watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4971 Lượt

Thư Hòa dần ngừng khóc, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt anh tái nhợt suy yếu đầy thống khổ, cô bỗng nhiên nghĩ đến anh vẫn là một bệnh nhân liền vội vàng đỡ anh nằm xuống giường.

“Nằm xuống trước đã, em đi mua cơm cho anh.” Cô lau khô nước mắt, lại không cách nào che giấu đôi mắt sưng đỏ, viền mắt và cái mũi hồng hồng, chỉ có thể bối rối cúi đầu hi vọng sẽ không có người nào phát hiện ra.

“Chúng ta cùng đi.” Nghiêm Lập Cương không muốn để cô ra ngoài một mình.

Lịch Thư Hòa không từ chối, cô đi ra ngoài mời y tá vào tháo kim tiêm truyền dịch ra cho anh, sau đó đem áo khoác mỏng khoác lên trên người anh, rồi hai người nắm tay nhau cùng đi ra ngoài.

Ra ngoài bệnh viện trời đã tối om, không có ánh sáng lấp lánh của những ngôi sao, thậm chí ngay cả ánh trăng cũng bị mây đen che khuất. Gió đêm mùa thu thổi tới khiến cho không khí càng trở nên mát mẻ dễ chịu.

Dọc theo đường đi bọn họ đều rất trầm mặc, giống như không cách nào mở miệng.

Sau khi nói ra bí mật chôn giấu dưới đáy lòng, Lịch Thư Hòa cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, nhưng vẫn có chút thấp thỏm.

Thực ra cô cũng muốn nói ra sớm hơn, nhưng sau khi anh đi công tác trở về, cô ở nhà chờ vài ngày mới thấy mặt anh, muốn nói lại không biết nên mở miệng thế nào, cũng không tìm được cơ hội thích hợp, cho nên chuyện này liền trở thành bí mật của cô.

Tiếp đó lại phát sinh chuyện hiểu lầm…Vừa nghĩ tới cô gái xinh đẹp động lòng người kia lại là một người đàn ông, Lịch Thư Hòa cảm thấy mình thật vô lý, nhịn không được hơi xấu hổ.

Đủ loại tâm trạng phức tạp xoắn xuýt khiến cô không biết nên mở miệng nói gì, cho dù ở riêng là đề nghị của cô nhưng thực ra cô cũng không biết cuối cùng bọn họ sẽ có kết cục như thế nào.

Kết quả xấu nhất chẳng qua chỉ là ly hôn hoặc là duy trì như hiện trạng mà thôi. Lúc đó tâm tình cô có chút kích động đã tự nói với chính mình như vậy.

So với Lịch Thư Hòa tâm tư mờ mịt, Nghiêm Lập Cương thì lại tràn ngập hổ thẹn và tự trách.

Anh từng hứa sẽ mang đến cho cô một cuộc sống tốt nhất, hạnh phúc nhất, kết quả thì sao lúc cô cần anh nhất thì anh không ở bên cạnh cô, thậm chí ngay cả sự thay đổi của cô anh cũng không cảm nhận được.

Hai người lặng lẽ ăn cơm, xong xuôi liền trở về phòng bệnh, bầu không khí vẫn xấu hổ yên lặng như cũ.

Thấy cô uống nốt ít sữa tươi còn dư lại, anh đột nhiên có chút lo lắng lên tiếng: “Buổi tối chỉ uống chút sữa làm sao đủ được? Để anh xuống dưới mua ít đồ ăn mang lên nhé? Ăn nhiều hoa quả một chút cũng tốt.” Cho dù biết cô sinh non cũng qua mấy tháng rồi nhưng anh vẫn không nhịn được lo lắng, muốn nhanh chóng tìm ít đồ ăn dinh dưỡng để cho cô bồi bổ cơ thể.

“Không cần, em thực sự ăn không vào.” Cô kéo tay anh, lắc đầu “Nếu muốn ăn cái gì, em sẽ bảo anh. Thực sự không cần, được không? Em nghỉ ngơi trước đã, giờ anh đi tắm trước, đợi lát nữa y tá sẽ qua kiểm tra.” Nói xong, cô xoay người lấy đồ cho anh rồi đi vào toilet.

Vừa mới để quần áo sang một bên, cô liền phát hiện mình bị bao bọc bởi một lồng ngực ấm áp.

“Thư Hòa, nói cho anh biết, anh nên làm gì em mới có thể tha thứ cho anh?”

Cô quay lưng về phía anh nên không thể nhìn thấy biểu tình trên khuôn mặt tuấn tú đang vùi ở cần cổ cô, nhưng giọng nói mang theo run rẩy và cơ thể buộc chặt của anh, cô tất nhiên hiểu rõ hôm nay anh bị đả kích không nhẹ.

Tựa trong ngực anh, cô nhẹ nhàng thở ra, im lặng một lúc sau mới chậm rãi lên tiếng: “Điều cần thiết giữa chúng ta không phải là tha thứ. Chúng ta cần…có lẽ chỉ là vui vẻ chuyện trò thôi.”

Cô giơ tay khẽ vuốt khuôn mặt anh, thì thảo nói nhỏ: “Nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, chỉ với ánh mắt đầu tiên em liền hiểu người đó là anh, cho nên sau này bố muốn chúng ta đính hôn, cho dù trong lòng em lo lắng không yên, không muốn sớm như vậy đã bước chân vào mối quan hệ này, nhưng bởi vì là anh, em lựa chọn thản nhiên tiếp nhận.”

Lời của cô khiến anh nhớ lại lần đầu tiên gặp mặt, trong lòng không khỏi rung động, ôm vợ yêu càng chặt hơn, ngẩng đầu nhìn hình ảnh hai người đang ôm ấp trong gương.

“Anh nhớ chứ, sau lần đầu tiên gặp mặt, anh chỉ biết nếu như có một ngày anh sẽ yêu một người con gái nào đó, thì người đó chắc chắn là em.” Anh thấp giọng nói, qua gương bốn mắt họ giao nhau giống như nhìn thấy chính bản thân mình của nhiều năm về trước, lại một lần nữa cảm nhận những rung động ban đầu.

“Sau đó, chúng ta kết hôn, bởi vì công ty anh thành lập chưa được bao lâu, rất nhiều việc cần anh tự mình đi làm, cho nên em nghĩ em muốn trở thành một người vợ tốt, giúp anh chăm lo việc nhà, cho dù buổi tối anh có về muộn thế nào vẫn sẽ có người để đèn đợi anh, có thể nấu cho anh một bát canh nóng ấm dạ dày, sáng sớm lúc ra khỏi cửa, cũng sẽ quần áo tươm tất sạch sẽ. Còn có, sẽ không vì những chuyện nhàm chán, vớ vẩn mà cãi cọ với anh, để anh có thể chuyên tâm vào công việc của mình, không cần vì em mà lo lắng.”

Nghĩ đến thời gian đầu khi mới kết hôn, anh không tự chủ được lộ ra dịu dàng mỉm cười: “Khi đó công ty mới thành lập, trong tay không có nhiều tiền, hầu như đều là bố vợ cho vay không tính lãi, ngay cả sinh hoạt phí của chúng ta anh cũng không thể đưa cho em nhiều được. Sống trong căn phòng nhỏ, thậm chí đến cả máy giặt cũng không có chỗ để. Mỗi tối đi làm về thấy em mệt mỏi, anh đã nhiều lần tự nói với chính mình, anh nhất định phải liều mạng kiếm tiền, muốn cho em càng nhiều, giống như anh đã từng hứa với bố vậy, sẽ làm cho em hạnh phúc.”

“Em biết anh rất cố gắng, cho nên chúng ta đã nhanh chóng chuyển tới sống ở một căn phòng lớn hơn, phòng bếp cũng lớn hơn rất nhiều. Anh mua máy giặt, mua thật nhiều đồ này đồ nọ, chỉ là khi đó anh càng trở nên bận rộn hơn, thời gian về nhà cũng ít hơn, em nghĩ em không những phải làm một người vợ hiền lành còn phải làm một người vợ hiểu chuyện nữa, em sẽ không để anh lo lắng cho em.”

“Cho nên có một lần, cho dù gió bão rất lớn, mưa xối xả, nước tràn cả vào nhà khiến em rất hoảng sợ, không ngừng chà lau sàn nhà, nhưng sợ sẽ làm phiền đến anh nên cái gì em cũng không dám nói, sau khi anh về nhà, chỉ có thể cười nói với anh không có vấn đề gì cả thôi.”

Nghe cô nói những chuyện trước đây anh không hề biết, anh nhịn không được cánh tay càng buộc chặt, giọng nói cũng càng trở nên trầm thấp: “Khi đó công ty đang muốn phát triển thương hiệu ở nước ngoài, các đại lý độc quyền được mở thêm ở rất nhiều nơi, nhân lực không đủ anh chỉ có thể tự mình làm tất cả mọi việc. Chỉ là…từ trước đến nay anh đều không biết hóa ra có rất nhiều chuyện em không nói với anh, anh còn cho rằng đã vì em mà giải quyết rất nhiều khó khăn nữa.”

“Anh nhờ cậy bảo vệ chú ý xem khi em về nhà có mang đồ đạc gì nặng không thì mang giúp em lên nhà, còn có tất cả chi phí điện nước ga đều chuyển về cho anh thanh toán để em không cần lo lắng gì thêm…”

Cô cười típ mắt: “Em còn tưởng anh bảo vệ kia có ý đồ gì với em chứ, nếu không sao lại ân cần như vậy, thì ra là do anh sắp xếp!”

Hai người ở trong gương nhìn nhau, trong nháy mắt đều mỉm cười.

“Sau khi chuyển đến nhà mới, không gian lớn hơn, đồ đạc gì cũng có, anh thuê người giúp việc khiến em phát hiện mình chẳng có việc gì để làm. Em từng muốn trở thành một người vợ hiền, không muốn anh lo lắng cho em, nhưng mọi chuyện trong nhà đều do người giúp việc xử lý, em không được động tay vào cái gì, lâu dần cảm thấy rất trống rỗng, mất mác.”

“Hơn nữa, em không ra ngoài làm việc vì muốn anh yên tâm, cho nên đột nhiên em không biết mình ở trong nhà có thể làm gì? Mỗi ngày sau khi thức dậy ngoại trừ đi ra đi vào trong nhà, chỉ có thể cầm thẻ đi dạo phố, căn bản chẳng có việc gì làm. Thời gian còn lại, hầu như em đều dùng để đợi, đợi anh về, đợi anh có thời gian nói chuyện vài câu với em.”

“Chờ anh, chờ anh…Chẳng biết bắt đầu từ khi nào, phần lớn thời gian của em đều dùng để chờ anh, nhưng anh càng ngày càng bận rộn, mỗi ngày thời gian chúng ta nói chuyện với nhau không được đến hai phút. Hơn nữa, khi anh trở về nhà xem ra luôn luôn rất mệt mỏi, em lại càng không biết nói gì. Nên là mỗi ngày người nói chuyện với em nhiều nhất cũng chỉ có thím Lâm thôi.”

Nhìn cô kể rõ mọi chuyện trong mắt mờ mịt không chút biểu tình, tim anh lại càng đau, không hiểu vì sao mình lại ngu ngốc đến như vậy?

“Đại khái là công ty dần đi vào quỹ đạo khiến anh trở nên càng ngày càng có dã tâm. Anh thừa nhận, anh tự cho mình là đúng, bởi vì em khiến anh quá yên tâm, yên tâm đến nỗi anh bắt đầu không chú ý đến em, đợi đến khi anh nhận ra có gì đó không thích hợp, anh lại cho rằng là vì tình cảm của chúng ta dần trở nên phai nhạt, bởi vì sợ, sợ mình cho em không đủ nhiều mới có thể như vậy, nên anh nhịn không được càng theo đuổi nhiều hơn…” Chỉ là không nghĩ tới, kết quả lại là mất đi mới biết là quan trọng.

Nếu nói đầu đuôi câu chuyện thì chính là như vậy.

Anh muốn cho cô những thứ tốt nhất, cho nên mới không ngừng cố gắng, nhưng mà không nghĩ tới vì thế lại không quan tâm đến cô nhiều khiến cô bị tổn thương, mất đi đứa con, cuối cùng lựa chọn rời xa anh.

Điều may mắn với anh lúc đó là cô không trực tiếp đưa ra thỏa thuận ly hôn, định anh tội chết.

“Lập

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT