|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
run rẩy trả lời anh.
Anh nhìn cô cho rằng nếu mình nói chuyện lớn tiếng hơn một chút chắc sẽ dọa cô chạy mất dép, cho nên không thể làm gì khác hơn là hạ thấp giọng xuống, nói: “Tôi đưa em về.”
Ngữ khí không cho phép từ chối, hơn nữa anh còn tự mình đi trước một bước, sau đó quay đầu lại nhìn cô, chờ cô tự động đuổi theo.
Bỗng nhiên cô có chút kích động muốn cười. Người đàn ông này thật sự không hiểu lãng mạn là gì. Rõ ràng là muốn đưa cô về nhà, vì sao khẩu khí lại giống như mệnh lệnh vậy chứ?
“Còn không đi sao?” Nghiêm Lập Cương nhìn cô ngơ ngác đứng tại chỗ, anh thấp giọng thúc giục.
“Ách, vâng.” Cô vội vàng đuổi theo, yên lặng đi bên cạnh anh.
Từ nhà xưởng đến nhà cô phải đi qua mấy con phố, người đi lại tấp nập, anh không đi bên cạnh cô ,cũng không tìm cách bắt chuyện với cô, điều này khiến cho cô buông lỏng tâm tình nhưng đồng thời cũng có chút mất mát.
Mà người đi ở phía trước đương nhiên sẽ không biết chuyển biến trong lòng cô gái nhỏ, lúc này anh đang mải suy nghĩ xem nên mở miệng như thế nào.
Hai người cứ một trước một sau đi về phía trước, chỉ một lúc sau đã tới đầu phố nhà cô, anh dứt khoát dừng bước, quay đầu lại nhìn cô.
“Em có biết…biết chú Lịch dự định…” Câu nói tiếp theo làm thế nào anh cũng không thể nói ra được, bởi vì anh thật không biết nếu biết được những gì mà mình và chú Lịch quyết định ngày hôm đó, cô gái đơn thuần trước mắt này sẽ có phản ứng gì.
Tuy chú Lịch nói cô sẽ không phản đối, nhưng mà anh hiểu rõ vì sao từ trước đến nay mình chưa từng yêu đương bao giờ. Thứ nhất là do anh nghèo, thứ hai là do tướng mạo của anh cũng không đến mức vạn phần xuất chúng, có lẽ sẽ không phải là kiểu mà cô thích. Huống hồ, cá tính của anh khá nghiêm túc, cách nói chuyện với người khác cũng không được tốt cho lắm.
Nhìn anh đột nhiên dừng lại, Lịch Thư Hòa nghi hoặc cũng dừng bước theo, lại không nghĩ rằng vừa quay đầu anh đã nói như vậy.
Cô vốn đã buông lỏng nhất thời trở lên khẩn trương, tròn mắt nhìn anh, ngón tay cũng túm chặt váy.
Nhìn thấy cô biểu tình ngạc nhiên không hề tỏ ra chán ghét, anh nhìn chằm chằm vào mặt cô, chậm rãi nói hết câu: “Em có biết chú Lịch dự định tổ chức lễ đính hôn trước cho hai chúng ta hay không?”
“Đính hôn?” Cô ngây ngốc hỏi lại anh, giống như lần đầu tiên nghe thấy những lời này.
Chuyện đính hôn cô quả thực không biết, cô vẫn cho rằng ngày đó bố nói những lời kia cùng lắm là để hai người họ lui tới mà thôi.
“Đúng, là đính hôn.” Nghiêm Lập Cương nét mặt căng thẳng nhìn khuôn mặt tràn ngập kinh ngạc và khó hiểu của cô, anh không biết chú Lịch lại chưa nói chuyện này với cô.
Lịch Thư Hòa không nhìn thấy nét mặt hồi hộp của anh, lắp bắp hỏi: “Tôi nghĩ rằng bố muốn chúng
ta…trước tiên qua lại một thời gian?”
Nghiêm Lập Cương tỉ mỉ quan sát phản ứng của cô, phát hiện cô chỉ là kinh ngạc với hai chữ “đính hôn”, còn đối với việc hai người sẽ kết giao cô lại không có chút bài xích nào, lúc này có chút thở phào nhẹ nhõm, lên tiếng giải thích: “Không phải, chú Lịch muốn chúng ta đính hôn trước.”
Đối với anh mà nói đây là quyết định tốt nhất, bởi vì ở thời điểm hiện tại anh không thể cho cô một hôn lễ hoàn hảo, hơn nữa đính hôn trước hết có thể xác lập quan hệ của hai người giúp anh có thêm thời gian để chuẩn bị mọi thứ tốt hơn.
Hiện tại anh đang có một cơ hội kiếm tiền vô cùng tốt nhưng vốn chưa đủ, mà vấn đề này sẽ nhanh chóng được giải quyết, cho nên điều anh thiếu nh
nhất lúc này chính là thời gian.
“Tôi nghĩ ý của chú Lịch là chúng ta đính hôn trước sau đó mới hẹn hò.” Nghiêm Lập Cương lên tiếng giải thích.
Lịch Thư Hòa kinh ngạc lên tiếng: “Nhưng mà chúng ta mới chỉ gặp nhau có ba lần thôi.”
Đáy mắt Nghiêm Lập Cương thấp thoáng ý cười vui vẻ: “Ba lần gặp mặt đã đủ rồi, không phải sao?”
Cô nhất thời nghẹn lời, thực sự không biết nên trả lời anh thế nào.
Phản đối sao? Có vẻ như quá giả dối đi.
Nhưng nếu nhận lời thì không phải quá nhanh sao? Lịch Thư Hòa cô còn chưa có lớn gan như vậy.
Ở trong đầu cô hiện lên một đống dấu hỏi chấm, cuối cùng chỉ có thể miễn cưỡng phun ra một câu.
“Anh nguyện ý sao?”
Anh không chút do dự trả lời: “Nguyện ý.”
Anh trả lời quá mức gọn gàng khiến Lịch Thư Hòa lần thứ hai không chống đỡ nổi, chỉ biết lúng túng nhìn anh.
Nghiêm Lập Cương không thấy cô nói gì, mày kiếm nhíu lại. Anh không phải phụ nữ nên không biết lúc này cô muốn nghe cái gì hoặc đang do dự điều gì. Anh không thể mua trang sức giá trị xa xỉ tặng cô, cũng không có hoa tươi mềm mại, nhưng anh có thể đảm bảo anh làm được.
“Tôi biết chúng ta mới gặp mặt có vài lần, đính hôn đối với em là chuyện quá đột ngột, nhưng tôi có thể đảm bảo sẽ tận lực mang lại cho em tất cả mọi thứ em muốn, làm cho cuộc sống của em mỗi ngày đều vui vẻ. Như vậy, đối với việc đính hôn của chúng ta em có đồng ý không?”
Anh muốn che chở cô như nâng niu một bông hồng trân quý, mặc dù bây giờ không thể cho cô cuộc sống giàu có, nhưng chỉ cần cho anh thời gian ba năm, thậm chí là ngắn hơn nữa anh cũng có thể hoàn thành lời hứa hẹn hôm nay của mình.
Lịch Thư Hòa kinh ngạc nhìn anh, lời anh nói miễn cưỡng coi như lãng mạn nếu giọng điệu nói chuyện kia không giống như nhà chính trị đang tuyên thệ, còn có ánh mắt của anh không nên giống như đang uy hiếp cô, nếu như vậy thì càng tốt hơn.
Nhưng ngay cả khi như vậy, trong lòng cô vẫn có chút cảm động, không phải bởi vì anh nói ra những lời này, mà là vì nói ra những lời này lại là anh.
“Người đàn ông có thể đem câu “nói được làm được” hoàn toàn chứng thực, từ trước đến giờ bố mới thấy có một người, đó chính là Lập Cương. Nếu cậu ta làm con rể của bố, bố sẽ rất yên tâm.”
Không biết tại sao trong đầu cô bỗng nhiên xuất hiện câu nói này của bố cô, do dự bất an trong lòng thoáng chốc tiêu tan mất một nửa.
Cô lắc đầu, ánh mắt sáng trong nhìn lại anh, sau đó chậm rãi nói: “Em mong muốn có một cuộc sống đơn giản, mỗi ngày trôi qua thực bình an, cùng người nhà yêu thương lẫn nhau. Em mong muốn một cuộc sống như vậy, những điều này, anh có thể cho em được không?”
Anh khẳng định trả lời: “Tôi có thể.”
Nghe câu trả lời của anh, trên mặt cô lộ ra lúm đồng tiền xinh đẹp “Như vậy, em đây rất chờ mong ngày đính hôn của chúng ta.”
Nhìn cô tươi cười duyên dáng, ở trong lòng Nghiêm Lập Cương cũng chờ mong thời khắc hai người xác lập quan hệ.
Khi hai người đang nhìn nhau cười, không ai chú ý tới Lịch Vọng Quốc đang ở một chỗ khác đầu phố vẻ mặt vui mừng, mỉm cười nhìn hai người trẻ tuổi.
“Anh rốt cuộc cũng có thể yên tâm rồi, Lệ Hoa…” Ông thấp giọng lẩm bẩm, câu nói theo gió đêm phiêu tán trong không khí.
May mà hai người dường như rất hòa hợp, nếu không thời gian của ông…chỉ sợ không đủ để tiếp tục tìm kiếm chỗ dựa cho con gái bảo bối…
***
Lễ đính hôn diễn ra rất đơn giản vì Nghiêm Lập Cương đã không còn người thân nào, mà Lịch gia ngoại trừ Lịch Vọng Quốc cũng không có bà con họ hàng thường lui tới.
Vì Nghiêm Lập Cương không dư dả gì, dùng hết số tiền mình có cũng chỉ có thể mua được một chiếc nhẫn có đính một hạt kim cương vô cùng nhỏ.
Lúc trao nhẫn đính hôn, nhìn chiếc nhẫn nhỏ trên tay cô, trong lòng anh không tránh khỏi căng thẳng, sợ hãi. Anh lo lắng trong mắt cô sẽ xuất hiện xem thường và khinh bỉ. Nhưng nhìn thấy cô đáy mắt lấp lánh ý cười và thỏa mãn, anh bỗng cảm thấy trái tim nhẹ bẫng.
“Sau này…sau này anh sẽ mua cho em một chiếc nhẫn lớn hơn.” Anh thấp giọng nói, hứa với cô, cũng là hứa với chính mình.
Lịch Thư Hòa trước khi đính hôn cũng biết, kinh tế của anh hiện tại không được tốt lắm, nhưng cô không ngờ anh lại mua hẳn một chiếc nhẫn kim cương, tuy nhỏ thật nhưng nó vẫn làm cô vô cùng bất ngờ và hạnh phúc.
Thực ra có nhẫn kim cương hay không cũng không nói lên điều gì cả, bởi vì đối với cô mà nói, thành ý sâu đậm của anh là đủ rồi.
Sau khi kết thúc nghi thức đính hôn, Lịch Thư Hòa trở về phòng tháo đồ trang sức và thay quần áo, còn Nghiêm Lập Cương theo bố vợ đến thư phòng.
Đây là lần thứ hai anh bước chân vào đây, lần đầu tiên ông là ông chủ của anh, còn bây giờ ông là bố vợ của anh, hai người sẽ nói đến một giao dịch, anh sẽ đạt được cả hai điều mà mình mong muốn nhất, một là cô, một là nguồn tài chính.
Lịch Vọng Quốc lấy một túi văn kiện từ trong ngăn kéo ra, bên trong có một tấm chi phiếu và một văn bản. Ông lấy tập văn bản ra đẩy tới trước mặt con rể, kèm theo một chiếc bút máy.
“Được rồi, đây là thỏa thuận của chúng ta, nếu không có vấn đề gì thì kí tên đi.”
Nghiêm Lập Cương ngồi đối diện với ông, cầm bút lên nhưng lại chần chừ không kí.
“Sao lại không kí?”
Anh cầm bút, ngẩng đầu nhìn người đàn ông trung niên có ơn tri ngộ đối với mình trước mặt, lần đầu tiên có cảm giác không biết nói gì để biểu đạt lòng biết ơn, giọng nói mang theo thành khẩn lên tiếng: “Bố, trước khi kí con muốn nói, con thực sự cảm ơn bố, con sẽ dùng cả đời mình đối xử tốt với Thư Hòa.”
Lịch Vọng Quốc nhìn con rể, trong lòng rất cảm động, ông biết những lời này của
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




