|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
cho cậu cuộc điện thoại này mà tớ phải quay về thị trấn đấy. Thế mà cậu lại nói với tớ, cậu và Thiệu Minh Trạch đã giảng hòa. Năm nay cậu bao nhiêu tuổi rồi? Còn yêu đương kiểu trẻ con đó sao? Hôm nay chia tay, ngày mai lại giảng hòa sao?
Nhiễm Nhiễm biết giải thích ra sao, cũng chẳng biết nên giải thích thế nào. Cô bỗng hỏi:
- Thế cậu nói xem phải làm thế nào? Giống như nuốt một con ruồi vào cổ họng, nếu không nôn ra được thì phải cố mà nuốt vào thôi. Nếu không thì có thể làm thế nào? Lẽ nào cứ để nó thỉnh thoảng lại vo ve ở cổ họng sao?
Mục Thanh nhất thời im lặng, mãi sau mới cất tiếng hỏi:
- Tại sao không chia tay? Tại sao không thể nôn ra?
Nhiễm Nhiễm cười tự giễu:
- Vì tớ không cam lòng, vì tớ còn quá nhiều thứ không muốn bỏ.
Tàu điện tuy đông, nhưng đúng là đi nhanh hơn ô tô rất nhiều. Khi Nhiễm Nhiễm đến công ty mới là chín giờ kém hai mươi phút, vẫn chưa thể coi là đi muộn. Từ khi đạp cửa phòng làm việc của ông Hạ Hồng Viễn rồi bỏ đi, cô đã không đi làm mấy ngày rồi. Hôm nay, cô nghĩ thế nào đến công ty cũng bị ông Hạ Hồng Viễn giáo huấn cho mấy câu, nhưng nào ngờ đến lúc hết giờ làm việc, ông vẫn chẳng có động tĩnh gì.
Nhiễm Nhiễm thầm thấy kỳ lạ, không biết ông có biết cô đã đi làm rồi hay không? Hay là ông bỗng nhiên đổi tính đổi nết. Cô ngẫm nghĩ rồi gọi điện đến văn phòng của ông Hạ Hồng Viễn, không ngờ thư ký nói hôm nay ông không đến công ty, ngay cả thư ký cũng không biết ông đi đâu, chỉ nói nếu cô Hạ có việc thì có thể trực tiếp gọi cho Tổng giám đốc Hạ hoặc là Trợ lý Lưu.
Là con gái của Hạ Hồng Viễn nên đương nhiên Nhiễm Nhiễm có số điện thoại riêng của ông, nhưng cô không định nghe giáo huấn. Cô không muốn gọi cho ông Hạ Hồng Viễn cuộc điện thoại này. Trợ lý Lưu về thay sau khi Trần Lạc đi, cô không quen anh ta lắm nên e là cũng chẳng hỏi được gì.
Nhiễm Nhiễm cúp điện thoại, lẩm bẩm. Con người ông Hạ Hồng Viễn còn có ưu điểm gì chứ? Đó là chăm chỉ làm việc, mà nói trắng ra là
vì công ty mà làm việc bán sống bán chết. Vì chuyện riêng mà ông để lỡ việc công ty thế này là điều cực kỳ hiếm thấy.
Mấy ngày sau, Nhiễm Nhiễm cũng chẳng gặp mặt ông Hạ Hồng Viễn. Chỉ đến trước buổi họp đầu năm, ông Hạ Hồng Viễn mới gọi cô tới văn phòng. Nhiễm Nhiễm vừa ngẩng lên nhìn ông đã giật mình thảng thốt, không ngờ chỉ có vài ngày không gặp mà dường như ông đã già thêm mấy tuổi. Mặt ông lộ rõ vẻ mệt mỏi, tinh thần cũng vô cùng sa sút.
Ông Hạ Hồng Viễn đã sớm nguôi giận, hỏi mấy câu về chuyện của cô và Thiệu Minh Trạch, nghe cô nói đã giảng hòa với anh thì thần sắc của ông cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút. Ông nói:
- Vậy thì tốt. Hai đứa cũng không còn là trẻ con nữa. Có hiểu lầm gì thì nên giải thích cho rõ.
Ông dừng lại, rồi bổ sung thêm:
- Bố đã sớm thấy chuyện đó kỳ lạ. Không ngờ là Thiệu Minh Nguyên gây chuyện. Bây giờ tất cả đã rõ ràng. Đằng sau chuyện này, chắc chắn còn có bố cậu ta đứng sau giúp đỡ. Con nhắc Thiệu Minh Trạch đề phòng bố con nhà đó, cẩn thận kẻo người ta đâm sau lưng. Không cần đi mách tội với ông Thiệu đâu, cũng đừng nghĩ tới chuyện trả thù Thiệu Minh Nguyên. Bây giờ chịu thiệt một chút không phải là chuyện xấu. Ông cụ họ Thiệu đó rất tinh quái, không gì có thể che mắt được ông ta đâu. Bây giờ có thể ông ta đang quan sát xem Minh Trạch sẽ làm thế nào đấy. Thiệu Thị là tập đoàn gia tộc như vậy, nên trước tiên phải tỏ ra có phong độ với mọi người. Hơn nữa, ông Thiệu đã già rồi nên không muốn chứng kiến cảnh anh em con cháu tương tàn.
Nhiễm Nhiễm gật đầu, do dự hồi lâu, rồi cô tỏ ra quan tâm đến ông Hạ Hồng Viễn, hỏi:
- Bố, trông sắc mặt bố không tốt lắm. Có phải là đã xảy ra chuyện gì không ạ?
- À, không có gì đâu. – Ông Hạ Hồng Viễn gượng cười: – Chuyện phê duyệt dự án ngoại ô phía nam không thuận lợi lắm. Bố hơi mệt một chút thôi.
Nhiễm Nhiễm không tin lời ông nói. Sau khi lấy được dự án ngoại ô phía nam thì dự án tiến triển không mấy thuận lợi, đây chẳng phải là chuyện mới xảy ra mấy hôm, rõ ràng là ông Hạ Hồng Viễn phiền muộn vì chuyện khác. Nhưng qua chuyện của Thiệu Minh Trạch, Nhiễm Nhiễm đã hiểu thấu bản chất của cái gọi là “lợi ích là trên hết” mà ông Hạ Hồng Viễn từng nói. Ông vẫn cần giữ một chút thể diện về chuyện tình cảm với người phụ nữ của mình, thế nên Nhiễm Nhiễm cũng không tiện hỏi.
Ông Hạ Hồng Viễn lại hỏi:
- Con làm ở dưới thế nào? Đã quen chưa?
Nhiễm Nhiễm gật đầu nói:
- Ổn ạ. Mọi người đều rất quan tâm chú ý tới con, con cũng học được khá nhiều.
Ông Hạ Hồng Viễn ngẫm nghĩ rồi nói:
- Cũng phải cố gắng rèn luyện. Xong việc thì quay lại với bố. Bên cạnh bố chẳng còn ai khiến bố hài lòng. Tuy Trợ lý Lưu cũng khá, nhưng vẫn kém xa Trần Lạc. Con quay về làm quen với công việc của cậu ta trước. Hai năm sau thì thay thế vị trí của cậu ta.
Câu nói này của ông Hạ Hồng Viễn khiến cô vô cùng bất ngờ, nhất thời có chút sững sờ. Ông Hạ Hồng Viễn nhận ra biểu hiện của cô, trên mặt thoáng chút ưu phiền, ông thở dài rồi tiếp tục nói:
- Nhiễm Nhiễm, bố chỉ có một cô con gái là con, sớm muộn gì công ty này cũng giao cho con. Trước đây, bố bảo con xuống dưới rèn luyện cũng là vì muốn tốt cho con. Con cũng biết trên thương trường không thể tin cậy vào ai, chỉ có bản thân mình là hiểu rõ và không để người khác làm mình hồ đồ. Con phải hiểu cho nỗi khổ tâm của bố.
Nhìn bộ dạng chân thành của ông, Nhiễm Nhiễm chỉ biết đáp “vâng” nhưng trong lòng lại không cho là vậy. Cô thầm nghĩ: Trước đây ông cũng nói sẽ giao công ty cho tôi, nhưng chẳng phải chỉ cần một cái vung tay đã đẩy tôi xuống dưới làm nhân viên quèn sao? Những lời của ông chẳng đáng tin chút nào, chỉ là tôi không biết chuyện gì đã khiến ông đổi ý như vậy thôi.
Nhiễm Nhiễm trở về nhà, kể chuyện này với Thiệu Minh Trạch. Anh khuyên cô:
- Dù là vì nguyên nhân gì, ông ấy đã chịu trao quyền cho em là tốt rồi. Tóm lại em chỉ cần cẩn thận là được.
Nhiễm Nhiễm ngồi bó gối trên ghế sofa, cuộn tròn người như quả bóng, nghiêm túc gật đầu nói:
- Trước mắt cũng chỉ có thể bước từng bước mà thôi.
Thiệu Minh Trạch không kìm được phì cười, bước đến ngồi bên cô, đưa tay xoa bóp vai cho cô, cười nói:
- Không cần căng thẳng thế đâu. Cùng lắm thì em quay về làm bà chủ gia đình. Cả đời mẹ anh không đi làm, thế mà chẳng phải bây giờ sống vẫn rất tốt sao?
Nhiễm Nhiễm liếc anh một cái tỏ vẻ không tán đồng:
- Thứ đáng là của em, tại sao em lại từ chối chứ? Tóm lại là không thể uổng công gọi ông ấy là bố được.
Thiệu Minh Trạch cười, cầm cuốn tạp chí lên xem:
- Tùy em.
Nhiễm Nhiễm ngẫm nghĩ một lát bỗng nói:
- Em chẳng cần chức vụ gì cả, em chỉ cần cổ phần của Hồng Viễn thôi.
Chỉ thứ đó mới thực tế. Không phải ông Hạ Hồng Viễn luôn nói sớm muộn gì cũng sẽ giao công ty cho cô con gái duy nhất là cô sao? Vậy thì giao cổ phiếu cho cô trước là được rồi.
Thiệu Minh Trạch nhướng mày, quay đầu nhìn cô, hỏi:
- Em nói thật chứ?
Nhiễm Nhiễm gật đầu:
- Đương nhiên là thật rồi.
Thiệu Minh Trạch lim dim mắt, trầm ngâm hồi lâu mới nói:
- Vậy chúng ta phải tính toán xem làm thế nào mới có thể làm được chuyện này?
Buổi chiều, ông Hạ Hồng Viễn vừa gọi điện cho cô nói về việc phê duyệt dự án ngoại ô phía nam. Ý ông là muốn mượn sức Thiệu Thị, nếu không thì dự án chẳng thể triển khai được, hai nhà cũng không thể bắt đầu hợp tác.
Nhiễm Nhiễm liền hỏi:
- Anh có cách làm cho các khâu của dự án được phê duyệt không?
Thiệu Thị cũng làm về bất động sản, ắt hẳn cũng có chút liên quan. Chỉ cần Thiệu Thị chịu ra mặt, chưa biết chừng có thể giúp chuyện phê duyệt của ông Hạ Hồng Viễn được tiến hành nhanh chóng hơn. Thiệu Minh Trạch cân nhắc nói:
- Không dám khẳng định nhưng cũng chắc đến bảy, tám phần.
Nhiễm Nhiễm vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, hào hứng đứng phắt trên ghế sofa:
- Vậy thì dễ rồi. Chúng ta sẽ làm một cuộc trao đổi với ông Hạ Hồng Viễn. Anh ra mặt giúp ông ấy chuyện phê duyệt. Ông ấy sẽ dành cho em chút cổ phần.
Thiệu Minh Trạch mỉm cười, ngẩng đầu nhìn cô, nói trêu đùa:
- Nhiễm Nhiễm, em tính toán hay thật đấy.
Anh bỏ sức, còn cô thu lợi, nghe anh nói vậy đương nhiên cô cũng có chút chột dạ. Cô cười hì hì bước đến ngồi trước mặt anh, giúp anh chỉnh lại cổ áo sơ mi:
- Hai ta có cần phân biệt rõ ràng như vậy không? Của em không phải là của anh à? Em muốn lấy cổ phần làm của hồi môn. Chỉ cần người kết hôn với em là anh thì số cổ phần đó đâu thể thuộc về người khác được.
Từ sau đêm ấy, thái độ của cô với anh thân mật hơn rất nhiều. Lời nói, cử chỉ cũng mạnh bạo hơn nhiều. Thiệu Minh Trạch khẽ lắc đầu, đến khi thấy Nhiễm Nhiễm có chút sốt sắng, anh mới từ từ giải thích:
- Em nghĩ lệch lạc quá. Ý anh là chỉ cần anh làm được chuyện này cho em, em không nên chỉ đòi ông ấy “chút” cổ phiếu, mà có thể đòi nhiều hơn.
Nhiễm Nhiễm bỗng cảm thấy vừa yêu vừa hận anh, cúi xuống hôn chụt anh một cái thật kêu, rồi nói:
- Thiệu Minh Trạch, em yêu anh thật rồi. Chỉ cần anh giở trò lưu manh một cách quang minh chính đại thôi.
Thiệu Minh Trạch vòng tay ôm eo cô, khẽ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




