watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7595 Lượt

người đó tài giỏi đến mức nào, có thể qua được đội ngũ gác cổng thâm nghiêm của phủ Nhị hoàng tử để bỏ thuốc? Hiện tại, hai phe Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử xung khắc như nước với lửa, nếu muốn đột nhập vào phủ của Nhị hoàng tử, chỉ sợ còn khó hơn lên trời đi! Hơn nữa, nếu là có người hạ dược nàng, vậy sao không trực tiếp hạ độc Bách Lý Hạo Triết, như vậy có phải sẽ tốt hơn không.

Nàng áp chế những suy đoán trong lòng, hỏi: “Vậy loại thảo dược này có chỗ nào đặc biệt sao?” Tô Khinh Hồng suy tư thật lâu mới trả lời: “Thần cũng không biết cụ thể. Loại kỳ dược này, bình thường nếu không phải vẻ ngoài kỳ lạ, thì cũng là có mùi vị đặc thù . . . mùi vị loại kỳ dược này, hoàn toàn không giống với bất cứ thảo dược nào khác. Đây cũng là do sư phụ của vi thần năm đó nói qua mà thôi, trong một lần nói chuyện phiếm có vô tình đề cập đến . . . thần . . . cũng vì thế nên thần biết có loại dược này thôi . . . Còn lại . . . Còn lại . . . Nhị Vương phi thỉnh chớ trách tội lão thần!”

Bệnh tình của Cảnh Nhân đế càng ngày càng nghiêm trọng, triền miên nằm trên giường bệnh, đàn y thúc thủ vô sách – bó tay không có biện pháp. Nguyễn Vô Song theo Bách Lý Hạo Triết đến thăm hỏi, chỉ thấy hai má Cảnh Nhân đế hõm sâu, sắc mặt vàng như nến, toàn thân không có một chút sinh khí. Từ khi Nguyễn Vô Song mang thai, nàng hiếm khi tiến cung vấn an. Lần này đã là gần một tháng không tiến cung. Hiện tại vừa thấy, trong lòng cũng hiểu được, Cảnh Nhân đế sợ là thời gian không còn nhiều nữa.

Đã trở thành ông già không còn nhiều thời gian, trong tay nắm giữ quyền lực tối cao khiến toàn thiên hạ điên cuồng. Nàng ngẩng đầu nhìn sang Bách Lý Hạo Triết, mặt mày rủ xuống, thần sắc cung kính, nhìn không ra có gì khác thường. Nàng trong lòng nói không nên lời là cảm giác gì. Từ khi thành thân tới nay, hắn luôn thản nhiên, như gần như xa. Không có cố ý lấy lòng, cũng không lãnh đạm chỉ biết lo chuyện triều chính. Có lẽ cũng như những đôi phu thê khác, tương kính như tân. Chính là quyền lực trong tay hoàng thượng, đã cột hắn và nàng vào nhau, sống thì cùng sống, mà lui lại là vách núi sâu thẳm, chết không có chỗ chôn.

Một hồi các lễ nghi cung đình rắc rối qua đi, Cảnh Nhân đế chậm rãi mở mắt, ngón tay hơi hơi giật giật. Thị hầu bên cạnh là Sài công công lập tức hiểu được ý tứ, nói: “Nhị hoàng tử, Nhị Vương phi, Hoàng thựợng đã biết các vị đến thỉnh an. Thỉnh lui ra đi!” Bách Lý Hạo Triết theo nội thị rời khỏi Thừa Kiền điện. Trong nháy mắt đã bước ra ngoài cửa, bàn tay đang buông xuống của hắn hơi hơi nắm lại thành quyền.

Mới ra đến cửa chính của Thừa Kiền điện, thị nữ bên cạnh hoàng hậu đã đi lên đón, hành lễ nói: “Nhị hoàng tử, Nhị Vương phi, Hoàng hậu nương nương cho mời.” Bách Lý Hạo Triết quay đầu liếc nhìn Nguyễn Vô Song đang được Mặc Trúc đỡ, gật gật đầu. Xem ra ở trong cung tai mắt của bác quả thật rất nhiều. Bọn họ mới tiến cung chưa đến nửa canh giờ, bác đã biết được, cũng đã phái người hầu đứng ở chỗ này. Nguyễn Vô Song tất nhiên cảm nhận được ánh mắt là lạ của Bách Lý Hạo Triết, nhưng nàng chỉ có thể giả bộ không biết.

Khoảng cách từ Thừa Kiền điện đến Chiêu Dương điện vốn không xa, chỉ mất chút thời gian ngắn ngủi đã đến nơi. Mộc cô cô từ trong đại điện ra nghênh đón, theo quy củ trong cung thi lễ: “Nhị hoàng tử, nhị Vương phi xin chờ một chút. Hoàng hậu nương nương hiện tại đang ở phật đường lễ phật.” Bác niệm phật cũng đã mười năm, nghe mẫu thân nói, ban đầu khi bác còn ở Nguyễn phủ, rất ít khi đi chùa. Nghĩ đến tuổi tác càng ngày càng tăng, con người cũng bình thản hơn, ngược lại bắt đầu ăn chay niệm

phật.

Thị nữ rất nhanh đã đem trà cùng điểm tâm lên. Mặc Trúc mở nắp chén trà bạch ngọc, nhẹ nhàng thổi mấy hơi, sau đó mới đưa đến trước mặt Nguyễn Vô Song. Nguyễn Vô Song nhận lấy, chậm rãi nhấp một ngụm. Trong chén trà bạch ngọc, những lá trà bắt đầu nở ra, lướt nhẹ như mây, khói sương vấn vít theo vào tận tim gan. Đây chính là cống phẩm mới – trà Long Tĩnh. Quay lại liếc nhìn Bách Lý Hạo Triết một cái, chỉ thấy hắn tựa hồ đang trầm tư, thần sắc có chút âm u. Không biết có phải vì nhìn thấy Cảnh Nhân đế như vậy, chưa kịp sắp xếp chuyện sau này mà đâm ra ưu phiền hay không.

Thời gian uống hết tách trà nhỏ trôi qua, lúc này Nguyễn hoàng hậu mới đi ra. Một thân y phục gấm vóc cao quý màu xanh, pha chút thanh nhã, nhưng lại tôn lên vẻ đẹp kiều diễm lóa mắt của chiếc mũ phượng hoàng ngũ sắc. Sắc mặt bà có chút ung dun

dung, thấy hai người, ôn hòa nói: “Vô Song, trong khoảng thời gian này không cần vào cung thỉnh an. Đã mang thai đến tháng thứ tám, đừng làm cho mình quá mức mệt nhọc.” Bách Lý Hạo Triết và Nguyễn Vô Song cùng đồng thanh “Vâng.”

Ba người cùng tán gẫu về việc nhà một chút. Sắc mặt Nguyễn hoàng hậu chợt trang nghiêm, hướng Mộc cô cô vẫy vẫy tay, nhẹ giọng dặn vài câu. Mộc cô cô lên tiếng, hướng về phía đám thị nữ cùng nội thị trong điện khoát tay, mọi người cúi đầu, nối đuôi nhau ra ngoài. Mộc cô cô sau đó tự mình đóng cửa lại.

Nguyễn hoàng hậu bưng chén trà, tao nhã uống một ngụm nhỏ, đầu cũng không ngẩng lên, thản nhiên phân phó: “Đem tráp lại đây.” Mộc cô cô lên tiếng, vội vàng vén rèm đi vào bên trong tẩm cung. Trong lòng Nguyễn Vô Song có chút kinh ngạc. Mộc cô cô theo bên cạnh bác đã mấy chục năm, đã trải qua không ít sóng gió, lúc này lại đi rất vội vàng, không hề trang nghiêm như ngày thường. Phải biết rằng, Mộc cô cô thân là quản sự của Chiêu Dương điện, ngày thường sẽ rất chú trọng đến hành vi cử chỉ trước mặt thị nữ và nội thị.

Mộc cô cô rất nhanh liền đi ra, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ bằng trầm hương. Tuy nói rằng “Nhất lưỡng trầm hương nhất lưỡng kim”, đủ thấy trầm hương là loại gỗ rất trân quý nhường nào. Nhưng đối với Nguyễn Vô Song mà nói, từ nhỏ đã sinh ra trong một gia đình phú quý, cũng chỉ cảm thấy bình thường mà thôi. Huống chi nàng đang ở hoàng gia cùng với bác và Bách Lý Hạo Triết. Có thể biết được quý trọng không phải là chiếc hộp gỗ trầm hương này, mà là thứ ở bên trong đó, nhất định nó liên quan đến thị thị phi phi. Nếu không bác chắc chắn không cần cho đám tùy tùng lui ra.

Lòng Nguyễn Vô Song có chút lay động. Từ khi vương triều Bách Lý dựng nước tới nay, qua các triều đại nếu không lập thái tử, luôn luôn sẽ lưu lại di chiếu, đem vị hoàng tử được kế thừa viết ở trên di chiếu, để vào trong một chiếc tráp. Nhưng vương triều Bách Lý từ khi dựng nước đến bây giờ cũng chỉ có ba vị hoàng đế như vậy, còn lại đều là được lập thái tử, sau đó mới kế vị. Cụ thể hoàng đế dùng chiếc tráp như thế nào để để di chiếu, những người biết cũng chỉ là đại thần và nội thị tâm phúc bên cạnh hoàng thượng mà thôi.

Mộc cô cô đưa hai tay dâng chiếc hộp gỗ lên án thượng, chờ Nguyễn hoàng hậu phân phó. Nguyễn hoàng hậu nhìn xa xa, tựa hồ có chút xuất thần, thời gian nháy mắt, ánh mắt đã quay lại, lướt qua Bách Lý Hạo Triết, mang theo chút tìm tòi nghiên cứu. Sau đó lại chậm rãi chuyển sang Nguyễn Vô Song, hướng Mộc cô cô phân phó: “Đem tráp mở ra đi!”

Không khí bên trong rất khẩn trương, làm cho người ta có cảm giác bồn chồn. Chỉ nghe ổ khóa “Cạch” một tiếng vang nhỏ, tráp đã mở ra. Bên trong là một di chiếu màu vàng. Lòng Nguyễn Vô Song chấn động, quay đầu, chỉ thấy Bách Lý Hạo Triết vẫn giữ thần sắc như cũ, nhưng lông mày đã hơi nhướng lên. Không biết vì sao, nàng có thể cảm nhận rõ ràng được sự lo âu của hắn. Tuy hắn vẫn rất ung dung, nhưng nàng cũng đã cảm giác được hắn thật sự khẩn trương.

Nguyễn hoàng hậu thở dài: “Đem chiếu thư đưa cho Nhị hoàng tử.” Bách Lý Hạo Triết có chút chấn động, tay đã muốn nắm thành nắm đấm. Mộc cô cô rất nhanh đã đem chiếu thư dâng lên. Bách Lý Hạo Triết hai tay tiếp nhận di chiếu màu vàng, chỉ thấy màu mực trên đó không đồng nhất, chắc chắn viết vài lần mới hoàn thành. Chữ viết mặc dù hỗn độn, nhưng bút tích mượt mà, đích xác là của phụ hoàng:

“Trẫm kế thừa ngôi báu hơn mừơi năm qua, luôn luôn tận tâm tận lực, không dám có phút lơ là. Hiện giờ thế nước ngày càng cường mạnh, quốc khố tràn đầy, binh hùng tướng mạnh, dân chúng an cư lạc nghiệp, tự thấy không hổ thẹn với liệt tổ liệt tông vương triều Bách Lý. Nay trẫm tự biết mình sắp gần đất xa trời, cho nên lập di chiếu như sau: Đại hoàng tử Bách Lý Hạo Đình trời sinh tính tình hiếu lương (Hiếu thuận và lương thiện), phong thái hơn người, kiến thức sâu rộng, lại có tài trị quốc, cho nên lập làm hòang thái tử, kế thừa ngôi vị hoàng đế.”

Quyển 1: Chương 8

Nguyễn Vô Song nhìn Bách Lý Hạo Triết, thần sắc vẫn như cũ, nhìn không ra nửa điểm khác thường, vẫn là vẻ mặt thong dong như ngày thường vào triều. Tuy nhiên tay hắn đã nắm thành quyền, xiết chặt, cực dùng sức, ngón tay đã chuyển thành màu trắng xanh, hơi lộ vài tia cảm xúc. Nàng chậm rãi đỡ lấy thắt lưng đứng lên, đến gần Bách Lý Hạo Triết. Con ngươi rất nhanh liếc qua chữ viết trên chiếu thư, Cảnh Nhân đế đã ngự ban cho nhà nàng một vài biển hiệu, cho nên nàng cũng nhận ra đây là chữ viết của ai. Chiếu thư này là do Cảnh Nhân đế tự tay viết.”

Hóa ra bác tiên đoán không sai chút nào. Cảnh Nhân đế đã chuẩn bị đem ngôi vị truyền lại cho Bách Lý Hạo Đình. Nhưng mà chiếu thư này sao

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT