watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7592 Lượt

đáy mắt hắn có một mạt xanh thẳm thản nhiên. Một ngày một đêm hôm qua, trong cung tranh đấu gay gắt, theo như tin tức từ trong đó truyền ra đến tới tai nàng, Thục phi tự ý xông vào tẩm cung của Cảnh Nhân đế, thỉnh cầu Cảnh Nhân đế sắc phong Bách Lý Hạo Vũ làm hoàng thái tử. Cảnh Nhân đế không nghe, Thục phi liền thông đồng với cấm quân của tẩm cung, bức Cảnh Nhân Đế phải thỏa hiệp.

Từ khi giao mùa thu đông năm ngoái Cảnh Nhân đế vẫn triền miên trên giường bệnh. Thái y viện cũng vô phương cứu chữa đành phải bó tay. Đêm trừ tịch không lộ diện tại gia yến, bệnh tình khẳng định là không nhẹ. Thục phi vốn dựa vào công phu trên giường mà được sủng ái, từ khi Cảnh Nhân đế sinh bệnh về sau, nàng ta cũng đành vắng vẻ cửa cung, ân sủng mất. Đối mặt với việc trong triều đại hoàng tử cùng nhị hoàng tử ngày càng củng cố thế lực, thật sự đã không thể chờ được đến khi hoàng đế băng hà, nếu không tuyệt đối sẽ không thể hành động thiếu suy nghĩ như vậy.

Thục phi từ trước tới giờ luôn bất hòa với hoàng hậu. Nếu Cảnh Nhân đế băng hà, di chiếu không có truyền ngôi cho con trai của nàng ta Bách Lý Hạo Vũ mà nói, nàng ta nhất định không có kết cục tốt gì. Bởi vì cho dù là đại hoàng tử Bách Lý Hạo Đình hay vẫn là nhị hoàng tử Bách Lý Hạo Triết kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nước, vị trí của Nguyễn hoàng hậu đều là càng được củng cố hơn. Mà nàng ta, nếu may mắn, sẽ được phong là thái phi, cả đời ở dưới Nguyễn hoàng hậu, kéo dài hơi tàn. Mà không may thì có thể bị chôn cùng. Cho nên nàng ta không thể giống Nguyễn hoàng hậu, lấy bất biến ứng vạn biến.

Tiếng Mặc Trúc cách mấy tầng sa liêm vang lên: “Vương gia, đến thời gian dùng bữa rồi. Đã truyền lệnh chưa ạ?” Bọn nha đầu thị nữ đều nghiêm cẩn tuân thủ quy củ, chỉ cần Bách Lý Hạo Triết ở trong phòng, chưa bao giờ tự tiện bước vào.

Bách Lý Hạo Triết ngẩng đầu, nhìn Nguyễn Vô Song, tựa hồ đang chờ nghe ý kiến của nàng. Nàng thuận thế đỡ thắt lưng mỏi mệt, miễn cưỡng nói: “Truyền đi!” Một ngày một đêm không được ngủ ngon, lại chơi vài canh giờ, người cũng mệt mỏi.

Bọn thị nữ lúc này mới tiến vào, châm vào bên trong mấy cây nến đỏ, lại chậm rãi mà lui ra ngoài. Nàng quay đầu, nhìn triều phục trên người hắn. Lấy ra một kiện cẩm bào, muốn hầu hạ hắn thay quần áo. Nàng cúi đầu giúp hắn cởi nút áo, ở gần bên hắn, có thể ngửi thấy mùi xạ hương quen thuộc. Tuy rằng đã thành thân hơn nửa năm, nhưng ban ngày thân cận hầu như là không có, nàng càng muốn mau mau một chút, tay lại càng luống cuống, nửa ngày cũng không cởi được một nút áo.

Bọn thị nữ bên ngoài qua lại, mở lắp đậy, ngẫu nhiên sẽ có một hai tiếng va chạm thanh thúy xuyên thấu tầng tầng sa liêm mà truyền vào. Hắn cũng rất thích thấy bộ dáng mất tự nhiên của nàng bây giờ, trên đầu nàng cài một chiếc trâm ngọc phượng hoàng, khẽ rút một cái, mái tóc đen bóng như thác nước đổ trút xuống. Nàng ngẩn người, lúc này mới ngẩng đầu lên, chỉ thấy con ngươi của hắn thâm trầm như bóng đêm, mà mặt hắn càng lúc càng lớn. . . .

Môi hắn từ từ dán lên trán của nàng, nhiệt độ ấm nóng chậm rãi truyền tới. Sau đó, hắn chậm rãi cúi người xuống, cánh môi thật rất nhẹ mà chảy xuống dưới, khóe mắt, vành tai, chóp mũi, môi . . .

Nàng thở không được liền đẩy hắn ra, vừa quay đầu, cảm thấy có vài sợi tóc bị cuốn lấy, hắn cũng đã phát hiện ra, cúi đầu nhìn thấy, không khỏi giật mình, thế nhưng nút thắt trên triều phục đang dây dưa cùng một chỗ với tóc của nàng. .

Nguyễn Vô Song thấy tay hắn giơ lại đây, kéo tay nàng vòng quanh thắt lưng tinh tráng của hắn. Hắn cúi đầu giúp nàng gỡ mấy sợi tóc đang quấn quýt quanh nút áo. Tình cảnh này kiều diễm mà có vẻ ám muội khó nói thành lời. Nàng càng thở dốc, chỉ cảm thấy mặt đã nóng đỏ như bị lửa thiêu.

Xuyên qua tầng tầng sa liêm nhìn ra bên ngoài, sắc trời đã tối đen, bên trong nến đỏ thắp sáng tỏ như ban ngày. Bóng hình thân mật của nàng và hắn kéo dài trên mặt đất, chồng chất ở một mảnh sáng mông lung.

Bọn thị nữ đã dọn xong bát đĩa. Ngẫu nhiên nhấc mắt, nhìn qua tầng tầng lớp lớp sa liêm liền thấy hình ảnh một đôi đang ôm nhau thân mật. Liền nối đuôi nhau mà ra, ở ngoài cửa khoanh tay đợi mệnh.

Quyển 1: Chương 6

Bên hàng liễu xanh xanh cạnh bờ ao là những luống hoa hoa cẩm tú. Gió thổi hiu hiu, lá liễu như sóng nước phất phơ. Nguyễn hoàng hậu đứng trên Cửu Khúc Kiều dặn dò: “Ngày hôm qua Tô thái y đã bẩm báo với ai gia, nói rằng con an dưỡng tốt, nên có thể sinh sớm vài ngày.” Nguyễn Vô Song nhận lấy chén trà bằng bạch ngọc từ tay thị nữ, tao nhã đưa lên miệng nhấp một ngụm, thưởng thức hương thơm. Không hổ danh là trà Long Tĩnh, nước trà xanh như ngọc bích, chén trà lại được làm từ bạch ngọc, càng tôn lên vẻ đẹp dạt dào.

Nàng cười khẽ: “Nhờ phúc khí của bác, với bác Tô thái y một lòng trung thành, tất nhiên sẽ tận tâm tân lực với Vô Song, chiếu cố nhiều hơn.” Tô Khinh Hồng từ một thái ý bình thường, dần dần có thể vươn lên làm người đứng đầu của thái y viện, đương nhiên không thể thiếu chỗ dựa là Nguyễn hoàng hậu. Vả lại, trong hoàng cung này, bên cạnh hoàng hậu quả thật rất cần một người tinh thông y thuật. Nguyễn hoàng hậu mỉm cười, chiếc trâm phượng trên đầu cũng khẽ rung theo: “Mới hơn bảy tháng mà trông bụng của con so với năm đó ai gia mang thai Minh Oanh và Minh Yến có lớn hơn một chút, chắc chắn là một tiểu tử mũm mĩm đây.”

Tay Nguyễn Vô Song khẽ run, nước trà trong chén liền sánh ra ngoài, tay nàng cảm thấy nóng rát. Lúc này, có một nội thị đi tới bẩm báo: “Hoàng hậu nương nương, đại hoàng tử cầu kiến!” Nguyễn hoàng hậu gật đầu, thả vụn thức ăn xuống ao cho cá, nhìn đám cá đưới hồ tranh ăn, dừng lại một chút mới nói: “Truyền vào!”

Bách Lý Hạo Đình mặc triều phục đi vào, phong thái tao nhã, thong dong. Cách vài bước, hướng Nguyễn hoàng hậu quỳ gối hành lễ: “Vi thần thỉnh an mẫu hậu!” Nguyễn hoàng hậu khẽ cười nói: “Miễn lễ, đã đi thăm phụ hoàng con chưa?” Bách Lý Hạo Đình liếc nhìn Vô Song một cái, ôn hoà mà trả lời: “Khởi bẩm mẫu hậu nhi thần đã ghé qua Thừa Kiền điện.” Thừa Kiền điện là tẩm cung của hoàng đế qua các triều đại. Bách Lý Hạo Đình quay đầu nói: “Đệ muội đã ở đây rồi nha!” Vô Song chống tay vào thắt lưng đứng lên, chuẩn bị hành lễ, Bách Lý Hạo Đình cười nói: “Miễn lễ! Miễn lễ! Đệ muội đừng làm như người xa lạ! Vi huynh còn muốn chúc mừng đệ muội, sớm sinh quý tử!”

Vô Song thản nhiên nói: “Tạ ơn hoàng huynh!” Từ khi Bách Lý Hạo Vũ được phong Vương, dời ra ngoài Vương phủ xong, thế cục trong triều càng ngày càng sáng tỏ, phân ra làm hai phe một theo đại hoàng tử Bách Lý Hạo Đình, một theo nhị hoàng tử Bách Lý Hạo Triết. Mà thế đối đầu như nước với lửa, không ngừng tranh đấu gay gắt. Bên trong ý cười chúc mừng của hắn ta, có mấy phần là thực, sợ chỉ có mình hắn là biết được.

Không biết vì sao, trong lòng nàng cảm thấy có cái gì không đúng. Giống như có gì đó bàng hoàng, hỗn loạn không rõ từ đáy lòng dâng lên nổi lên. Trên ghế đá được phủ một lớp tơ lụa màu vàng thêu điểm đỏ, mềm mại mà ấm áp, nhưng Nguyễn Vô Song ngồi trên đó, lại như đang ngồi trên băng mỏng. Bách Lý Hạo Đình cười cười chăm chú nhìn nàng, nhưng lại làm cho nàng cảm thấy bối rối. Đáy lòng mông lung, có chút sợ hãi.

Nguyễn hoàng hậu nhìn bóng dáng Bách Lý Hạo Đình rời đi, phất tay cho tùy tùng lui ra, ngồi xuống, chậm rãi nói: “Vô Song, vị trí thái tử chỉ có một, liên quan đến hưng suy sau này của Nguyễn gia – hiện giờ thế cục đã rõ ràng, những hoàng tử khác đã hết hi vọng. Có thể kế thừa ngôi vị, chỉ có thể là Bách Lý Hạo Đình và Triết nhi hai đứa nó mà thôi. Đối với việc này con thấy thế nào? Bác muốn nghe ý kiến của con.” Vô Song nhìn đàn cá trong ao đang tranh giành thức ăn: “Bác, việc đã đến nước này, tránh cũng không thể tránh. Nếu lần này Hạo Triết không thể trở thành thái tử, kế thừa hoàng vị, đến lúc đó cũng chỉ có thể lâm vào thế ngươi là dao thớt ta là thịt bò.” Xưa nay chuyện tranh đoạt ngôi vị, đều là cốt nhục tương tàn. Bách Lý Hạo Triết nếu bị thua, thì cả Nguyễn gia cũng sẽ bị suy tàn. Thật sự là không còn đường lui.

Nguyễn hoàng hậu quay đầu, nhìn chằm chằm về phía trước, tựa hồ đang suy nghĩ chuyện gì đó. Thật lâu sau, bà bỗng nhiên bật cười, chua chát nói: “Vô Song, bác nói thật cho con biết. Kỳ thật Triết nhi không cần hao tâm tổn trí biểu hiện trước mặt hoàng thượng. Tâm tư của hoàng thượng, ta sớm đã đoán được, người sẽ không truyền ngôi cho Triết nhi. Nếu người muốn cho Triết nhi kế vị, thì sẽ không đem con chỉ hôn cho nó.”

Nguyễn Vô Song khó hiểu nhìn bà, một lúc sau mới mơ hồ hiểu ra, cả kinh nói: “Bác . . .” Nguyễn hoàng hậu cười thê lương, nhưng lại không có nửa điểm ung dung như ngày thường: “Bách tính trong thiên hạ đều cho rằng hoàng hậu chỉ dưới một người trên vạn người, nhưng khổ sở bên trong có ai biết đến . . . . Hoàng đế chính là hoàng đế, hắn không chỉ là phu quân của ngươi. Hắn ngồi trên long ỷ, chiếc ghế quý giá nhất trong thiên hạ, chính là long ỷ của thiên tử, kỳ thật, ngồi trên đó, bốn phía đều không có người thân cận, rốt cuộc là thoải mái hay không thoải mái, cũng chỉ có hoàng đế là người biết rõ nhất . . . Mà một người cũng không thể dựa vào! Đúng vậy, hoàng

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT