watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7620 Lượt

quay đầu, ánh mắt sắc bén nhìn Thẩm Nặc Trù nói: “Chuyện hạ độc, từ hôm nay liền ngừng đi.”

Thẩm Nặc Trù cúi đầu, không có lên tiếng trả lời. Bách Lý Hạo Triết thở dài: “Thẩm thúc, nhiều nhất bà ta cũng chỉ có thể sống hơn thêm một hai tháng nữa thôi. Cho dù ta và thúc không có hạ độc, từ lâu bà ta đã không có ý niệm muốn sống trong đầu rồi. Mấy tháng nay bà ta không chịu uống thuốc, có lẽ ước nguyện lớn nhất chính là sớm đi đoàn tụ cùng phụ hoàng. Chúng ta tiếp tục dùng dược, chỉ là giúp cho nguyện vọng của bà ta sớm được thực hiện mà thôi. Ta và thúc không cần phải giúp bà ta moột tay đâu! !” Nhớ mang máng trước đây, cách mấy ngày, bà ta vẫn sai người dẫn hắn và đại ca đến Chiêu Dương điện, tuy rằng thời gian nói chuyện cũng không nhiều lắm, nhưng điểm tâm cùng trò chơi ở Chiêu Dương điện rất tuyệt hảo, lúc này không hiểu sao những hồi ức đó lại hiện lên cực rõ ràng!

Lúc này Thẩm Nặc Trù mới oán hận nói: “Qúa dễ dàng cho mụ ác phụ này rồi! Ta đợi nhiều năm như vậy, chính là chờ sau khi con kế thừa ngôi vị, có thể tra tấn mụ ác phụ này. Không thể tưởng được — không thể tưởng được thế nhưng chính mụ ta muốn cheết. Thật sự là quá dễ dàng cho mụ ta rồi !” Rốt cục cũng biết được bà ta không thể sống được bao nhiêu lâu nữa, nhưng không biết vì sao, tâm nguyện nhiều năm

sắp được như mong muốn, nhưng trong lòng lại không có nửa điểm vui sướng, chỉ là một cõi trống rỗng, giống như điền viên sau cơn đại hồng thủy càn quyét, hoang tàn lạnh lẽo.

Không khí trở lên yên tĩnh, lâu sau Thẩm Nặc Trù mới như vô tình khẽ hỏi: “Kế tiếp ——” vừa nói vừa liếc nhìn thần sắc của Bách Lý Hạo Triết: “Bước tiếp theo, con dự định thế nào? ?” Bách Lý Hạo Triết giật mình, bỗng dưng xoay người nói: “Không!!”

Thẩm Nặc Triù nhìn chằm chằm Bách Lý Hạo Triết, trong mắt có hàn ý xẹt qua: “Con không nỡ?” Không hiểu vì sao lòng Bách Lý Hạo Triết rối như tơ vò, ở trước mặt Thẩm thúc, người đã chứng kiến hắn trưởng thành từ nhỏ đến giờ, tất cả đều không thể che giấu, chỉ có thể hung hăng phất tay áo cả giận nói: “Không được!” Thẩm Nặc Trù lại vô cùng bình tĩnh, nâng lên đôi mắt sâu không thấy đáy, nhìn mà như không nhìn hắn, cũng không nói thêm gì nữa.

Quyển 1: Chương 15

Mộc Thanh từ trong điện đi ra, hướng chúng thị nữ phất tay áo: “Các ngươi đều đi xuống đi, nơi này không cần hầu hạ nữa.” Chúng thị nữ đáp lời: “Vâng” chỉnh tề khom người lui ra.

Bên trong điện, có đốt đàn hương dưỡng thần, mùi hương thanh tĩnh mà thơm ngát, phảng phất hòa cùng mùi thuốc đông y. Nguyễn thái hậu khẽ nghiêng đầu, thấp giọng nói: “Song nhi, đỡ ta đứng dậy.” Vô Song vội nhận lấy cái gối mềm màu vàng Mộc Thanh đưa qua, tựa vào phía sau lưng bác, giúp bà ôm lấy chăn ngồi trên giường.

Nguyễn thái hậu thở hổn hển mấy hơi thở, lúc này mới phân phó nói: “Mộc Thanh, ngươi cũng đi xuống đi.” Mộc Thanh lên tiếng trả lời rồi đi, thuận tay đóng kín cửa lại.

Nguyễn thái hậu một hồi lâu mới mở miệng: “Song nhi, bệnh của bác sợ là không qua nổi năm nay —-” tròng mắt Vô Song đã ửng đỏ, ngắt lời bà: “Bác —-”

Nguyễn thái hậu hoảng hốt cười: “Thật sự là đứa ngốc. Sinh tử có mệnh, họa phúc do trời. Đời bác coi như cũng không có sống uổng phí, vinh hoa phú quý gì, ta đều đã hưởng qua. Còn có cái gì cần lưu luyến chứ?” Lòng Vô Song chua xót, hốc mắt ẩm ướt cơ hồ muốn rơi lệ. Hôm nay bác bị sao vậy, toàn nói chuyện xấu thôi. Tựa như những người sắp ra đi, dặn dò cẩn trọng.

“Ta a, lo lắng nhất cũng chỉ có cháu. Hai chị em Minh Oanh, nói sao cũng là cốt nhục của tiên đế, cho dù sau này Nguyễn gia chúng ta có nghèo túng, hai đứa nó cũng sẽ không bị liên lụy gì. Vẫn là bậc phú quý như trước. Nhưng một mình cháu chốn thâm cung này, có thể dựa vào cũng chỉ là chính mình mà thôi ———–” một hơi nói một tràng dài, tinh thần Nguyễn thái hậu lại tựa như tốt hẳn lên.

Nguyễn Vô Song nhẹ nhàng nắm tay bác, mới mấy tháng mà thôi, bàn tay đẫy đà mượt mà đã chỉ còn lại có xương cốt: “Bác. Bác không cần lo lắng cho cháu. Vừa rồi không phải bác vừa nói, họa phúc do trời sao?”

Nguyễn thái hậu khẽ nặn ra nụ cười thương tiếc: “Bác chính là hy vọng về sau cháu biết cách bảo vệ chính mình. Hiện tại thì chưa có cảm giác a, chờ đến ngày hắn đầy đủ hậu cung, tam cung lục viện, nơi nơi đều là mỹ nữ, còn cháu, có thể một tháng cũng sẽ không gặp hoàng thượng được một lần —– loại khổ sở này, là điều mà người khác không thể biết được.”

Nàng khẽ mỉm cười, có chút bất đắc dĩ: “Khi đồng ý chỉ hôn, cháu đã chuẩn bị sẵn rồi. Bác, cố gắng dưỡng bệnh, không cần lo lắng cho cháu đâu.” Sau này, cho dù có khổ sở hơn đi nữa, nàng cũng sẽ cố gắng tiếp tục sống thật tốt. Cuộc sống vốn chính là như thế. Thứ gì càng để ý, càng không chiếm được, con người cũng giống vậy. Huống chi hắn là bậc đế vương đứng trên ngàn vạn người.

Mùa đông năm Hi Trữ thứ nhất, Bách Lý Hạo Triết ban thánh chỉ, sắc phong hoàng tử mới sinh hạ chưa đến nửa tuổi Bách Lý Thừa Hiên làm hoàng thái tử, cũng lấy danh nghĩa hoàng thái tử đại xá thiên hạ.

Nửa tháng sau, nguyễn thái hậu qua đời, hợp táng trong nghĩa trang hoàng lăng cùng Cảnh Nhân đế.

—–

Đại tuyết như bay múa, nhẹ nhàng phất phơ. Cành cây, phiếm lá, mặt đất, một mảnh mờ mịt. Nguyễn Vô Song tiếp nhận lò sửa nhỏ Mặc Lan đưa qua, từng tia ấm áp từ đầu ngón tay truyền tới, dường như cả người mới có chút tri giác.

“Tử Tín đã tỉnh chưa?” Nàng không có quay đầu. Mặc Lan trả lời: “Vẫn còn ngủ ạ. Tỉnh lại, Mặc Trúc sẽ đến bẩm báo.” Nguyễn Vô Song không có hỏi nữa, trong điện thực im lặng, có đôi khi ngay cả tiếng cành cây khô trong vườn gãy “Rắc” cũng có thể nghe được rõ ràng.

Nàng đứng một hồi lâu, nhìn tuyết từng mảnh từng mảnh rơi xuống, ngã vào hồng trần thế tục. Thật lâu trước kia có nghe nói thế gian có một loại chim, vô cùng ân ái, nếu bạn đời của nó chết đi, con còn lại thường không sống quá nửa năm nữa. Chỉ tiếc chuyện kia dường như chỉ là truyền thuyết mà thôi, chưa ai có thể nhìn thấy được.

Nhưng nàng tính, bác cùng tiên đế liên tiếp qua đời, bất quá cũng nửa năm mà thôi. Cuối cùng bác cũng thỏa được ước nguyện, cùng tiên đế hợp táng trong cùng một lăng tẩm.

Trước khi bác ra đi đã giúp nàng hoàn thành việc cuối cùng, chính là cầu xin Bách Lý Hạo Triết sắc phong Tử Tín thành hoàng thái tử. Năm đó, đứa nhỏ mới chưa đầy một tuổi được sắc phong làm hoàng thái tử, đây là chuyện chưa từng có từ khi vương triều Bách Lý khai quốc đến nay.

Trong nội điện ấm áp như mùa xuân. Lô than lục giác nghi ngút khói. Mặc Trúc thấy Mặc Lan nhón chân đi vào, cúi đầu nhìn tiểu thái tử liếc mắt một cái. Lúc này mới ngẩng đầu, nhưng lại bị Mặc Lan kéo sang một bên: “Một tháng nay tiểu thư ăn uống không tốt, vậy phải làm sao bây giờ nha?”

Mặc Lan thở dài: “Tiểu thư có tâm sự —-” cho dù Mặc Lan không có nói thêm gì đi nữa, Mặc Trúc cũng có thể hiểu được ý tứ của nàng ấy, buồn bực nói: “Ta cũng không hiểu nổi Hoàng Thượng làm sao vậy? Trước kia không phải rất tốt sao, hàng đêm đều ở Chiêu Dương điện. Nhưng tính đến hôm nay đã hơn một tháng chưa từng ngự giá đến đây —– tiểu thư có thể không có tâm sự sao?” Cũng không biết vì sao, nhưng lại không có đặt chân đến Chiêu Dương điện nữa. Hiện tại cho dù hoàng thượng muốn gặp tiểu thái tử, nhiều nhất cũng chỉ sai người bế đứa bé sang bên đó, ở lại chơi hơn nửa canh giờ gì đó.

Mặc Lan thấp giọng nói: “Trong cung bàn tán, chờ tang kì của thái hậu qua đi. Hoàng Thượng sẽ nạp tân phi.” Mặc Trúc mở to hai mắt nhìn: “Trước đây không phải từng nói, Hoàng Thượng không đồng ý nạp phi sao?” Mặc Lan cười khổ: “Nhưng sẽ có một ngày Hoàng Thượng phải nạp thêm phi!” Tâm tình tiểu thư sao có thể tốt được chứ? Nhớ lại cũng chỉ mới đây, cũng mới là mùa đông năm trước thôi, tiểu thư còn cùng các nàng ngồi trước chậu than hồng, đoán chữ ăn hạnh nhân. Mặc Trúc luôn thua, thua nhưng rất xấu thường ăn hết hạnh nhân của nàng.

Vào tẩm điện, chỉ thấy tiểu thư đang ngồi ở nhuyễn tháp đọc sách. Vội liếc mắt sai thị nữ đem trà đã lạnh toát đổi đi. Nguyễn Vô Song khép sách lại, nói: “Không cần đổi, bưng xuống đi thôi.”

Mặc Lan cười nói: “Tiểu thư, hôm qua khi nô tỳ đi qua cung diễn kịch, nhìn thấy hoa mai ở đó nở không tồi, hay là lát nữa chúng ta qua đó xem đi.” Nàng giống như có chút hưng trí, hỏi: “Hồng mai nở sao?” Mặc Lan thấy nàng có chút tâm động, tiếp nhận điểm tâm cùng trà nóng mới trong tay thị nữ, bưng đi lên, đặt ở bên tháp nói: “Trưa tiểu thư cũng chưa có ăn gì, giờ dùng chút điểm tâm đi. Đây là đích thân Mặc Trúc dặn dò trù phòng làm đó, nàng ta ấy à, toàn có trộm một mình đi qua cung diễn kịch ngắm hoa mai nở thôi.”

Nguyễn Vô Song vẫn là không có muốn ăn, nhưng không đành lòng từ chối tâm ý của các nàng, dùng đũa ngà voi gắp một cái, mùi thơm ngát tỏa tới. Mặc Lan nói: “Trong vườn có rất nhiều loại, mai trắng, mai hồng, mai hồng phớt, đỏ thẫm, ngọc điệp mai ——- nô tỳ thấy so với vương phủ trước kia còn nhiều hơn nha.” Đũa khẽ cứng lại, nhớ tới năm trước khi hai người dùng bữa ở Hàm Hinh Trai, lúc ấy cũng đang độ hoa mai nở rộ, một cảnh đẹp tự nhiên như thiên tiên.

Mặc Lan thấy nàng

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT