watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4967 Lượt

vừa tìm hiểu một chút thấy trung tâm đó cũng không phải chỉ có một hai lớp, sẽ không giống như đứng lớp ở đây. Tớ cảm thấy sau này sẽ rất bận rộn.”

Bởi vì bận rộn mà quên mất chồng, là chuyện hiện tại khiến cô phải lo lắng.

“Ừ, tớ cũng không rõ lắm, người đưa danh thiếp cho tớ nói nếu cậu có hứng thú thì liên lạc lại, cô ấy sẽ đến nói chuyện cụ thể với cậu.” Tiêu Trân Trân thành thật nói.

Lịch Thư Hòa do dự, có thể đem tay nghề của mình truyền dạy cho nhiều người, tìm được mục tiêu để phấn đấu, cô rất vui sướng, nhưng mà còn Nghiêm Lập Cương…không biết anh sẽ phản ứng như thế nào nữa.

Tiêu Trân Trân vừa nhìn nét mặt của cô liền biết cô lo lắng chuyện gì, chỉ là chuyện tình cảm của hai người thực sự khó xen vào, chỉ có thể đưa ra ý kiến riêng của mình.

“Thư Hòa, tớ nghĩ mặc kệ thế nào cậu cũng nên tìm một việc mà mình cảm thấy hứng thú để làm. Cho dù hiện tại chồng cậu cũng không bận rộn như trước nữa, nhưng vẫn rất bận. Hơn nữa, vợ chồng không phải lúc nào cũng dính vào một chỗ, các cậu cũng cần có không gian riêng của mình đúng không?” Suy nghĩ một chút cô ấy cuối cùng đưa ra kết luận: “Cái này gọi là khoảng cách sinh ra cảm giác yêu đương.”

Lịch Thư Hòa nghe bạn tốt nói cũng lọt tai, nghĩ lại thấy hình như cũng có chút đạo lý, nhưng mà cô còn muốn hỏi ý kiến Nghiêm Lập Cương trước rồi mới quyết định.

Nhưng cô còn chưa lên tiếng đã thấy bạn tốt bắt đầu cười trộm, trong lòng liền dâng lên một dự cảm không tốt.

“Hắc! Người bên ngoài hình như là chồng của cậu thì phải? Mới không quá nửa ngày không gặp mặt, có nhất thiết phải quấn quýt như thế không hả? Đều đã là vợ chồng già rồi.” Thấy anh xuống xe, Tiêu Trân Trân lại nhịn không được trêu ghẹo.

Lịch Thư Hòa bị nói xong lúng ta lúng túng, nhưng thân thể lại không tự chủ được làm theo mong muốn của nội tâm nhanh chóng đi ra mở cửa cho anh.

“Sao anh lại đến đây?” Cô nhịn không được liếc mắt hờn dỗi nhìn chồng.

Nghiêm Lập Cương cảm nhận được vợ yêu đang xấu hổ, ánh mắt dịu dàng lên tiếng “Chiều này không có việc gì quan trọng, nên tới đây xem em một chút.”

“Không phải anh nói cần thảo luận vài vấn đề với Chu Lợi sao?” Cô hỏi.

Hiện tại, ít nhiều anh sẽ chia sẻ với cô một số chuyện về công việc, không cần phải là vấn đề chuyên ngành, chỉ là một số quy trình công nghệ để cho cô biết gần đây anh đang làm gì mà thôi.

“Cậu ta mới viết xong báo cáo sáng nay, mọi người đều có vẻ mệt mỏi nên anh cho họ nghỉ ngơi một ngày, mai lại tiếp tục.”

“…Em đi nói với Trân Trân một tiếng đã…” Cô vội vàng muốn xin nghỉ về sớm.

Tiêu Trân Trân ở bênh cạnh nghe lén đã lâu, vừa thấy cô chuẩn bị đi vào lập tức chạy ra, nở nụ cười mập mờ nhìn bọn họ: “Không cần nói đâu, bản cô nương đều biết hết, vợ chồng trong lúc này có rất nhiều chuyện muốn nói, tớ có thể hiểu được, hoàn toàn có thể hiểu được.”

Lịch Thư Hòa nghe cô ấy nói bóng gió đến chỗ mờ ám kia và Nghiêm Lập Cương đồng thời nghĩ đến việc phát sinh trong bệnh viện, cả hai nhất thời đều trở nên lúng túng.

Lịch Thư Hòa tức giận gầm nhẹ “Trân Trân thối! Chờ cậu kết hôn xong xem tớ cười nhạo cậu thế nào!”

“Hắc hắc, cho dù tớ kết hôn cũng sẽ không giống các cậu bây giờ không có việc gì cũng dính vào một chỗ. Tớ và anh nhà tớ thích nhất là ở nhà làm trạch, cậu muốn có cơ hội cười nhạo bọn tớ, cũng không nhiều đâu.”

Lịch Thư Hòa không nói lại bạn tốt, cuối cùng chỉ có thể thu dọn đồ đạc của mình, nắm tay chồng nhanh chóng rời đi, không cần phải tiếp tục ở lại, nếu không không biết bạn tốt lại muốn nói ra cái gì khoa trương để trêu ghẹo cô nữa.

Chương 8: Chương 8(1)

Lịch Thư Hòa ngồi trong xe, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn Nghiêm Lập Cương, ngập ngừng do dự không biết nên nói thế nào.

“Sao vậy? Có chuyện muốn nói?” Nghiêm Lập Cương tuy không quay đầu nhưng vẫn phát hiện từ lúc lên xe đến giờ cô có chút không yên, thỉnh thoảng lại nhìn trộm anh, bộ dáng như muốn nói lại thôi.

“Em…” Nhìn anh một cái, Lịch Thư Hòa thực sự chẳng biết rốt cuộc thì mình đang do dự cái gì, lời đến khóe miệng lại không thốt ra được.

Thấy anh không tiếp tục truy hỏi, cô nhẹ nhàng thở ra một hơi, nhưng lại có chút không biết làm sao. Đột nhiên Nghiêm Lập Cương bẻ tay lái, xe tiến vào lề đường.

Anh tắt máy, mở cửa kính xe, vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô: “Được rồi, hiện tại em có thể nói rồi.”

Cô kinh ngạc nhìn anh, hơi tức giận nói: “Anh làm cái gì vậy? Hôm nay chúng ta hẹn bố đi ăn cơm, nếu đến muộn, bố sẽ lo lắng.”

Đáy mắt Nghiêm Lập Cương thấp thoáng ý cười, nhưng vẻ mặt lại nghiêm túc nói: “Cho nên có chuyện gì thì mau nói đi. Em cũng biết, hiện tại không phải cái gì bố cũng nghe một mình em đâu.” Từ sau việc cô giấu ông chuyện hai người ở riêng, ông tất nhiên sẽ không chỉ nghe lời từ một phía.

“Anh…” Đối với biểu tình vô lại của anh cô thật hết cách. “Muốn em nói cũng được thôi, nhưng mà chuyện hơi dài.”

“Vậy nói ngắn gọn.” Anh giúp cô nghĩ cách.

“Anh…Được rồi. Thực ra là có một trung tâm đào tạo đề nghị em đứng lớp giảng dạy kỹ thuật thêu, không tính là lớp bổ túc chính quy, chỉ cần dạy theo khung chương trình để có thể làm ra một vài món đồ là được rồi. Chỉ có điều…nếu em nhận lời thì có thể thỉnh thoảng sẽ phải tham gia các hoạt động…” Vừa nói cô vừa nhìn trộm sắc mặt của anh, nhưng mà làm cho người ta thất vọng chính là thần sắc trên mặt anh vẫn bình thản như cũ, giống như một chút ảnh hưởng cũng không có.

Tất nhiên điều này cũng có thể là vì khả năng che giấu của anh quá tốt khiến cô không nhìn ra được cái gì.

“Chính là như vậy?” Nghe xong, Nghiêm Lập Cương khởi động lại xe, liếc cũng chưa từng liếc cô một cái.

“Ừ, chính là như vậy.” Cô chần chừ, cuối cùng vẫn gật đầu.

Trên đường đi, Nghiêm Lập Cương không có bất kỳ phản ứng nào khiến Lịch Thư Hòa thấp thỏm không yên, cho đến khi hai người vào trong nhà, sau đó lại cùng ăn cơm tối với Lịch Vọng Quốc xong, cảm giác ấy vẫn không giảm bớt.

Sau khi ăn cơm xong, Nghiêm Lập Cương lái xe đưa cô quay lại cửa hàng, hai người người trước người sau lặng lẽ đi lên tầng ba.

Lời muốn nói ngày hôm đó đã nói ra hết cả, nhưng hai người vẫn thủy chung không nhắc tới vấn đề kết thúc cuộc sống ở riêng này.

Nghiêm Lập Cương rất muốn, nhất là mỗi đêm nằm trên chiếc giường của hai người, anh đều vô cùng nhớ cô. Gần đây anh cũng gấp rút điều chỉnh nhân sự trong công ty, muốn nhanh chóng giao quyền cho cấp dưới, cho nên hiện tại anh càng trở nên bận rộn hơn so với trước đây. Chính vì vậy nên anh không dám mở miệng nói chấm dứt cuộc sống ở riêng này.

Mà Lịch Thư Hòa cũng không xác định được bản thân mình rốt cuộc là có muốn chấm dứt tình trạng này hay không, hiện tại cuộc sống “tình nhân chả phải, vợ chồng cũng không” như vậy dường như cũng không tệ, cô sẽ không lại phải ở trong căn nhà lớn, ngày ngày ngẩn người không biết mình có thể làm cái gì.

Hơn nữa, phần lớn thời gian Trân Trân đều ở đây, hai người thường xuyên nói chuyện trên trời dưới đất, chuyện này chuyện kia khiến cho cô cảm thấy trọng tâm cuộc sống không nên chỉ xoay quanh người đàn ông bận rộn kia.

Nghiêm Lập Cương theo

cô vào trong phòng, không giống như lần trước chỉ nhìn lướt qua, lần này anh kiểm tra tỉ mỉ từng ngóc ngách, nhất là xem cửa sổ đã đóng chặt chưa, sau khi xem xét một lượt cảm thấy buổi tối cô ở chỗ này sẽ an toàn liền thoải mái ra về.

“Anh…cứ thế đi à?” Lịch Thư Hòa ngạc nhiên nhìn anh.

“Không thì sao? Chẳng lẽ anh tự động đi về không tốt hả?” Nghiêm Lập Cương cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt như cười như không trêu chọc cô, khóe miệng hơi nhếch lên “Hay là…em hi vọng anh ở lại làm cái gì?”

Cô nghe ra lời trêu chọc mờ ám của anh, không khỏi bực mình phản bác: “Em mới không có bất kì hi vọng nào đâu.”

“Vậy anh đi đây.” Thấy cô mạnh miệng, anh cũng dứt khoát quay đầu rời đi.

Hiện tại anh đã hiểu rõ lòng của cô, biết bản thân mình sai ở chỗ nào, cũng đang cố gắng thay đổi, tự nhiên sẽ không lại vì thái độ không rõ ràng như lúc trước của cô mà hoảng hốt, bởi vậy khi đối mặt với cô cũng hơi có chút ung dung.

“Chờ một chút!” Cô theo bản năng vội vã bắt lấy tay anh, nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn thấy vẻ mặt cười đắc ý của anh lại hận không thể hất tay anh ra.

Vì sao người đàn ông này càng ngày càng đáng ghét a.

Trước đây anh rất nuông chiều cô, sau đó lại trở nên bá đạo, hiện tại giống như càng thêm thâm trầm và khó nắm bắt. Hơn nữa từ sau khi anh xuất viện, thích nhất là lấy việc trêu chọc cô làm niềm vui.

“Chuyện vừa rồi, anh vẫn chưa đưa ra ý kiến.” Cô thực sự chịu không nổi anh có chuyện lại không muốn nói ra, hôm nay mà không lấy được câu trả lời của anh, xác định buổi tối cô sẽ mất ngủ.

“Em muốn nói là chuyện có người mời em đi giảng dạy hả?” Anh cười cười nhìn cô, thần sắc hồi hộp của cô khiến anh hơi thở phào nhẹ nhõm.

Cô có thể quan tâm đến ý nghĩ của anh, chứng tỏ trong lòng cô mặc dù đã thay đổi một chút trọng tâm cuộc sống của mình nhưng vẫn không tự chủ được đặt anh ở vị trí đầu tiên.

“Ừ.” Cô đứng

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT