|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
mượn cớ vì muốn tốt cho con làm lí do, chịu không nổi vợ chồng chúng con rõ ràng cùng chung sống dưới một mái nhà lại hoàn toàn như hai người xa lạ.”
“Con muốn thay đổi cho nên mới đưa ra đề nghị sống riêng, con muốn cả hai bình tĩnh một chút, suy nghĩ xem rốt cuộc mỗi người sai ở chỗ nào. Con muốn để con và anh ấy trở lại thời gian trước đây khi đó không phải có rất nhiều tiền nhưng rõ ràng chúng con rất yêu thương nhau.”
Lịch Vọng Quốc nhíu mày nhìn con gái, cho dù cô nói cũng có lý, nhưng ông vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
“Có thể đó là một lý do, nhưng bố hiểu con, Thư Hòa, con không phải là đứa nhỏ tùy tiện nói thay đổi cuộc sống là thay đổi, có phải có chuyện gì xảy ra nên con mới quyết định làm như vậy hay không?”
“Không, không có gì…” Đáy mắt Lịch Thư Hòa thoáng qua một tia bối rối, rất nhanh nhưng vẫn không thoát khỏi ánh mắt nhạy bén của bố cô.
“Thực sự không có gì sao?” Lịch Vọng Quốc cau mày, tiếp tục hỏi.
“Thực sự không có gì, chỉ là chúng con có chút tranh cãi…” Lịch Thư Hòa không muốn nhiều lời, chỉ có thể đơn giản nói qua.
“Thật sao? Vậy để tự bố đi hỏi Lập Cương, xem rốt cuộc là tranh cãi cái gì lại khiến con có thể quyết định dùng lý do ở riêng để thay đổi quan hệ của các con?” Lịch Vọng Quốc nói xong muốn đi ra khỏi phòng nghỉ, nhưng bước đầu tiên đã bị con gái vội vã kéo lại.
Cô khẩn cầu nói: “Bố, con xin bố, đừng hỏi nữa có được không? Thực sự, thực sự không có gì mà…”
“Thật không có gì lại dẫn đến tình trạng như ngày hôm nay? Thậm chí còn lừa cả bố, không cho bố biết?” Lịch Vọng Quốc tức giận, mặt đỏ tía tai, thở dồn dập “Nếu không phải hôm nay đúng lúc thấy quần áo của chị rơi ở trong nhà, lại tâm huyết dâng trào muốn tự mình đem đồ đến nhà anh chị, có khi đến bây giờ tôi còn không biết anh chị đã ở riêng mấy tháng rồi.”
Lịch Thư Hòa trầm mặc, viền mắt phiếm hồng, trong mắt nhanh chóng nổi lên một giọt nước.
Người đàn ông vẫn một mực yên lặng đứng ngoài phòng nghỉ, lặng lẽ đi vào, đến bên cạnh cô, thận trọng cầm lấy tay cô.
“Bố, là lỗi của con, Thư Hòa thấy con và một người bạn quá thân mật, cho nên đã hiểu lầm, sau đó mới nói cho con biết thực ra đối với việc con mỗi ngày đều bận rộn đã bất mãn từ rất lâu rồi…” Nghiêm Lập Cương bình thản kể rõ, đem mọi sai lầm đổ hết lên trên người mình.
“Bạn nào?” Lịch Vọng Quốc bắt được trọng tâm của vấn đề liền truy hỏi.
“Là một người bạn ngoại quốc, cậu ta có chút kì quái, thích giả gái, cho nên khiến Thư Hòa hiểu lầm.” Nghiêm Lập Cương giải thích đơn giản, dù sao chuyện liên quan đến đời tư của người khác, anh cũng không muốn nói quá nhiều.
Lịch Vọng Quốc ánh mắt nghiêm nghị nhìn về phía con gái: “Là nguyên nhân này sao?”
Nhận thấy thân thể Lịch Thư Hòa run nhẹ, Nghiêm Lập Cương vội vàng dùng tay còn lại không phải truyền dịch ôm lấy cô, nhẹ giọng dỗ dành: “Đừng sợ, không phải lỗi của em, là anh sai rồi…”
Lịch Vọng Quốc lạnh lùng tiếp tục hỏi: “Lập Cương, không cần đem mọi lỗi lầm nhận hết về mình. Thư Hòa, thực sự là nguyên nhân kia sao? Cũng bởi vì như vậy, con đã nói con không chịu nổi Lập Cương quá bận rộn nên mới lựa chọn ở riêng…”
“Không…” Lịch Thư Hòa cắt lời bố mình, đáy mặt nồng đậm đau xót, cô hít sâu một hơi, mỗi chữ mỗi câu chậm rãi nói: “Không phải, đây chẳng qua chỉ là cái cớ, tuy rằng lúc đó đúng là con rất khó chịu, nhưng khiến con quyết định muốn hai người ở riêng một thời gian không phải vì nguyên nhân này.”
Nghiêm Lập Cương sững sờ, không dám tin nguyên nhân chủ yếu lại không phải như những gì cô đã nói.
“Vậy cuối cùng là vì cái gì?” Lịch Vọng Quốc nhìn con gái mặc dù không nỡ, nhưng ông biết hiện tại nếu không nói rõ ràng thì không biết giữa đôi vợ chồng nhỏ này còn có thể tiếp tục xảy ra vấn đề gì nữa.
“Là bởi vì…bởi vì con xảy thai.”
Lịch Thư Hòa đơn giản nói ra một câu khiến hai người đàn ông đều kinh ngạc sững sờ, nhất là Nghiêm Lập Cương, càng trở nên mờ mịt. Cái gì anh cũng không biết, từng có một đứa con sau đó lại mất đi sao?
Lịch Vọng Quốc cũng chú ý tới vẻ khiếp sợ của con rể, nhưng lúc này ông muốn tiếp tục nghe con gái nói rõ lý do chứ không phải chất vấn con rể trước.
“Là…là khi nào?” Nghiêm Lập Cương đột nhiên phát hiện ra vấn đề, một câu ngắn ngủi mà khiến anh phải hít sâu rất nhiều lần mới có thể miễn cưỡng nói xong.
“Sau mấy hôm ngày em đưa cơm đến
công ty cho anh.” Lịch Thư Hòa mặt không chút biểu tình, nhưng sắc mặt tái nhợt và nước mắt không ngừng chảy xuống nói rõ trong lòng cô có bao nhiêu khổ sở.
Nghiêm Lập Cương nhớ, ngày đó anh phải đi công tác, rõ ràng thấy cô trong người khó chịu, lại chỉ dặn thím Lâm chú ý một chút.
Thì ra ngày hôm đó anh mất đi đứa con đầu tiên của bọn họ? Nghĩ đến đây, tim anh tựa như có một bàn tay hung hăng nhéo vào, ngay cả hô hấp cũng đau đớn.
Lịch Thư Hòa biết mình không thể giấu diếm, cô run nhè nhẹ nói: “Ngày đó em chỉ nghĩ vì ngủ không ngon nên dạ dày mới có chút đau, vốn tưởng chờ nghỉ ngơi một chút rồi đi khám bác sĩ. Bởi vì mấy ngày sau là kì kinh nguyệt nên em cũng không nghĩ nhiều…Kết quả bác sĩ nói em mang thai gần một tháng. Thế nhưng…khi đó bởi vì em vẫn xuất huyết, cục cưng không thể giữ được, chỉ có thể kê đơn thuốc giúp em ra thai…” Nói xong câu cuối cùng, cô đã nghẹn ngào thất thanh, dựa vào trên người Nghiêm Lập Cương nước mắt không ngừng rơi xuống.
Đó là đứa con bọn họ đã chờ đợi rất lâu…
Chương 7
Nghiêm Lập Cương ôm chặt lấy cô, đôi môi mím chặt, ngày thường vốn là người không thích nói nhiều bây giờ lại càng không biết nên nói cái gì để an ủi cô.
Đối với chuyện này, Lịch Vọng Quốc bình tĩnh hơn nhiều so với hai người bọn họ, liếc nhìn bốn phía thấy mọi người đang hiếu kỳ nhìn về phía này, ông không thể không lên tiếng bảo vợ chồng Nghiêm Lập Cương đi đến chỗ khác yên tĩnh hơn.
“Về phòng bệnh của con trước đi.” Ông nhìn con rể nói.
Nói xong ông dẫn đầu đi ra ngoài, Nghiêm Lập Cương nắm chặt tay Lịch Thư Hòa đi theo phía sau, ba người lặng lẽ đi về phòng bệnh.
Sau khi vào đến phòng, mỗi người đều tự tìm một chỗ ngồi xuống, lần này không đợi Lịch Vọng Quốc hỏi, Lịch Thư Hòa đã lên tiếng trước.
“Ngày đó sau khi uống thuốc xong, con lên giường nằm rồi bắt đầu oán giận vì sao lúc này Lập Cương lại không ở bên cạnh con? Vì sao một mình con phải tiếp tục chịu đựng những việc này? Vài ngày sau, thậm chí con từng muốn gọi điện nói cho anh ấy biết, nhưng con lại không dám chắc nói ra rồi anh ấy có trở về không?”
“Con không dám nói với bố, muốn gọi điện thoại cho bạn bè lại phát hiện mình chẳng biết số của ai cả…Cũng bởi vì lần này, cuối cùng con cũng hiểu rõ bản thân mình không thể mãi mãi sống như thế được, con có thể yêu anh ấy, có thể bao dung anh ấy, nhưng con nhất định phải có cuộc sống của riêng mình.” Cô cười khổ, nhắm hai mắt lại, cho đến bây giờ vẫn có thể nhớ rõ nổi khổ sở và đau đớn trong lòng.
Nghiêm Lập Cương nắm chặt tay cô, thống khổ gầm nhẹ: “Đương nhiên anh sẽ trở về, nếu như anh biết…Sao anh có thể không trở về chứ?”
Chỉ tiếc trên đời này làm gì có hai chữ “sớm biết”, có những thứ đã mất đi rồi chính là mất đi, không để con người ta có đường sống mà hối hận.
Lịch Vọng Quốc nhìn hai đứa trẻ, một đứa đau đớn, một đứa khóc nức nở, hiểu rõ cuộc nói chuyện ngày hôm nay cuối cùng cũng khiến chúng ít nhiều tháo gỡ được khúc mắc trong lòng, ông không tiếng động thở dài, sau đó đứng dậy nghiêm túc nói: “Được rồi, đều đã là vợ chồng nhiều năm như vậy, có chuyện còn muốn che giấu, thế nào cũng phải ép bản thân mình đến không chịu nổi nữa mới nói ra? Thư Hòa, chẳn
chẳng lẽ con cứ như vậy không tin tường chồng mình hay sao?”
Răn dạy con gái xong, ông quay đầu nhìn về phía con rể: “Còn có, không phải ta nói con, người trẻ tuổi liều mạng làm việc là chuyện tốt, nhưng lúc cần nghỉ ngơi vẫn phải nghỉ ngơi, lúc cần bỏ xuống vẫn phải bỏ xuống, nếu không giống như hôm nay mệt mỏi đến mức ngất xỉu phải vào nằm viện, là chuyện đùa hay sao? Như Thư Hòa đã nói, con chỉ chăm lo sự nghiệp mà không để ý gì đến gia đình, ngay cả việc vợ mình sinh non đến hôm nay mới biết, như thế cho dù con có vì Thư Hòa làm nhiều hơn nữa, con bé cũng không cảm nhận được.”
Dạy bảo xong, Lịch Vọng Quốc quyết định cho hai người bọn họ chút không gian riêng, không nói thêm gì nữa, đứng lên đi thẳng ra ngoài.
Bố vợ đi rồi, Nghiêm Lập Cương cuối cùng mạnh dạn mở ra hai tay, kéo cả người Lịch Thư Hòa đang yên lặng rơi lệ vào trong lòng.
“Xin lỗi…” Ngoại trừ những lời này, anh không biết mình nên nói cái gì, anh không cách nào tưởng tượng ra khi mất đi cục cưng, cô có bao nhiêu đau đớn, bao nhiêu khổ sở.
Thậm chí anh không dám nghĩ, đêm hôm đó cô làm thế nào có thể tự mình vượt qua, một mình trong chăn khóc đến cạn nước mắt, không có chồng bên cạnh dỗ dành, an ủi, không có ai để chia sẻ đau đớn trong lòng.
Bây giờ cô nằm trong lòng anh yên lặng rơi nước mắt, từng giọt từng giọt giống như những viên đá lớn đụng vào tim anh, đau đớn đến không thở nổi.
Một lúc sau, Lịch
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




