghế, miễn cưỡng liếc mắt nhìn Nghiêm Lập Cương: “Thế nào? Tôi có chỗ nào giống một người đàn ông hả? Cậu không biết lúc ở sân bay, có bao nhiêu người đàn ông lại gần bắt chuyện với tôi đâu?” Có thể thấy được anh ta hóa trang thành công đến cỡ nào, chỉ cần lấy một cái khăn voan buộc lên cổ che đi hầu kết, đội thêm bộ tóc giả, trang điểm thêm một chút, hơn nữa vóc người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




