watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9991 Lượt

cửa xe. Cô cố giữ chút lý trí cuối cùng, quay người nói với Thiệu Minh Trạch đang đuổi theo phía sau:

- Tôi muốn đi một mình.

Thiệu Minh Trạch dừng bước, nói:

- Anh sẽ không làm phiền em. Muộn rồi, em đi một mình không an toàn.

Nhiễm Nhiễm đứng đó nhìn anh một lát rồi quay người men theo con đường nhỏ đi về phía trước. Thiệu Minh Trạch chậm rãi đi sau cô hơn chục mét, không quá gần cũng chẳng quá xa.

Lòng Nhiễm Nhiễm rối bời, đến cả việc suy nghĩ đơn giản cũng trở nên vô cùng khó khăn. Cô thử lựa chọn đường đi cho mình nhưng vừa đi đã mất phương hướng. Lời nói của Thiệu Minh Trạch như lưỡi dao sắc nhọn, chỉ cần một nhát cứa vào làn da mà cô tưởng chừng như vô cùng dẻo dai ấy, thì ngay tức khắc có dòng máu tuôn trào xối xả, để lộ ra những thớ thịt rợn người phía dưới.

Cô đã cố gắng quên Lâm Hướng An như thế, quên đi tất cả quá khứ, nhưng họ không nên ép cô quay đầu, ép cô hiểu thấu nỗi đau và oán hận trước đây.

Không sai, Thiệu Minh Trạch nói không sai. Cô hận, cô hận Lâm Hướng An, bởi thế cũng ghét Tô Mạch vô cùng, thậm chí còn ghét cả Thiệu Minh Trạch đã từng yêu Tô Mạch… Cô dừng bước, quay lại nhìn anh:

- Tôi thừa nhận, tôi đã đẩy nỗi căm hận sang anh, nhưng tôi không yêu Lâm Hướng An. Tôi chỉ hận anh ta, mong muốn tất cả những người, những vật liên quan đến anh ta chưa bao giờ tồn tại.

Bao gồm cả Tô Mạch, bao gồm cả anh!

Thiệu Minh Trạch chậm rãi lắc đầu:

- Yêu và hận đều là thứ tình cảm quá mãnh liệt, đều sẽ khắc sâu một cái tên trong trái tim mình, chỉ khác biệt là khắc ở nơi nào trong trái tim thôi. Thế nên không yêu không phải là hận, mà là không bận tâm, là cho dù rõ ràng anh ta xuất hiện trước mắt em nhưng em không thèm bận tâm tới.

Nhiễm Nhiễm đứng đó hơi ngẩng đầu nhìn anh. Anh cũng im lặng nhìn cô, gương mặt lạnh lùng dưới ánh đèn đường có chút xa xăm mơ hồ, mắt dường như càng trở nên sâu hơn khiến người ta không tài nào nhìn thấu.

Cô bỗng hỏi anh:

- Anh yêu tôi sao?

Anh hơi nhếch môi, không chịu trả lời.

Cô lại hỏi:

- Bắt đầu từ khi nào?

Bắt đầu từ khi nào ư? Bản thân anh cũng không thể nói rõ được thì biết trả lời cô thế nào đây? Anh ngẫm nghĩ rồi lựa chọn cách trả lời né tránh:

- Nhiễm Nhiễm, về thôi. Trời lạnh quá!

Nhiễm Nhiễm không phản đối. Hai người sánh vai men theo con đường chậm rãi quay trở lại. Một lát sau, cô bỗng hỏi:

- Anh yêu tôi vì điều gì?

Cô vẫn chưa thôi, Thiệu Minh Trạch đành trả lời:

- Anh cũng không biết. Có lẽ là vì em đã từng dám yêu dám hận. Anh mong có một ngày em sẽ dành tình yêu mãnh liệt ấy cho anh.

Nhiễm Nhiễm suy nghĩ, lại khẽ hỏi:

- Vậy anh yêu tôi chừng nào? Có nhiều hơn tình yêu dành cho Tô Mạch trước đây không?

Thiệu Minh Trạch dừng bước, im lặng hồi lâu, tự cười chính mình rồi nói:

- Anh cũng không biết, nhưng e là không thể. Tuy rõ ràng biết em không muốn nghe đáp án này, nhưng anh không thể nói dối. Sự điên cuồng của thời tuổi trẻ, một khi đã qua rồi thì không thể quay lại được nữa. – Anh quay đầu nhìn cô, cười khổ sở hỏi: – Rất ích kỷ, đúng không? Không thể trao cho đối phương tình cảm mãnh liệt như thế nhưng lại khao khát có được điều đó từ đối phương. Điều này là sự thực.

- Ừm. Đúng là sự thực. – Nhiễm Nhiễm khẽ nhếch khóe môi. Người là động vật có trí nhớ, chịu tổn thương một lần thì lần sau ắt sẽ càng chú ý bảo vệ mình, làm gì có người nào càng thất bại càng dũng cảm hơn chứ?

Hai người đều không muốn nói tiếp, nhất thời im lặng. Đường phố đêm đông rất yên tĩnh, ánh đèn đường vàng vọt lặng lẽ kéo dài bóng hai người rồi lại chầm chậm thu ngắn, sau đó cứ thế tiếp tục vòng luân hồi, đơn điệu, nhàm chán như chính cuộc đời con người vậy. Nhiễm Nhiễm bỗng có chút thất thần.

Khi đi qua một ngã ba nhỏ, Thiệu Minh Trạch bỗng kéo cô lại. Cô hơi bất ngờ quay lại nhìn anh thì thấy ngón tay anh khẽ đặt lên môi suỵt một tiếng, sau đó hất cằm về phía đoạn đường đối diện.

Nhiễm Nhiễm nhìn theo hướng đó thì thấy bà Bành Tinh mặc chiếc áo khoác lông thú. Rõ ràng bà ta vừa từ ngôi nhà nhỏ bước ra. Một người đàn ông đi theo dừng lại bên chiếc BMW màu bạc đỗ cách đó không xa.

Nhiễm Nhiễm sững người, Thiệu Minh Trạch đã kéo cô nấp sau thân cây.

Bà Bành Tinh dùng chìa khóa điều khiển từ xa mở khóa xe, khi kéo cửa xe thì bà ta bị người đàn ông p

phía sau kéo lại. Bà Bành Tinh sững người một chút nhưng lập tức quay lại ôm người đàn ông đó. Cơ thể hai người áp sát vào nhau.

Nhiễm Nhiễm vô thức đưa tay rút di động trong túi ra, còn chưa kịp chụp ảnh thì đã bị Thiệu Minh Trạch kéo lại. Anh khẽ nói:

- Đừng lắm chuyện.

Nhiễm Nhiễm gạt tay anh ra. Trong tay cô có ảnh, cũng có thể sẽ khiến bà Bành Tinh sau này bớt gây rắc rối cho cô.

Thiệu Minh Trạch không ngăn nổi cô, chỉ có thể khẽ nhắc nhở:

- Cẩn thận kẻo bị họ phát hiện.

Nhiễm Nhiễm chụp liên tiếp mấy tấm ảnh, khẽ nói:

- Họ say đắm như vậy nên sẽ không phát hiện ra đâu.

Bà Bành Tinh và người đàn ông đó lại quấn lấy nhau bên xe một lúc rồi mới bịn rịn lên xe rời đi.

Thiệu Minh Trạch và Nhiễm Nhiễm đứng sau thân cây một lúc, đợi người đàn ông đó quay vào nhà thì mới ra khỏi chỗ nấp. Nhiễm Nhiễm cúi đầu xem mấy bức ảnh trên di động, vô cùng hài lòng nói:

- Không tồi. Nếu bà ấy còn dám chọc giận em thì em sẽ đặt những bức ảnh này lên bàn của ông Hạ Hồng Viễn.

Thiệu Minh Trạch không nhịn được phì cười, theo thói quen đưa tay lên xoa đầu cô. Nhiễm Nhiễm bỗng nghiêng đầu sang một bên khiến tay Thiệu Minh Trạch chơi vơi trong không trung. Anh hơi sững người, từ từ rụt tay lại. Anh nói rất nhiều, giải thích rất nhiều, nhưng cô vẫn như vậy. Thiệu Minh Trạch bỗng cảm thấy mệt mỏi vô cùng, trong phút chốc chẳng muốn nói gì nữa.

Cứ như vậy đi! Anh nghĩ. Anh đã làm hết những gì anh có thể rồi. Anh không còn sức đâu mà làm những việc khác nữa.

- Đi thôi. – Thiệu Minh Trạch khẽ nói, một mình bước lên phía trước.

Anh lái xe đưa Nhiễm Nhiễm về. Trên đường đi, anh không nói gì. Chỉ khi Nhiễm Nhiễm sắp xuống xe, anh mới lên tiếng gọi cô, nói:

- Em đừng cố chấp nữa. Cho chúng ta một cơ hội, được không?

Cô quay người lặng lẽ nhìn anh, mãi sau mới gật đầu đáp:

- Được. Em sẽ suy nghĩ.

Cô xuống xe, anh nhìn theo bóng dáng cô mất hút trong tòa nhà, sau đó lại một mình ngồi trong xe lặng lẽ hút một điếu thuốc rồi mới lái xe đi.

Thực ra Nhiễm Nhiễm đứng ngay sau rèm cửa sổ, áo khoác mặc trên người cô cũng không thèm cởi. Cô đứng rất lâu nhìn xe Thiệu Minh Trạch đỗ dưới lầu, thấy anh mở cửa sổ xe hút thuốc, cuối cùng anh ngẩng lên nhìn cửa sổ căn hộ của cô rồi mới lái xe đi.

Đêm nay, cô lại mất ngủ.

Cô nhớ từ lần gặp lại Lâm Hướng An, những gì đã qua trong ký ức cứ lần lượt hiện về, đến cả rất nhiều chuyện cô đã cố gắng hết sức để quên đi cũng từ xó xỉnh nào đó mà quay trở lại, rõ ràng chi tiết. Những ngọt ngào và cay đắng, những niềm vui và đau khổ khi ấy, những thứ mà cô vốn tưởng sẽ ghi nhớ cả đời thì không biết từ lúc nào đã mất đi màu sắc và vẻ sinh động của nó.

Rất nhiều chuyện đã trở nên mơ hồ, những thứ lưu lại chỉ là ký ức nhạt nhòa, là cảm giác đau lòng vô hạn. Nhưng cảm giác ấy lại được cô ghi nhớ sâu đậm, rồi dần dần trở thành ác mộng.

Cô thật sự yêu Lâm Hướng An sao? Cô không thể buông xuôi như thế, rốt cuộc tuổi thanh xuân ngây ngô của Lâm Hướng An hay của cô đã một đi không trở lại? Rốt cuộc là cô không thể buông xuôi điều gì?

Tới nửa đêm, cô lấy di động ra ngồi trên giường gọi điện cho Thiệu Minh Trạch, nói với anh:

- Em sai rồi. Người em không thể buông xuôi không phải là Lâm Hướng An, mà là Hạ Nhiễm Nhiễm đã từng dám yêu dám hận.

Đúng vậy. Cô đã sớm hiểu rõ, người cô không thể buông xuôi không phải là Lâm Hướng An, mà là sự dũng cảm và chân thành khi ấy của chính bản thân mình, và đó là Hạ Nhiễm Nhiễm thẳng thắn ngông cuồng, dám yêu dám hận.

Đó là cô gái có thể vì người con trai mình thích mà từ một học sinh cấp ba học hành chẳng ra gì thi đỗ vào trường Đại học A. Đó là cô gái dám đoạn tuyệt với mẹ, dựa vào tiền học bổng và tiền làm thêm để sống qua những năm đại học. Đó là người kiên trì theo đuổi người mình thích mà chẳng hề quan tâm đến ánh mắt của những người xung quanh.

Không phải là Hạ Nhiễm Nhiễm qua loa cho xong chuyện, không phải là Hạ Nhiễm Nhiễm trôi dạt buông xuôi, không phải là Hạ Nhiễm Nhiễm sống như cái xác không hồn. Mà là Hạ Nhiễm Nhiễm có sức sống vô hạn, có tâm hồn sâu sắc, dũng cảm đến cùng.

Nhưng Hạ Nhiễm Nhiễm đó đã bị họ dủy diệt hoàn toàn.

Không ai biết cô đã từng có thai, không ai biết cô đã từng một mình chạy đến phòng khám tư để phá thai, không ai biết nỗi đau khổ và sự hoang mang bất lực của cô lúc đó, đến cả Mục Thanh cũng không biết.

Cô từng gọi điện cho Lâm Hướng An nhưng không đợi cô nói, anh đã vội vàng cúp máy. Cô từng gửi email cho Tô Mạch, cầu xin cô ta trả Lâm Hướng An lại cho mình, nhưng Tô Mạch nói chuyện này không liên quan gì đến cô ấy, xin đừng quấy rầy cuộc sống của cô ấy nữa.

Tại sao cô không thể hận đôi nam nữ đó? Sao cô có thể không hận họ chứ?

Còn Thiệu Minh Trạch, anh có biết Hạ Nhiễm Nhiễm của ngày

Trang: [<] 1, 49, 50, [51] ,52,53 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT