|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
đế có thể dựa vào ai? Hoàng đế cần nhờ ai? Hoàng đế không thể dựa vào, ai cũng không thể dựa vào. Không ai đáng tin cậy hết, cho nên hắn chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình!”
“Con có biết tại sao bác chỉ sinh được Minh Oanh và Minh Yến, mấy chục năm sau cũng không thể sinh tiếp không. Đó là bởi vì hoàng đế không cho. Chỉ cần ông ta không cho, nữ tử trong hậu cung ai có thể mang thai? Cho dùng có hòai thai, hậu cung cũng có biện pháp làm cho người đó không thể sinh ra . . .” Nguyễn hoàng hậu bình tĩnh nhìn xa xa, bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn Nguyễn Vô Song, mang theo nồng đậm bi ai: “Biết không? Vô Song, đây là hậu cung, đây là vận mệnh của nữ nhân trong hậu cung.”
Thời điểm bác sinh Minh Oanh và Minh Yến tỷ tỷ là khi bác còn làm Vương phi. Sau khi bác vào Chiêu Dương điện, trong hai mươi năm, đích xác không có truyền ra ngoài tin tức mang thai nữa. Thân thể và tuổi tác của bác, đều không phải không thể mang thai được nữa, hóa ra là do hoàng đế cố tình. Trách sao trước kia phụ thân thường nói, vinh hoa phú quý tựa như mây khói. Xem ra việc này phụ thân sớm đã biết được. Cho nên không muốn để nàng có liên quan đến hoàng thất, cố ý cự lại hoàng đế chỉ hôn.
“Nguyễn gia chúng ta thế lớn lại nắm giữ binh quyền, tuy rằng trong triều có thượng thư bộ binh, nhưng bất quá chỉ là hư danh, từ khi triều đình dựng nước tới nay, Nguyễn gia đều là trợ thủ đắc lực của hoàng đế. Năm đó hoàng thượng thỉnh cầu tiên hoàng đem ta ban hôn cho hắn, đơn giản là muốn mượn quyền thế của Nguyễn gia mà thôi. Sau đó, hắn như ý nguyện lên làm hoàng đế, hắn sủng ái ta, chỉ là để cho người đời nhìn vào. Vô số châu báu tơ lụa, là đồ cống nạp, hắn đều hạ lệnh đem đến Chiêu Dương điện cho ta chọn trước, sau đó mới đưa vào quốc khố hoặc thưởng cho các phi tần khác. Nhưng hắn chính là không chịu để cho ta mang thai lần nữa. Bởi vì hắn sợ hãi . . . sợ thế lực của Nguyễn gia chúng ta . . . nước có thể đẩy thuyền, cũng có thể lật thuyền a . . .”
Đáy lòng Nguyễn Vô Song như có ngàn băng bao phủ, hóa ra đây gọi là ân ái. Nếu không phải hôm nay bác nói cho nàng biết, nàng vẫn còn nghĩ rằng hoàng đế thật lòng sủng ái bác. Nhưng hoàng đế rốt cục vẫn là hoàng đế, tái sủng cũng chỉ là để che mắt người đời thôi. Lòng người, rốt cuộc lâu ngày cũng phải lòi ra.
“Cho nên khi hoàng thượng đem con chỉ hôn cho Triết nhi cũng có nghĩa người đã suy tính kỹ lưỡng rồi, người muốn truyền ngôi cho Bách Lý Hạo Đình. Nhiều năm trôi qua như vậy, hoàng thượng vẫn là nhớ mãi không quên mẹ của nó . . . Âu Tĩnh Chi!” Ba chữ cuối cùng, tuy rằng vẫn đều đều nói ra, nhưng mà hận ý giống như đáy hồ bị đóng băng ngàn năm. Chuyện cũ nhiều năm rồi, nhưng vẫn như ngày hôm qua, rõ ràng ở trước mắt.
Nguyễn hoàng hậu bỗng nhiên nở nụ cười kiều mị, nhìn vào mắt Vô Song, cảm thấy thật tao nhã: “Bởi vậy, thế lực Nguyễn gia chúng ta không có khả năng có thể uy hiếp đến ngôi vị hoàng đế. Hoàng thượng cũng có thể lấy lại chút công đạo cho người mà mình nhớ mãi không quên kia. Đây là một mưu kế lưỡng toàn đến cỡn nào a. . . ha ha . . . ha ha . . . ha ha. . . chỉ tiếc, ta sẽ không để cho hoàng thượng được toại nguyện. Vài chục năm qua . . . ta nghĩ rằng hắn đã quên, cho rằng ta cũng giống hắn đối đãi với Bách Lý Hạo Đình rất tốt. Đáng tiếc, thật đáng tiếc . . .”
Bách Lý Hạo Triết tới cửa, thị nữ đang khoanh tay đứng liền xoạt xoạt quỳ xuống hành lễ. Hắn hơi hơi khoát tay có ý ngăn lại. Chậm rãi từ ngoại thất tiến vào nội tẩm, lặng yên không một tiếng động vén lên tầng tầng sa liêm. Bên trong có đốt tử đàn hương, khói sương từ huân lô dâng lên, bay bổng lả lướt, tựa như sương mù.
Nàng đang nhắm mắt dưỡng thần, lông mi dài như cánh bướm hơi hơi hớp động trên khuôn mặt tuyết trắng như ngọc. Hồi tưởng lại những lời bác vừa nói, trong lòng ẩn chứa biết bao bi ai. Năm xưa, bác xinh đẹp là vậy, bao nhiêu danh môn công tử, thầm thương thầm mến. Nhưng tiên đế lại chỉ hôn, năm ấy bác mới 15 tuổi đã gia nhập vào hoàng gia. Mấy chục năm trôi qua, mọi người đều hâm mộ, hóa ra cũng chỉ như vậy mà thôi.
Vậy còn Bách Lý Hạo Triết thì sao? Vì sao hắn lại lấy nàng? Hay cũng giống như đương kim hoàng thượng, muốn lợi dụng thế lực Nguyễn gia? Như vậy ư. . . những ngày qua, Bách Lý Hạo Triết ôn nhu dịu dàng, cũng chỉ là diễn kịch thôi sao? Nàng bất giác rùng mình một cái.
Bỗng dưng, cảm giác được có người cực kỳ dịu dàng giúp nàng kéo chăn lên, động tác rất nhẹ nhàng, nhưng vẫn kinh động đến nàng. Vô Song hơi hơi mở mắt, chỉ thấy hắn đang đứng trước mặt, thấy nàng tỉnh dậy, khẽ mỉm cười, cúi đầu nói: “Làm nàng thức giấc ư?” Kỳ thật thời điểm hắn mỉm cười, rất đẹp, bên má phải dường như có một cái má lúm nho nhỏ, làm dịu đi khí thế của hắn. Đáng tiếc, hắn rất ít cười. Tuy rằng lúc đứng trước mặt nàng, thực ôn nhu, thực dịu dàng. Nhưng nàng luôn mơ hồ cảm thấy một sự cô đơn nói không nên lời.
Nàng chậm rãi lắc lắc đầu: “Không có!” Bỗng nhiên cảm thấy hắn có chút là lạ. Thứ nhất, bây giờ là giờ ngọ, hắn từ trước tới nay không có hồi phủ sớm như vậy. Thứ hai, thần sắc hắn dường như cực kỳ mệt mỏi. Hắn nhẹ nhàng cởi giày, cũng nằm lên giường, ngay bên cạnh nàng. Một tay đặt trên bụng nàng, nhẹ nhàng vuốt ve. Lòng Nguyễn Vô Song như có ngàn vạn con kiến bò, khó chịu tới cực điểm. Giãy dụa định đứng lên.
Chỉ nghe một âm thanh trầm thấp vang lên: “Không nên cử động. Nằm cùng ta một lúc thôi.” Lòng nàng mềm nhũn, thôi không giãy dụa. Một hồi lâu sau, hai người cũng không nói chuyện, trong phòng lẳng lặng, chỉ có mùi hương trong không trung chậm rãi phiêu đãng.
Nàng rõ ràng ngửi được trên người hắn truyền đến một mùi hương, là một loại xạ hương chỉ thấy trên người hắn. Không biết vì sao, mí mắt dần nặng xuống . . .
Quyển 1: Chương 7
Tô Khinh Hồng ngồi trên ghế, cúi người bắt mạch cho Nguyễn Vô Song. Vừa mới chạm vào tay nàng, sắc mặt đã thay đổi. Trên mặt ông bày ra biểu tình khó tin, sau một lúc lâu cũng không nói gì. Chỉ ngừng lại một chút, rồi lại yên lặng lắng nghe.
Thật lâu sau, không khí gần như yên lặng trở lại. Thanh âm của Nguyễn Vô Song từ phía sau rèm truyền ra: “Tô thái y?” Tô Khinh Hồng lúc này mới buông tay, đứng dậy, khom người trả lời: “Nhị Vương phi, thần có một việc . . . có một việc muốn thỉnh giáo Vương phi . . .”
Nguyễn Vô Song cảm thấy có chuyện gì không bình thường, chậm rãi chống tay vào thắt lưng, đứng lên. Mặc Trúc đỡ lấy nàng, còn Mặc Lan thì cuốn mành lên. Tô Khinh Hồng cảm thấy có mùi hương là lạ thoảng lại đây, đầu càng cúi thấp hơn.
Nguyễn Vô Song thản nhiên nói: “Tô thái y, xin cứ hỏi?” Tô Khinh Hồng nhìn Mặc Trúc, Mặc Lan liếc mắt một cái, không có mở miệng. Nguyễn Vô Song hiểu ý tứ của ông, chỉ nói: “Tô bá bá, mời nói đi. Mặc Trúc và Mặc Lan không phải người ngoài, không cần phải kiêng kị!”
Tô Khinh Hồng lúc này mới mở lời hỏi: “Nhị Vương phi gần đây có dùng qua chút thuốc bổ nào của phiên bang tiến cống hoặc thảo dược nào không?” Nguyễn Vô Song hơi hơi nâng mắt, nhìn kỹ vẻ mặt của ông ta, cân nhắc ý tứ trong lời nói của ông ta, hơn nửa ngày mới chậm rãi lắc lắc đầu: “Không có!” Những loại thuốc bổ và thảo dược từ trước đến nay nàng dùng đều do ông ta mang tới, thứ nhất là để an thai, thứ hai là vì để cho bụng của mình không quá lớn cho nên không cần thiết phải phiền toái như vậy.
Tô Khinh Hồng nhíu nhíu mày, không thể lý giải được: “Vậy thì vì sao lại như thế này?” Nguyễn Vô Song quay đầu, ý bảo Mặc Trúc và Mặc Lan lui ra. Lúc này mới mở miệng nói: “Có chuyện gì sao?”
Tô Khinh Hồng bắt đầu nói: “Thần vừa mới bắt mạch cho Vương phi, phát hiện ra mạch tượng của Vương phi rất kỳ lạ. Nghĩ đến việc thần đã dùng dược để an bài, theo đạo lý mà nói, trung tuần tháng sau Vương phi sẽ lâm bồn. Nhưng mạch tượng lại cho thấy Vương phi sẽ sinh muộn thêm mấy ngày nữa.” Nguyễn Vô Song hiểu được ý tứ của ông, vốn nàng mượn y thuật của ông ta và thế lực trong thái y viện để che giấu ngày sinh thực sự của hài nhi. Tô Khinh Hồng dùng hết toàn bộ biện pháp, cũng chỉ có thể tuyên bố ra bên ngoài do nàng điều dưỡng tốt, nên sẽ sinh non vài ngày. Nhưng lúc này hội chẩn ra việc sinh muộn, thật ra đối với nàng lại là chuyện tốt. Như vậy cũng không lo lắng Bách Lý Hạo Triết sẽ nghi ngờ, cũng không phải nhọc lòng nghĩ cách tuyên bố ra bên ngoài việc sinh non. Dù sao theo y thuật, hài tử sinh non so với hài từ đủ ngày đủ tháng vẫn có sự khác biệt. Người có kinh nghiệm, nghe nói chỉ cần liếc mắt một cái có thể nhận ra.
Nhưng vì sao lại như vậy? Nguyễn Vô Song ngẩng đầu, vẫn thong dong như bình thường, ánh mặt lộ ra vẻ thăm dò nhìn Tô Khinh Hồng, giống như đang tìm đáp án. Tô Khinh Hồng thấp giọng nói: “Thần có nghe nói ở Tây Vực có một loại kỳ dược, có thể trì hoãn sự phát triển của thai nhi, mà không làm tổn hại đến hài tử . . . nhưng thần cũng chỉ nghe sư phụ vô tình nhắc tới vài chục năm trước. . . Nghe nói ở Tây Vực cũng cực hiếm, người có thể nhận biết lại không nhiều. Cho nên cụ thể là loại thảo dược gì, thần cũng chưa từng gặp qua.”
Nguyễn Vô Song gật gật đầu, đáy lòng lại kinh ngạc vô cùng. Hóa ra trên đời còn có một loại dược vật như vậy. Chỉ là chuyện này lại vô tình xảy ra với chính nàng? Vậy là có người cố ý làm? Nếu là cố ý, thì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




