|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
Cương…” Cô than nhẹ một tiếng, gọi tên anh. Thực ra anh cũng là người vô tội, là bọn họ không nói chuyện rõ ràng nên mới có những suy nghĩ trái ngược như vậy.
Khuôn mặt luôn bình tĩnh của anh lúc này xuất hiện vết rách, nhẹ nhàng hôn lên tóc và thái dương cô “Xin lỗi…xin lỗi…”
Là anh không tốt, biết rõ điều cô muốn chỉ là hạnh phúc đơn giản, anh lại dùng sai cách đến nỗi hai người rơi vào tình huống này, anh thiếu chút nữa đã để mất cô rồi.
Tâm trạng buồn phiền vẫn chưa hoàn toàn tan biến, nghe những tiếng xin lỗi đầy hối hận của anh, cô khắc chế không được hai mắt nổi lên sương mù.
Người đàn ông kiêu ngạo như anh, trong thời gian này nói không ít câu xin lỗi rồi đi?
“Thực sự không cần phải nói xin lỗi đâu.” Cô xoay người đối mặt với anh, nhìn khuôn mặt tiều tụy, đau lòng hôn lên mí mắt, vầng trán, cái mũi của anh.
Nghiêm Lập Cương ôm cô hôn lên môi cô, mặc kệ là để bù đắp khoảng thời gian trước đây hay giống như muốn xác nhận cô ở trong lòng anh là chân thực, ban đầu chỉ là lướt quá, trong nháy mắt trở nên triền miên nhiệt tình.
Râu vẫn chưa cạo trên mặt anh khiến gò má cô đau nhói, cô có chút nhớ nhung cảm giác này. Khi đó mỗi buổi sáng trước khi rời giường anh đều dùng cách đụng chạm này để đánh thức cô dậy.
Theo bản năng cô đưa tay vòng qua cổ anh, nhiệt tình đáp lại nụ hôn của anh, mỗi lưỡi hai người dây dưa còn cảm nhận được cả vị sữa tươi vừa mới uống.
Đầu lưỡi ở trong miệng quấn quít, tình cảm mãnh liệt lâu lắm rồi mới có mãnh liệt bùng nổ.
Ngay khi Lịch Thư Hòa cảm thấy không thở nổi, thử đẩy anh ra, cũng là nhắc nhở hai người bây giờ đang ở phòng bệnh, liền nghe thấy một tiếng ho khan lúng túng vang lên bên cạnh.
Một y tá trong tay cầm một gói thuốc đang đứng ở cửa toilet, đờ đẫn nhìn hai người.
“Thuốc của bệnh nhân đã đưa tới, nhớ uống trước khi đi ngủ.”
Lịch Thư Hòa và Nghiêm Lập Cương vẫn giữ nguyên dáng vẻ ôm ấp, hai người đều ngây người đến quên cả buông nhau ra.
Y tá nghiêm túc để gói thuốc xuống rồi xoay người rời đi, đúng lúc hai người cho rằng loại cảm giác xấu hổ bị người bắt gặp này đã qua đi thì cô y tá đột nhiên quay người lại, đưa tay đỡ gọng kính rồi nói: “Đúng rồi, trong thời gian nằm viện đề nghị không tiến hành bất cứ loại vận động nào cả, bao gồm cả loại vận động dành cho người lớn.” Nói xong, y tá mặt không đỏ tim không đập nhanh trực tiếp rời khỏi, để hai người còn đang trợn mắt há hốc mồm nhìn theo bóng lưng cô.
Cho đến khi cửa phòng bệnh lần thứ hai bị đóng lại, Lịch Thư Hòa xấu hổ đỏ mặt, đẩy Nghiêm Lập Cương ra, đi ra khỏi toilet.
Mà Nghiêm Lập Cương vẫn đứng tại chỗ, sau đó mở vòi nước ấm bắt đầu tắm rửa, trên khuôn mặt tái nhợt và vành tai không cách nào che giấu đỏ ửng…
Sau khi hai người thẳng thắn nói rõ lòng mình, dường như họ lại quay trở về khoảng thời gian yêu đương cuồng nhiệt khi mới quen nhau, có lúc chỉ cần một ánh mắt chăm chú của Nghiêm Lập Cương cũng có thể khiến cho Lịch Thư Hòa xấu hổ đỏ mặt.
“À ha, đây chính là nhiệt tình như lửa!” Tiêu Trân Trân bỗng nhiên cảm thán một câu.
Đang chăm chú thêu hàng mẫu Lịch Thư Hòa bị tiếng nói đột ngột của cô ấy làm cho giật mình, kim thêu liền đâm vào ngón tay.
Cô tức giận trợn mắt trừng bạn tốt, lại bị cô ấy tươi cười chế nhạo.
“Lại đang điên cái gì vậy?” Nhìn Tiêu Trân Trân còn chưa đính xong hạt trân châu, cô nhịn không được đưa tay chỉ: “Đính nhanh lên một chút. Tối nay tớ còn có lớp, nếu không đính xong thì phiền phức to đấy.”
Tiêu Trân Trân cười hắc hắc như kẻ trộm: ” Tớ điên có một tí thôi, đâu như cậu và Nghiêm chủ tịch, lửa tình ở khắp nơi nha.” Cô nàng đè thấp âm thanh, khuôn mặt tươi cười bỗng chốc biến thành vẻ mặt nghiêm túc nói: “Thư Hòa, phải chú ý thân thể, buổi tối anh tới đón em cùng ăn cơm.”
Tiếng nói vừa dứt, liền biến thành cô gái nhỏ thanh âm mềm mại, nũng nịu: ” Anh cũng vậy. Mới xuất viện không bao lâu, nhớ ăn cơm, buổi trưa nghỉ ngơi một chút, đừng để quá mệt mỏi. Em…em sẽ đau lòng…”
Sau đó lại lần nữa hạ thấp thanh âm: “Có em quan tâm, anh làm sao có thể mệt mỏi chứ?”
Bắt chước xong, Tiêu Trân Trân nhịn không được ôm bụng cười lớn, cười đến nỗi gục cả xuống bàn không bò dậy nổi, “Ôi ôi, sao mà buồn nôn thế? Tớ cười đến điên mất rồi…Không đúng, phải nói là da gà da vịt của tớ nổi hết cả lên rồi.”
Khuôn mặt Lịch Thư Hòa đỏ bừng, bỏ kim thêu trên tay xuống, cầm lấy một hạt trân châu ném về phía cô nàng nào đó, “Chúng tớ có nói như thế đâu? Hơn nữa, tớ cũng chưa nói cái gì mà đau với chả không đau lòng mà…”
Tiêu Trân Trân né thoát hạt trân chân vừa tập kích mình, tiếp tục cười như kẻ trộm nhìn cô: “Không có sao? Vậy thì là tớ đọc được trong mắt các cậu rồi. Lần sau lúc các cậu bịn rịn chia tay, tớ sẽ thay hai người chụp ảnh lại, để các cậu thấy được bộ dạng của mình, thấy được cái gì gọi là “chớp một cái, chớp một cái, con mắt có thể nói chuyện” nha…hahaha…”
“Tiêu Trân Trân, tớ tức giận đó.” Khuôn mặt Lịch Thư Hòa đã đỏ đến mức không thể đỏ hơn, nhưng sự uy hiếp của cô sao có thể khiến bạn tốt sợ được, ngược lại càng làm cho cô ấy không chút kiêng kị cười to.
Thật vất vả mới dừng cười được, Tiêu Trân Trân nghiêm mặt dò xét, đi đến bên người cô, cười tủm tỉm hỏi: “Hôm đó rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy? Ngoại trừ chăm sóc bệnh nhân còn có cái gì mà chúng tớ không biết, chuyện gì có thể khiến cho một đôi vợ chồng từ chỗ mặt nặng mày nhẹ trở lên nhiệt tình như lửa a?”
Vừa nhắc tới “nhiệt tình như lửa” Lịch Thư Hòa liền nghĩ ngay đến ngày hôm đó bọn họ ở trong toilet hôn nhau bị người ta bắt gặp, không tự chủ được trong lòng thầm kêu rên một tiếng.
Trời ạ! Sau ngày đó cô làm thế nào mà vẫn dám đến bệnh viện…
Cả ngày hôm đó anh đều nằm trên giường truyền dịch, ngày hôm sau bị bác sĩ lôi đi kiểm tra tổng thể một lượt, xong xuôi liền lập tức làm thủ tục xuất viện vì căn bản là không dám ở lại lâu hơn.
Vốn tưởng rằng cuối cùng có thể thoát khỏi tình huống xấu hổ bị mọi người cười trộm, kết quả không nghĩ tới lúc ở quầy làm thủ tục xuất viện vô tình gặp vị y tá kia, nhìn thấy trên tay bọn họ cầm gói thuốc và hóa đơn liền ném ra một câu.
“Người trẻ tuổi a, ăn nhiều cơm một chút, chăm sóc cơ thể cẩn thận một chút, nếu không sẽ không đủ sức làm đâu…”
Cô y tá cố tình kéo dài âm cuối, nhất thời khiến toàn bộ những người có mặt tại quầy đồng loạt dùng ánh mắt mập mờ nhìn hai vợ chồng bọn họ, khiến Lịch Thư Hòa và Nghiêm Lập Cương một giây cũng không muốn đợi, liền dắt tay nhau chạy như bay đến bãi đỗ xe, dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi bệnh viện.
Lịch Thư Hòa nghĩ có lẽ cả đời này hai người cũng không muốn trở lại cái bệnh viện kia nữa, bởi vì bọn họ đại khái là đã bị các y tá trong đó dán cho cái mác “Muốn làm không muốn sống” rồi.
“Được rồi, không trêu cậu nữa.” Tiêu Trân Trân đột nhiên nghĩ đến chuyện chính còn chưa nói, vội vã thu lại tâm tình đùa giỡn, lấy ra một tấm danh thiếp đưa cho bạn tốt: “Này, ngày hôm qua tớ đưa hàng mẫu đến gửi bán có một khách hàng nhờ tớ chuyển cho cậu cái này, nghe nói đối phương đang mở một trung tâm đào tạo, hi vọng có thể liên lạc với cậu, muốn hỏi cậu xem có muốn đứng lớp không, về phần lương và thời gian đều có thể thương lượng.”
Lịch Thư Hòa hơi ngạc nhiên nhận lấy tấm danh thiếp kia “Tại sao muốn tớ đứng lớp nhỉ?” Cô tự nhận tay nghề của mình chỉ ở mức độ bình thường, hơn nữa cũng không có kỹ thuật gì đặc biệt có thể chỉ dạy cả.
Tiêu Trân Trân vừa cúi đầu chăm chú đính hạt trân châu vừa nói: “Điều này nói lên ánh mắt của bọn họ rất tốt nha. Người có tiền, có thời gian rảnh rỗi liền muốn học một vài thứ, nhất là mấy bà nội trợ sẽ càng muốn học mấy thứ tiểu thủ công vừa đơn giản lại không phức tạp như thế này. Cái cậu dạy coi như là kỹ thuật thêu thùa truyền thống, nhưng lại có thể tạo ra những thứ đẹp mắt, còn tự mình vẽ không ít bản vẽ trẻ con đáng yêu, vừa đơn giản lại vừa sáng tạo đương nhiên khiến các bà nội trợ yêu thích không thôi rồi.”
Hiện nay trên thị trường có không ít các sản phẩm thêu thùa nhưng đa phần đều do máy móc làm ra, đẹp thì có đẹp, nhưng luôn cảm thấy chúng rất đơn điệu, không mấy thú vị. Nhưng nếu là tự mình thêu, chỉ cần thêu hoàn chỉnh một thứ gì đó đã cảm thấy rất thành tựu rồi, cho dù là thứ không phức tạp cũng là tự mình một mũi lại một mũi thêu ra, ý nghĩa sẽ hoàn toàn không giống.
Cho nên nói, nếu Thư Hòa thực sự đứng lớp dạy thêu thùa tuyệt đối sẽ không thành vấn đề.
Mặc dù hiện tại cô cũng mở lớp ở cửa hàng, nhưng người học không nhiều, hơn nữa đều là mấy người xung quanh khu vực này, vậy làm sao có thể phát huy hết sở trường của cô đây? Cho nên cho dù sau này sẽ bớt đi một người giúp đỡ mình, nhưng Tiêu Trân Trân vẫn khuyến khích bạn tốt nhận lời.
Lịch Thư Hòa bị lí do của Tiêu Trân Trân thuyết phục, tin tưởng tay nghề của mình cũng coi như chấp nhận được, đứng lớp sẽ không có vấn đề gì, nhưng mà…”Không biết lên lớp ở đó có mất thời gian không nữa? Tớ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




