|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
ngay cả một cái cũng không có ăn hết liền ngừng lại, hỏi: “Sao vậy, trù phòng làm không ngon sao?” Trước đây khi mùa hoa mai nở rộ đến, tiểu thư thích nhất là cùng các nàng đi hái hoa, làm bánh hoa mai. Nàng khẽ lắc đầu cười cười: “Ngày mốt đã sắp xếp sao rồi?”
Ngày mốt là ngày Tể tướng phu nhân vào thăm tiểu thư, cả Chiêu Dương điện sớm đã chuẩn bị tốt tất cả. ‘Đường vào hoàng cung sâu như đáy bể!’ Ngay cả nhất phẩm phu nhân như vậy mấy tháng cũng chỉ có thể gặp mặt tiểu thư một lần. Nàng cùng Mặc Lan cực ngóng trông phu nhân tới, cùng tiểu thư trò chuyện.
Nguyễn phu nhân theo thị nữ đến gần Chiêu Dương điện, Mặc Lan cùng Mặc Trúc đã sớm đứng chờ ngoài cửa. Thấy bà tới, vội vàng hành lễ: “Tham kiến Phu nhân!” Nguyễn phu nhân thân mặc y phục nhất phẩm phu nhân, bên ngoài khóa áo choàng lông.
Tiến vào đại điện, cảm thấy thực ấm áp thoải mái. Mặc Lan tiến lên cởi áo choàng giúp bà, Mặc Trúc đi phía trước dẫn bà vào nội điện. Vô Song đang chờ bà đến, vừa thấy Nguyễn phu nhân, vội chạy qua: “Nương.”
Nguyễn phu nhân gọi một tiếng: “Vô Song.” Liền nhanh chóng cầm lấy tay nữ nhi, xem xét thật kỹ: “Mới gần hai tháng không gặp, sao lại gầy hơn rồi?” Cằm đã nhọn ra bao nhiêu, bởi vì mặc cung trang màu đỏ, màu da trắng xanh giờ mới có chút hồng hào.
Nói vài câu, Nguyễn phu nhân lúc này mới nhớ ra, còn chưa có hành đại lễ. Vội đẩy nữ nhi ra: “Dân phụ bái kiến Hoàng hậu nương nương.” Đây là quy củ từ xưa đến nay.
Nguyễn Vô Song không chịu “Nương, nơi này chỉ có mấy người chúng ta, không cần.” Cha mẹ tuổi đã lớn, bản thân mình không thể cận kề phụng dưỡng đã là bất hiếu rồi. Lại có thể nhẫn tâm nhìn bọn họ mỗi lần đến gặp mình đều phải ba quỳ chính lạy sao?
Nguyễn phu nhân lại bật cười: “Thật là đứa khờ. Đây là lễ pháp, không thể bỏ được. Trong hoàng cung này con chính là hoàng hậu, thỉnh an hoàng hậu là đúng. Nếu không truyền ra ngoài người ta lại bảo người Nguyễn gia không hiểu lễ nghĩa cấp bậc!”
Sau khi hành lễ, Mặc Lan cùng Mặc Trúc sai thị nữ bưng trà cùng điểm tâm lên. Nguyễn phu nhân tiếp nhận chung trà nữ nhi đưa qua, khẽ nhấp một ngụm trà nóng nhìn trái nhìn phải rồi mới hỏi: “Sao không thấy thái tử điện hạ đâu?”
Nguyễn Vô Song khẽ cười cười, lại lấy một ít mứt đưa qua: “Còn đang trong nội tẩm.” Quay đầu phân phó Mặc Trúc: “Nhìn coi Tử Tín đã thức dậy chưa, nếu tỉnh rồi thì ôm lại đây đi.” Mặc Trúc: “Dạ” một tiếng rồi xoay người đi vào nội tẩm.
Nhìn khí sắc mẫu thân có vẻ vẫn tốt, vừa hỏi mới biết được thì ra là nhị tẩu lại mang thai, đã được hơn hai tháng. Nguyễn gia vốn không nhiều người, đại ca thành thân nhiều năm, chỉ có một mình Thạch nhi là tôn tử mà thôi. Mà nhị tẩu vài năm trước sau khi sảy thai, vẫn chưa có mang thai nữa, hiện giờ lại có thể mang thai đúng mùa mai nở, thiết nghĩ phụ thân cùng mẫu thân nhất định rất vui mừng. Cũng có thể đỡ chút buồn phiền khi bác qua đời.
Không khí phảng phất mùi Thục Tử, Nguyễn Vô Song liền nhớ tới một việc, phất tay bảo Mặc Lan bảo nha hoàn lui xuống. Hỏi: “Nương, lần trước con bảo người sắp xếp cho vú Tôn về quê dưỡng lão, chuyện này làm thế nào rồi?” Nguyễn phu nhân trả lời: “Đã an bài thỏa đáng rồi. Mấy ngày trước ta sai người chuẩn bị hai ngàn lượng bạc, an bài xe ngựa đưa bà ấy về quê cùng con cháu đoàn tụ.” Vú Tôn là người chăm sóc Vô Song từ ngày mới sinh ra, hiện giờ cũng đã muốn gần hai mươi năm, cũng đến lúc an dưỡng hưởng phúc rồi.
Vô Song gật gật đầu: “Vú Tôn cũng chăm sóc thương yêu con nhiều năm. Nếu mẫu thân có tiện lễ tết sai người đến thăm hỏi. Xem coi có thiếu sót gì thì bổ sung vào.” Nguyễn phu nhân cười gật gật đầu: “Cũng nên như thế.”
Ngày đó bà vú giúp nàng che giấu mọi chuyện, về chuyện của nàng, người biết được chỉ có bà vú cùng Tô Kinh Hồng mà thôi. Gần đây, trong cung nhiều quy củ như lông trâu, bà vú đã vào tuổi xưa nay hiếm mà phải hành lễ gần trăm người, thật không đành lòng để bà trước lễ sau lễ. Thứ hai, từ trước đến nay hoàng cung không phải nơi yên bình gì, bí mật khó giữ nếu nhiều người biết, vì lợi ích toàn cuộc, nàng cảm thấy để bà vú về quê dưỡng già vẫn là tốt hơn.
Mặc Trúc bế đứa nhỏ lại đây, phấn nộn đáng yêu, mắt ngọc mở to nhìn loạn, như là đang tìm kiếm gì đó. Nguyễn phu nhân ôm lấy, cười đến híp cả mắt: “Tiểu thái tử của chúng ta thực đẹp trai nha.” Nhìn hơn nửa ngày, mới ngẩng đầu nói với Vô Song nói: “Đứa nhỏ có vẻ giống con nhiều hơn.” Nguyễn Vô Song từ trước đến nay vẫn không muốn bàn đến chuyện này, nhưng mẫu thân nói thì lại khác với người khác. Nàng cũng ngoảnh mặt nhìn qua.
Nguyễn phu nhân cười nói: “Con trai giống mẹ thì rất tốt. Tục ngữ nói: con trai giống mẹ, vàng phủ đầy tường, tiền đồ rộng mở! Không phải ứng với những lời này sao? Tiểu thái tử nhà chúng ta chính là thái tử nhỏ tuổi nhất từ khi khai quốc đến nay nha!” Nói xong, hôn chụt lên trán của Tử Tín một cái: “Nếu phụ thân con ở đây mà nói, nhất định là ôm không chịu buông tay a. Gần đây nhị tẩu của con có bầu, phụ thân con cười đến cong cả mày nha.”
Nguyễn phu nhân thở dài, nói tiếp: “Nói đến phụ thân con, ông ấy cũng nhiều tuổi rồi. Trước đó vài ngày, thái hậu vừa mới qua đời, đầu ông ấy bạc đi rất nhiều. Cũng khó trách ông ấy, ông ấy chỉ có một mình thái hậu là muội muội, mới mấy chục tuổi đã không còn. Thái hậu mất xong, ông ấy cũng nản lòng thoái chí, nói cái gì nghĩ muốn từ quan, đem vị trí tặng cho người trẻ tuổi —-” dừng một chút. Vô Song nhìn mẫu thân liếc mắt một cái, chỉ thấy thần sắc của bà có chút mất tự nhiên, cười nắm lấy tay áo bà: “Phụ thân còn nói gì nữa?”
Nguyễn phu nhân nhìn nàng một cái, nói: “Phụ thân ngươi nói trước khi thái hậu đi, đều đã an bài tốt lắm. Tử Tín là thái tử đã chắc chắn, ngôi vị hoàng hậu của con cũng thêm củng cố. Ông ấy chỉ lo lắng con từ nhỏ đã được yêu chiều, đau lòng con thôi.” Thấy nữ nhi không nói gì, Nguyễn phu nhân tiếp tục nói: “Ông ấy nhắc nhở con phải biết chăm sóc bản thân, tốt xấu gì cũng là do mình lựa chọn.” Nguyễn Vô Song chỉ “Vâng” một tiếng. .
Xem ra không đầy nửa năm, hoàng đế nhất định sẽ đầy đủ hậu cung. Kỳ thật việc này chỉ là chuyện sớm hay muộn sẽ xảy ra mà thôi. Hiện tại vị trí trong hậu cung trống nhiều như vậy, có bao nhiêu triều thần ngày nào cũng giục dã, đề cử mỹ nữ vào cung. Từ nay về sau hậu cung cũng sẽ trở thành chiến trường. Chính là nàng muốn lên trận, hay là ngồi trên núi xem hổ đấu nhau, đều do chính bản thân nàng lựa chọn.
——
Nàng buông sách xuống, phân phó nói: “Tắt đèn đi.” Mặc Lan cười nói: “Mới canh một, tiểu thư không muốn xem sách nữa sao?” Nguyễn Vô Song thản nhiên nói: “Không muốn. Các ngươi hầu ta thay quần áo đi.”
Gần đây thường thấy nàng đọc sách tới tận canh ba, kỳ thật nàng là đang chờ hắn mà thôi. Nhưng hôm nay nàng không muốn chờ nữa . Nàng hiểu là hắn cố ý muốn tránh nàng, tuy rằng nguyên nhân nàng không biết, cũng không muốn biết. Nhưng thiên tử không phải đều là như vậy hay sao? Thiên uy khó dò, cho dù nàng từng cùng hắn đầu gối tay ấp thì thế nào, chung quy nàng cũng chỉ là một trong số những nữ tử của hắn. Điều khác duy nhất có lẽ là, chỉ có một mình nàng là hoàng hậu mà thôi.
Quyển 1: Chương 16
Nến đỏ trên giá cắm sáng soi sáng khắp bốn góc điện. Chính giữa điện có thắp đèn bát bảo, khiến cho Thừa Kiền điện sáng tỏ như ban ngày.”
Bách Lý Hạo Triết buông tấu chương xuống. Tổng quản thân cận Thạch Toàn Nhất, vội vàng dâng trà nóng. Bách Lý Hạo Triết cầm trong tay, chỉ mân mê nắp chung trà, mặt sứ mát lạnh bóng loáng như ngọc, hơi toát ra hơi ấm của trà bên trong.
Cho dù có bận rộn đến mấy, hắn cũng nhớ rất rõ đã bao lâu hắn không có gặp nàng. Đã một tháng 20 ngày rồi. Lần chạm mặt cuối cùng là ngày an táng thái hậu hôm đó, nàng mặc y tang màu trắng, ngay cả chiếc trâm duy nhất trên đầu cũng là bạch ngọc. Nhưng cho dù trắng đến thế nào cũng không thể bằng sắc mặt của nàng, không một tia huyết sắc, thảm đạm như bụi. Tại một khắc đó hắn mới sâu sắc cảm nhận được, nàng là chất nữ của Nguyễn Ngọc Cẩn, cho dù có bao lâu nữa, cho dù thiên địa đổi thay, Càn Khôn đảo ngược, cũng sẽ không thể cải biến nổi quan hệ huyết thống đó.
Nếu ấn theo kế hoạch lúc ban đầu của Thẩm thúc thì sau khi diệt trừ Nguyễn Ngọc Cẩn xong, người tiếp theo cần trừ bỏ chính là nàng. Nhưng hắn lại không nỡ. Mới ngắn ngủi hơn một năm, thế nhưng hắn đã không thể xuống tay được. Cho dù Thẩm thúc có khuyên can hắn thế nào, hắn vẫn là không thể hạ thủ được. Chỉ cần nghĩ đến hình ảnh kia xuất hiện, tim hắn cơ hồ đau muốn vỡ nứt ra. Ngày đó ở Chiêu Dương điện mười ngón đan chặt, dường như thứ hắn bị nắm lấy không chỉ có bàn tay thôi.
Tấu chương vừa rồi là Thái phó trình lên, lại một lần nữa đề xuất chuyện thay đổi một số triều thần cùng tuyển phi lấp đầy hậu cung sau ba tháng hiếu tang của Nguyễn thái hậu. Về thái phó từ khi hắn bắt đầu học chữ đã quen biết ông ấy, tính đến nay cũng đã gần 24 năm, tất cả những chuyện ông ấy làm cũng là muốn giúp hắn đăng cơ đế vị. Hiện giờ đế vị đã yên, ông ấy lại bắt đầu mưu tính, củng cố thế lực cùng địa vị của bản thân. Qủa là khó khăn cho hắn.
Kỳ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




