watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7600 Lượt

thái tử, thay mặt hoàng đế giải quyết việc chính sự. Sắc phong Bách Lý Hạo Đình làm Ngô Việt Vương, ngay lập tức dời đến đất phong. Bởi vậy, chuyện hai vị hoàng tử tranh đoạt ngôi vị hoàng đế coi như đã chấm dứt. Nhưng lê dân bách tính không hề hay biết, đêm ngày mười chín, khi dân chúng đang chìm sâu trong giấc ngủ, Bách Lý Hạo Triết dẫn cấm quân giao tranh với thị vệ của Cảnh Nhân đế, đao quang kiếm ảnh (tàn sát khốc liệt), kỵ binh cùng giáo mác tàn phá cả hoàng cung.

Trong Thừa Kiền điện, Cảnh Nhân đế ôm ngực nhìn trang phục chói mắt của Nguyễn hoàng hậu, thở phì phò: “Ngươi . . . Ngươi . . . mau lui ra . . .” ánh sáng chiếu vào Cảnh Nhân đế, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, khí thế vốn phi thường mà giờ đây lại tàn tạ trong vinh hoa phú quý. Trước mắt Nguyễn hoàng hậu lại hiện lên cảnh vài chục năm trước, ngày mà bà lần đầu tiên gặp ông ta . . . bà năm đó mới mười lăm tuổi, đứng bên rặng liễu . . . ông ta khí vũ bất phàm đột nhiên xuất hiện trước mặt bà, cùng bà nói chuyện . . . mấy ngày sau, tiên đế đã truyền thánh chỉ xuống phủ đệ. Hóa ra nhoáng một cái, đã mấy lần mười năm trôi qua.

“Hoàng thượng, không muốn nhìn thấy ai gia sao? Trước kia bên cạnh ao, Hoàng Thượng . . . không, không, không, lúc đó là lục hoàng tử không phải đã khen thiếp xinh đẹp tuyệt trần không ai có thể sánh bằng sao? Lúc ấy không phải hoàng thượng cầu xin khổ sở mới được tiên đế hạ chỉ sao? Vì sao bây giờ, ngay cả gặp cũng không muốn chào hỏi nhau? . . .” Lông mi của Nguyễn hoàng hậu cong cong, kiều mị nở nụ cười.

Cảnh Nhân đế nhắm mắt, toàn bộ biểu tình đều giấu vào bên trong. Đột nhiên mở mắt, thở dài nói: “Cẩn nhi, chuyện tới . . . nước này, hết thảy . . . hết thảy như nàng mong muốn . . . hết thảy như nàng mong muốn . . . Nàng . . . lui ra . . đi!” Cẩn nhi là nhũ danh của Nguyễn hoàng hậu, ông ta chỉ gọi bà như vậy trong ngày tân hôn, sau đó vài chục năm, bà cũng không còn nghe được thanh âm đó nữa. Hiện giờ chỉ một câu gọi đơn giản, đã lâu như vậy, giờ đây ông ta một lần nữa gọi một tiếng đó, lại có cảm giác tự nhiên thoải mái tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra thế sao?

Thế nhưng, bà không thể cũng tự nhiên như vậy. Bà không làm được. Nguyễn hoàng hậu hít sâu một hơi, toàn là mùi hương đậm đặc của thảo dược, lạnh băng nhắc nhở bà, kim châm cứu và thuốc đã không còn tác dụng đối với ông ta. Nhưng bà cam tâm, rất cam tâm: “Hoàng thương nói đi, nói đi, vì sao lại gạt thiếp? Năm đó rõ ràng trái tim người đã có Âu Tĩnh Chi, vì sao lại muốn gạt thiếp?” Cảnh Nhân đế hơi hơi giật giật môi, nhưng vẫn không chịu nói, chậm rãi quay đầu.

Nguyễn hoàng hậu ngã ngồi trên mặt đất, hai hàng lệ chậm rãi từ khóe mắt, dọc theo hai má, rơi xuống. Toàn thân đều là ngọc ngà châu báu, váy áo tơ tằm, trông thật tôn quý quang vinh. Nhưng dường như cái gì cũng không phải.

Mười ngày sau, Cảnh Nhân đế băng hà, thế gian xưng Cảnh Tông Văn Túc – Võ Duệ Thánh – Tuyên Hiếu hoàng đế. Đám phi tử cùng Thục phi đều phải tuẫn táng. Hoàng thái tử Bách Lý Hạo Triết kế vị, thay đổi niên hiệu, tức năm Hi Trữ thứ nhất.

Quyển 1: Chương 9

Tiếng ve râm ran từ những lùm cây truyền đến. Mặt trời chói chang đã lên quá đỉnh đầu, như một nguồn năng lượng vô tận, thiêu đốt không ngừng. Thị nữ và nội thị đi thành đoàn, đứng ở rất xa chỗ cửa sau của đại điện. Trong điện mặc dù đã để một khối băng lớn, nhưng vẫn như lồng hấp, không làm cho người bên trong đổ mồ hôi thì không chịu bỏ qua.”

Nguyễn Vô Song mặc một thân váy dài trắng, nửa cánh tay lộ ra bên ngoài trắng như tuyết. Vì là quốc tang, nên trong cung màu sắc đều giống nhau. Ngay cả tấm rèm mỏng trên song cửa sổ cũng là màu xanh nhạt, nhìn từ xa, giống như dải mây trắng nơi chân trời, một số khác gần như trong suốt.

Mặc Trúc bưng lên một chén trà hoa cúc mật ong đã ướp lạnh: “Không khí hôm nay còn oi bức hơn, k!” Mặc Lan và hai thị nữ đang dâng trà, hầu hạ Nguyễn Vô Song vừa mới rời giường sau giấc ngủ trưa, quay đầu ra, chế giễu nàng nói: “Đừng nói hỗn, không nhìn thấy trong điện này luôn luôn có khối băng sao? Mùa này, vốn là như vậy. Vả lại, băng lạnh trong hoàng cung hơn phân nửa đều được mang đến Chiêu Dương điện. Ngươi còn muốn sao nữa?” Nói xong, làm bọn thị nữ đang bưng chậu rửa mặt và khăn lụa đứng bên cạnh cũng phải phì cười.

Nguyễn Vô Song cũng cười yếu ớt, bụng nàng càng lúc càng lớn, đã gần đến ngày sinh rồi, lại càng không chịu được nóng. Mỗi khi tới buổi tối lại lăn qua lăn lại, không đêm nào có thể ngủ yên giấc được. Cho nên Bách Lý Hạo Triết đã sai người đem những khối băng trong hoàng cung ban cho Chiêu Dương điện. Nhìn thấy trong điện có một thùng băng, đang không ngừng tỏa ra khí lạnh bàng bạc, trong lòng liền không khỏi vui sướng, giống như gió tháng 4 thổi qua, làm cả người nhẹ nhàng khoan khoái.

Lúc này Bách Lý Hạo Triết đã đăng cơ, Nguyễn Vô Song cũng được phong làm hoàng hậu, nửa tháng trước đã chuyển vào Chiêu Dương điện – nơi tượng trưng cho thân phận hoàng hậu của Bách Lý hoàng triều. Mà Nguyễn hoàng hậu, giờ đây đã chuyển thành Nguyễn thái hậu, hiện giờ, Nguyễn thái hậu cũng đã chuyển tới Từ Trữ điện tẩm cung của thái hậu vương triều Bách Lý để an dưỡng tuổi già.

Nguyễn Vô Song nhận lấy nước trà từ tay Mặc Trúc, dùng nắp chén trà bằng bạch ngọc lược bớt vài cánh hoa cúc, chén và nắp ngẫu nhiên va chạm, truyền ra những âm thanh lách cách. Khẽ cười cười, nhấp một ngụm, độ ấm rất vừa phải: “Bác ở Từ Trữ điện có quen không?” Sáng sớm nay nàng đã sai Mặc Trúc đến Từ Trữ điện của thái hậu để thỉnh an. Mặc Trúc lúc này mới dừng việc vui đùa với Mặc Lan, nghiêm chỉnh trả lời: “Thưa tiểu thư, Mộc cô cô nói, thái hậu ở đó cũng tốt. Nhưng tinh thần rất sa sút, mấy ngày nay đều không có ăn cơm.” Tạm dừng lại một chút, lại nói tiếp: “Tiểu thư, nô tì cũng nhìn ra, thái hậu gần đây đã gầy đi rất nhiều . . .” Tuy Nguyễn Vô Song giờ đây đã trở thành hoàng hậu, nhưng trong lòng của những nha hoàn trong Nguyễn phủ, Nguyễn Vô Song vẫn như trước, là tiểu thư của các nàng. Cho nên vẫn giữ cách xưng hô như cũ.

Hai hàng lông mày của Nguyễn Vô Song hơi nhíu lại, đem chén bạch ngọc buông xuống, đỡ lấy thắt lưng nói: “Ta phải đi đến Từ Trữ điện xem một chút thì mới yên tâm được.” Mặc Lan vội ngăn lại: “Tiểu thư, Tô thái y nói, kỳ sinh của người chính là mấy ngày nay, năm lần bảy lượi dặn dò bọn nô tì phải chăm sóc tiểu thư thật tốt, không thể đi lại nhiều.” Nguyễn Vô Song một tay chống thắt lưng, chậm rãi đứng lên.

Mặc Lan gấp gáp hướng Mặc Trúc nháy mắt. Mặc Trúc mặc dù thích vui đùa, nhưng vốn cũng là người thông minh, tiếp lời nói: “Tiểu thư, thái hậu nương nương và tiên đế tình cảm sâu đậm. Hiện giờ tiên đế mất đi, thái hậu nương nương khó có thể tiếp nhận ngay được, đây cũng là lẽ thường tình của con người. Có lẽ qua thời gian này sẽ tốt hơn thôi. Thái hậu nương nương cũng biết tâm tư hiếu thuận của tiểu thư, hôm nay nô tì đi thỉnh an người, thái hậu còn hỏi thăm tình hình tiểu thư mấy ngày nay ra sao, bảo bọn nô tỳ phải cẩn thận chăm sóc, không cần mỗi ngày đều phải đi thỉnh an người. Tiểu thư nếu cứ đi như vậy, thứ nhất thái hậu cũng không thể lập tức ăn cơm, vì là tâm bệnh nên phải từ từ mới dứt được. Thứ hai, bên ngoài thời tiết nóng như vậy, tiểu thư bây giờ lại một mà hai người, nếu có điều gì xảy ra, vậy làm thế nào mới tốt đây?”

Nguyễn Vô Song thở dài, nhìn xa xa, qua khung cửa sổ tựa như có sương khói vấn vít bên hồ, như vậy nhìn lại thấy không khí trong vườn vừa ẩm vừa ấm, đình viện lầu các, toàn bộ đều là màu xanh biếc. Bác cùng tiên đế đã là vợ chồng mấy chục năm, chung quy lại là vẫn có tình cảm. Cho dù trong lòng tiên đế có người khác, sở dĩ làm mọi việc đó cũng chỉ vì chính mình mà thôi, nhưng năm tháng trôi qua, bác vẫn không thể quên được. Trong vài chục năm đó đã trải qua những gì, cũng chỉ trong lòng bác hiểu rõ nhất. Nếu không vì sao khi tiên đế ra đi, bác liền ngã bệnh như vậy? Cảnh còn người mất, bi ai như vậy khó có ai không đau lòng cho được.

Mới đứng dậy, đã cảm thấy trong bụng có gì đó khác thường, vội dựa người vào bàn. Mặc Lan đứng bên cạnh cũng đã nhìn ra điểm không thích hợp, vội nói: “Tiểu thư, làm sao vậy?”

Nguyễn Vô Song hít một hơi thật sâu, nhưng đau đớn dường như lại một lần nữa ập tới, chậm rãi nói: “Hình như sắp sinh, dìu ta đến bên giường!” Mặc Trúc vội vén mành, hướng những thị nữ và nội thị đằng sau phân phó: “Mau, nhanh đi mời thái y và bà đỡ.” Thật ra thái y và bà đỡ đã sớm được sắp xếp ổn thỏa rồi. Nội thị đang đứng khoanh tay vội chạy đi ra ngoài.

Không khí lặng như từ không có một chút gió. Trên trán mồ hôi liên tục tuôn rơi, mặc dù thị nữ đã dùng khăn lụa để lau mà vẫn không giảm, toàn thân mồ hôi đã đổ đầm đìa, cả người đã ướt đẫm. Nguyễn Vô Song chỉ cảm thấy từng trận, từng trận đau đớn đánh úp xuống, nàng ngay cả sức để nói to cũng không hề có. Bà đỡ ở bên tai không ngừng kêu: “Nương nương, dùng sức, lại dùng sức . . .” còn có thanh âm của đám người Mặc Lan và Mặc Trúc: “Nước ấm . . . nhanh lên . . . lập tức lấy một chậu!” Người đã đau đến mức chết lặng . . .

Ngoài điện Chiêu Dương, trên giá cắm nến đều là những cây nến đỏ, ánh lửa bập bùng chiếu xuống

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT