watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4976 Lượt

một ngày cũng được. Lát nữa mình viết một tờ giấy dán ở bên ngoài là được rồi.”

“Vậy tớ đi trước đây.” Nói xong, Lịch Thư Hòa xoay người cầm túi xách, gật đầu với Tần Nguyên Lãng rồi đi ra cửa.

“Chờ một chút.” Tần Tang tức đỏ cả mặt, chỉ cảm thấy bản thân chứa đầy một bụng lửa giận lại bị người ta phớt lờ, cô ta đi lên phía trước, chắn trước mặt Lịch Thư Hòa “Cô không được đi.”

Tần Nguyên Lãng tức giận muốn phát khóc, anh ta hít sâu một hơi, giơ tay kéo em gái lại, nghiến răng cảnh cáo “Đủ rồi! Đừng náo loạn nữa! Đầu óc của em bị chó ăn rồi à?”

Anh ta biết em gái mình thích chủ tịch đã lâu, nhưng anh ta thật không hiểu, rõ ràng biết chủ tịch đã kết hôn rồi, vì sao còn muốn dây dưa đau khổ như vậy làm gì?

Tần Tang mắt đỏ lên quay lại gào với Tần Nguyên Lãng: “Đầu óc của em bị chó ăn rồi! Vậy cô ta thì sao? Tim cô ta cũng bị chó ăn rồi có phải không? Biết rõ anh ấy yêu cô ta như vậy, tại sao có thể làm tổn thương anh ấy chứ?” Người phụ nữ này sao có thể hiểu được cái loại cảm giác muốn yêu mà không được yêu có bao nhiêu đau khổ, vậy mà cô tại sao đạt được rồi mà không biết quý trọng?

Lần đầu tiên Lịch Thư Hòa cẩn thận đánh giá người con gái trước mặt, vóc dáng cao gầy, làn da màu mật ong tựa như một mỹ nhân nóng bỏng. Chỉ có điều hiện tại khuôn mặt vì giận dữ mà trở nên vặn vẹo, đáy mắt ẩn chứa không cam lòng, trước sau rõ ràng là một người con gái chỉ vì yêu mà chịu đày đọa.

Bình tĩnh nhìn cô ta, Lịch Thư Hòa nhàn nhạt phun ra một sự thật, cũng là sự thật tàn khốc nhất đối với Tần Tang.

“Cô cảm thấy anh ấy bị tổn thương, đó là vì anh ấy yêu tôi; mà cô cảm thấy bất mãn, bị thương là vì cô yêu anh ấy, nhưng anh ấy lại không yêu cô.”

“Cô…” Ngón tay Tần Tang run rẩy chỉ về phía Lịch Thư Hòa, môi dường như bị cắn đến nỗi sắp chảy máu.

Lịch Thư Hòa chậm rãi nhếch khóe miệng, cuối cùng cho cô ta một kích trí mạng: “Đáng tiếc là, anh ấy yêu tôi, tôi cũng yêu anh ấy, chúng tôi chỉ cần thời gian để giải quyết vấn đề của mình, mà cô mãi mãi sẽ không phải là vấn đề của chúng tôi.” Nói xong, cô nhẹ nhành đẩy Tần Tang ra, nhanh chóng đi ra cửa, không để ý tới phản ứng của những người ở phía sau.

Đối với cô mà nói, nhanh đến bệnh viện mới là việc quan trọng nhất.

***

Lịch Thư Hòa ra khỏi cửa liền bắt taxi đi đến bệnh viện, mặc dù biết Nghiêm Lập Cương không bị bệnh nặng, nhưng trong lòng vẫn hết sức lo lắng.

Cho đến khi tới bệnh viện, nhìn thấy khuôn mặt hốc hác của người nằm trên giường, bao nhiêu kiên cường của cô lập tức tan thành mây khói, nhịn không được viền mắt phiếm hồng.

Cô nhẹ nhàng đi đến bên giường anh ngồi xuống, nắm lấy tay anh đặt ở mép giường, cắn môi dưới, cẩn thận nhìn anh một lượt từ đầu đến chân.

Da anh tái nhợt, dưới mắt có hai quầng thâm đen xì, gương mặt gầy hơn trước rất nhiều, môi mỏng hơi nhếch, trong giấc ngủ tựa hồ cũng không được yên lòng.

Cô ngây ngốc ngắm nhìn anh, thời gian cứ thế chậm rãi trôi qua, ngoài cửa sổ ánh tà dương cũng xuất hiện, Nghiêm Lập Cương từ trong mê man cuối cùng cũng dần tỉnh lại.

Anh mệt mỏi nghiêng đầu, thấy trong toilet Lịch Thư Hòa đang bận rộn giặt đồ, có chút mờ mịt không biết mình đang ở chỗ nào.

Anh nhớ hình như mình ở công ty đang chuẩn bị đi lấy ít tài liệu, kết quả vừa mới đứng lên một lúc liền cảm thấy đầu óc choáng váng, sau đó trước mắt tối sầm, liền mất đi ý thức…

Anh nhớ là lúc mình té xỉu được Tần Tang phát hiện, đưa đến bệnh viện, Thư Hòa sau khi biết tin mới chạy đến đây sao? Nhưng không phải là anh đã bảo Tần Tang không được tiết lộ tin tức rồi mà, tại sao Thư Hòa lại xuất hiện ở đây?

Lịch Thư Hòa sau khi đến bệnh viện một lúc, xác định anh tạm thời sẽ không tỉnh lại ngay, liền cầm túi xách đi ra ngoài mua một đống đồ có thể trong thời gian nằm viện anh sẽ dùng tới, sau đó xách túi lớn túi nhỏ quay lại phòng bệnh.

Khi Nghiêm Lập Cương tỉnh lại, cô đang trong toilet rửa sạch bình giữ nhiệt vừa mới mua, làm xong việc cô giũ ống tay áo xuống, quay đầu lại nhìn về phía giường bệnh liền bắt gặp đôi mắt thâm thúy, con người đen láy đang nhìn cô chăm chú.

“Anh tỉnh rồi?” Cô ngạc nhiên mừng rỡ đi tới trước giường, “Có muốn uống nước không? Hay là ăn chút gì trước đã?”

“Nước.” Anh vừa mở miệng liền phát hiện cổ họng mình khô khốc, giọng nói khản đặc.

Cô gật đầu nhanh chóng rót cho anh một cốc nước, cầm tăm bông thấm nước chấm nhẹ lên môi anh, sau đó cắm ống hút để lên miệng anh giúp anh uống nước.

“Anh ngủ rất lâu.” Một câu khẳng định chứ không phải câu hỏi. Ánh tà dương buổi chiều ngoài cửa số nhắc nhở anh, anh đã ngủ ít nhất một ngày.

“Cũng không lâu lắm, bác sĩ nói anh cần phải nghỉ ngơi nhiều.” Tay đang thu dọn đồ đạc bỗng nhiên dừng lại, cô thở dài, xoay người lại nhìn anh: “Không cần nghĩ đến những chuyện khác được không? Bác sĩ nói anh cần nghỉ ngơi mấy ngày, em cũng cảm thấy như vậy. Hơn nữa, bác sĩ đề nghị tốt nhất anh nên làm kiểm tra tổng thể, dù sao vì làm việc quá độ và dinh dưỡng không đủ nên anh mới ngất xỉu, xác nhận một chút xem còn có bệnh gì khác nữa không cũng tốt.”

“Em sẽ ở đây với anh chứ?” Nghiêm Lập Cương chăm chú nhìn cô hỏi.

Nhìn bóng dáng cô bận rộn thu xếp trong phòng bệnh khiến cho anh có một loại ảo giác giống như hai người lại trở về lúc bắt đầu cuộc sống hôn nhân vui vẻ vậy. Khi đó tuy rằng anh cũng bận, nhưng không phải ra ngoài xã giao quá nhiều, thình thoảng sau khi tan làm vẫn có thời gian về nhà ăn cơm tối.

Lúc đó anh thích nhất là được nhìn thấy bóng lưng bận rộn của cô trong phòng bếp, cho dù phòng bếp chật chội đến nỗi chỉ có thể đặt được một cái bếp ga và một chạn bát nhỏ, nhưng chỉ cần thấy cô ngẫu nhiên quay người nhìn anh mỉm cười, anh đã cảm thấy rất thõa mãn.

Đó là cảm giác ấm áp khi về nhà, một loại hạnh phúc nhỏ nhoi.

Anh là một đứa trẻ mồ côi cha, một tay mẹ nuôi anh khôn lớn, nhưng lúc anh lên đại học, người thân duy nhất cũng rời khỏi anh, từ đó về sau anh phải ăn cơm một mình, tiếp nhận cảm giác yên tĩnh và cô đơn một mình…

Lịch Thư Hòa gọt một trái táo đưa đến, mỉm cười nhìn anh nói: “Không phải em, anh còn mong có ai khác đến chăm sóc anh sao?”

“Anh chỉ mong được em chăm sóc.” Lịch Thư Hòa cầm miếng táo đã được gọt sạch sẽ đưa đến bên miệng anh đúng lúc Nghiêm Lập Cương đưa lưỡi liếm đôi môi khô rát liền không cẩn thận liếm vào đầu ngón tay của cô khiến mặt cô không khỏi đỏ lên.

Hơn nữa ánh mắt Nghiêm Lập Cương vừa chuyên chú vừa nhiệt tình khiến Lịch Thư Hòa không tự chủ được cảm thấy ngượng ngùng, cầm cả quả táo nhét vào trong tay anh rồi vội vội vàng vàng đứng lên chạy trốn, “Em đi mua chút đồ ăn cho anh rồi quay lại.”

Nghiêm Lập Cương nhìn cô chạy trối chết, nhịn không được mỉm cười, tâm trạng phiền muộn những ngày gần đây thoáng chốc tan biến hết.

Có lẽ, lần này anh nằm viện là một cơ hội tốt để bọn họ nghiêm túc suy xét việc kết thúc cuộc sống ở riêng chăng?

Vội vã chạy khỏi phòng bệnh, trên hành lang Lịch Thư Hòa há miệng thở hổn hển, cố gắng ổn định lại trái tim đang đập dồn dập.

Đột nhiên phía đối diện xuất hiện một người khiến cô dừng bước, lo sợ bất an đứng yên tại chỗ, cho đến khi người đó đi đến trước mặt cô, cô cũng không dám ngẩng đầu lên.

Lịch Vọng Quốc nhìn dáng vẻ kia của con gái, vốn mang đầy một bụng lửa giận cũng vơi đi phân nửa, có điều biểu cảm trên mặt vẫn không thay đổi, lạnh lùng nói: “Đến phía trước, chúng ta nói chuyện rõ ràng.”

Lịch Thư Hòa căng thẳng, không dám nói câu gì, tay nắm chặt vạt áo, nhắm mắt theo đuôi bố mình.

Hai bố con đi đến phòng nghỉ bên cạnh phòng bệnh, bởi vì giờ đang là thời gian ăn trưa mọi người đều đi đến nhà ăn của bệnh viện hết nên ở đây tạm thời không có nhiều người.

Lịch Vọng Quốc nhìn khuôn mặt con gái thành thục hơn nhiều so với lúc trước khi kết hôn, nhưng nghĩ đến chuyện đã xảy ra, ông lại giận tái mặt liền lên tiếng chất vấn: “Giải thích rõ ràng, tại sao vợ chồng hai đứa lại ở riêng? Ở riêng còn chưa tính lại còn dám lừa bố? Có chuyện gì mà bố không biết?”

Lịch Thư Hòa không biết nên nói thế nào, từ trước đến nay ở trước mặt bố, cô khó có thể giữ được bí mật gì, “Bố, đừng hỏi có được không?”

“Con cảm thấy thế nào?” Lịch Vọng Quốc hơi thất vọng nhìn cô “Hôm nay con mà không nói mọi chuyện rõ ràng thì về sau cũng không phải nói nữa.”

“Bố…”

Lịch Vọng Quốc không thỏa hiệp mà cương quyết nhìn con gái, nhất định phải nghe được đáp án mới thôi. “Nói cho bố biết nguyên nhân, để bố biết rốt cuộc là ai đưa ra cái chủ ý này. Nếu như Lập Cương sai, bố sẽ thay con đòi lại công bằng, còn nếu như người sai là con, bố cũng sẽ không thiên vị con.”

Lịch Thư Hòa thở dài, biết hôm nay mình không thể tùy tiền tìm đại một lí do để lừa dối bố, cô khẽ cắn môi dưới, chỉ có thể lựa chọn thành thành thật thật chống đỡ.

“Là con, là con muốn ở riêng một thời gian.” Cô ngẩng đầu, ánh mắt nhìn bố mình “Bởi vì con chịu không nổi anh ấy càng ngày càng bận rộn, chịu không nổi anh ấy rõ ràng là vì dã tâm của mình lại

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT